Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ám Vô Dạ Online

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bước từng bước nhàn nhã, coi rừng Chết khủng bố thành sân vườn nhà mình có lẽ chỉ có Tri Hỏa với Bắc Hoàng Minh, đương nhiên quang minh chính đại như vậy vẫn chưa thể lột tả hết vẻ ung dung của bọn họ, Tri Hỏa còn muốn nhân lúc này nói chuyện phiếm.

“Minh, cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hai mươi.” Liếc mắt nhìn Tri Hỏa, Bắc Hoàng Minh đáp.

“Cùng tuổi với tôi nha, thật tốt.” Tri Hỏa phấn khích kêu lớn.

Cười cười, Bắc Hoàng Minh không trả lời. Hắn đương nhiên biết nhiều hơn về Tri Hỏa rồi, nhưng hiện tại hắn chỉ có thể vờ như cái gì cũng không biết. Bọn họ trừ bỏ việc là người yêu trong trò chơi, ngoài đời chỉ là người xa lạ. Nghĩ vậy, Bắc Hoàng Minh cười khổ.

À không, nếu thật sự chỉ là người lạ thì tốt quá rồi, nhưng bọn họ còn là kẻ thù của nhau. Thật là trớ trêu, khi mà hai người trong trò chơi gắn bó như keo sơn, ở ngoài đời lại luôn luôn đối nghịch.

“Minh, có phải cậu không thích nói về chuyện của mình với tôi?” Tri Hỏa hơi tụt hứng hỏi.

“Không có mà, cậu sao lại nghĩ thế?” Miễn cưỡng lấy lại tinh thần, Bắc Hoàng Minh bình tĩnh hỏi.

Kỳ thật Tri Hỏa đoán cũng đúng, Bắc Hoàng Minh thực sự không hề muốn Tri Hỏa hỏi đến chuyện của hắn. Dù sao đều là lừa gạt cả, hắn càng không muốn lừa dối Tri Hỏa thêm nữa. Hạnh phúc giữa hai người lúc này mỏng manh đến vậy, chỉ cần giữ gìn không cẩn thận sẽ ngay lập tức bị phá hủy mà thôi…

“Vẻ mặt cậu đều nói cho tôi biết cả.” Tri Hỏa sắn bén nhìn Bắc Hoàng Minh, cậu đâu phải ngu ngốc, một hai lần có lẽ còn bị gạt, mà qua thời gian dài, cậu dần dần cũng cảm thấy được.

“Cậu nghĩ nhiều quá rồi.” Bắc Hoàng Minh sờ sờ đầu Tri Hỏa, cười nói.

“Tôi không thích người khác có chuyện gì giấu tôi.” Tri Hỏa bất mãn nói, giống như một con mèo nhỏ đang tức giận.

Tôi biết, nhưng tôi không thể không dối gạt cậu. Bắc Hoàng Minh cười khổ.

Thở dài, Bắc Hoàng Minh nói: “Vậy được rồi, cậu muốn hỏi gì thì hỏi luôn một lần đi, tôi sẽ trả lời cậu.”

Tri Hỏa trừng mắt nhìn Bắc Hoàng Minh một hồi lâu, hừ một tiếng liền quay đầu đi. Bắc Hoàng Minh vội vàng đuổi theo, túm được cổ tay cậu bấc đắc dĩ hỏi: “Cậu lại làm sao thế?”

“Một khi đã không muốn trả lời như vậy, vì cái gì cậu còn ở bên cạnh tôi!” Tri Hỏa tính tình trẻ con oán giận, trong mắt có một tia bất an.

Chính vào lúc này, Bắc Hoàng Minh mới hiểu được lo lắng của Tri Hỏa. Hai người bọn họ yêu nhau rốt cuộc chỉ là ở trong trò chơi, ngoài đời bọn họ không có một chút liên hệ nào với nhau cả. Thứ tình cảm như vậy thật dễ dàng chặt đứt, huống chi cả hai đều làm nam, Tri Hỏa cậu ấy là cần một thứ để làm tin, hiểu hơn một chút về hắn đối với Tri Hỏa mà nói, chính là nhiều hơn một phần chân thực.

Bắc Hoàng Minh rất muốn giao Tri Hỏa thứ ấy, chỉ là hắn biết mình không thể. Mỗi ngày lừa gạt thân phận thật sự của mình với Tri Hỏa, là một ngày bọn họ càng không thể thẳng thắn với nhau được nữa. Tình yêu của bọn họ mỏng manh tựa như bọt biển, chỉ cần chạm nhẹ thì sẽ vỡ tan.

“Hỏa…” Bắc Hoàng Minh không thể mở miệng giải thích, chỉ có thể kêu to tên Tri Hỏa.

“Đừng có gọi tôi.” Tri Hỏa lần này giận thật sự. Cậu không thể hiểu nổi trái tim Bắc Hoàng Minh, một khi đã như vậy, chi bằng sớm dứt ra thì hơn.

Đang lúc hai người lâm vào cục diện bế tắc, đột nhiên không trung truyền đến tiếng chim kêu thét xé tai, hai người vừa ngẩng đầu nhìn lên liền thấy một con phượng hoàng đỏ rực bay qua bọn họ, dường như chú ý tới hai người, nó quay lại lao xuống phía dưới, muốn tập kích Tri Hỏa cùng Bắc Hoàng Minh.

“Cẩn thận. “Bắc Hoàng Minh phản ứng nhanh hơn Tri Hỏa, lập tức đẩy cậu ngã xuống đất, bản thân thì đỡ lấy công kích. Phượng hoàng bay qua thét ra một luồng lửa đỏ rực, sau lưng Bắc Hoàng Minh bị thiêu đốt cả mảng lớn, mà Tri Hỏa bị hắn ôm vào người không tổn hại một cọng tóc nào.

“Cậu không sao chứ?” Bắc Hoàng Minh lo lắng hỏi.

“Bị làm sao là cậu mới đúng.” Tri Hỏa chán nản nói, mỗi lần đều là như vậy, mỗi lần đều là cậu được Minh đơn phương bảo vệ. Rõ ràng hai người bọn họ đều là đàn ông con trai nha! Vì cái gì cậu yếu kém đến vậy! Tri Hỏa có chút ghét bỏ chính mình.

“Chúng ta lánh đi đã.” Bắc Hoàng Minh lảo đảo muốn đứng dậy.

Tri Hỏa thuận theo hắn, đỡ hắn lên tìm một nơi an toàn ngồi xuống, cậu lấy thuốc từ trong túi ra đưa cho Bắc Hoàng Minh.

“Cậu ở đây đợi, tôi giải quyết xong việc sẽ về.”

“Hỏa!” Đến khi Bắc Hoàng Minh hiểu được ý định của Tri Hỏa, vươn tay muốn kéo cậu lại thì chậm một bước rồi, Tri Hỏa đã vọt tới trước mặt con phượng hoàng kia. Bắc Hoàng Minh bị thương quá nặng, căn bản không thể nhúc nhích được, đành phải liều mạng dốc thuốc vào miệng, muốn nhanh khôi phục càng sớm càng tốt.

Tri Hỏa tay cầm vũ khí xông lên, dùng sức một chút, cậu chém thẳng xuống bụng phượng hoàng. Phượng hoàng rít lên một tiếng, nổi giận tấn công Tri Hỏa.

Ánh mắt Tri Hỏa chợt thay đổi, đột nhiên vươn tay túm lấy móng vuốt của nó. Nhìn Tri Hỏa đang lơ lửng giữa không trung, Bắc Hoàng Minh bị dọa đến chết khiếp, độ cao như này nếu bị ngã xuống chắc chắn sẽ chết, nhưng Bắc Hoàng Minh chỉ có thể không ngừng lo lắng mà thôi, cái gì cũng không làm được.

Dùng miệng cắn kiếm, Tri Hỏa buông hai tay ra, bắt lấy lông phượng hoàng. Cảm thấy lòng bàn tay bị thiêu đốt, Tri Hỏa không dừng lại một giây, tiếp tục bò lên lưng phượng hoàng.

Mà phượng hoàng lúc này cũng cảm nhận được nguy hiểm, không ngừng bay loạn trên không trung. Nhiều lần Tri Hỏa thiếu chút nữa giữ không vững mà rớt xuống, nhưng dựa vào ý chí kinh người, Tri Hỏa cuối cùng trèo tới lưng phương hoàng, sau đó giương cao kiếm, mạnh mẽ đâm xuống.

Ngay sau đó, hai người chỉ nghe thấy tiếng rít gào hấp hối của phượng hoàng, sau đó nó liền trực tiếp rơi từ trên cao xuống. Tri Hỏa kinh hãi, nhưng không cách nào thay đổi được việc bản thân sắp bị quăng xuống đất, đành phải nhắm mắt lại phó mặc cho số phận.

Nhưng khó hiểu chính là, cậu không cảm nhận được mặt đất cứng rắn như đã nghĩ, mà thấy mình đáp xuống một thứ gì đó rất êm ái, mở mắt ra vừa vặn thấy Bắc Hoàng Minh đúng lúc đỡ được Tri Hỏa, lại thành đệm thịt của cậu.

“Cậu đó, đừng làm mấy chuyện nguy hiểm thế nữa được không?” Bắc Hoàng Minh vừa tức vừa giận lên tiếng dạy dỗ.

“Chúng ta là ngang hàng, cậu có thể vì tôi mà không màng mọi thứ, vì cái gì tôi lại không thể?” Tri Hỏa kiêu ngạo đáp lại.

Sửng sốt một chút, Bắc Hoàng Minh cũng chỉ có thể thở dài, hắn thiếu chút nữa đã quên Tri Hỏa là người có lòng tự tôn mãnh liệt thế nào.

“Thích tôi thì nên tin tưởng năng lực của tôi chứ.” Tri Hỏa bất mãn việc Bắc Hoàng Minh luôn coi cậu thành thứ đồ dễ vỡ mà đối đãi, cậu không thích bị bảo vệ quá mức như vậy.

“Được rồi, cậu nói cũng đúng.” Bắc Hoàng Minh đành thỏa hiệp, hắn không thể không thừa nhận, Tri Hỏa luôn luôn hành động nhanh hơn suy nghĩ lúc này nói cũng rất có đạo lý.

Nghe thấy Bắc Hoàng Minh đồng ý với lời nói của mình, Tri Hỏa cao hứng cười, có thể được người mình thích thừa nhận, đó chính là chuyện vô cùng hưng phấn.

Đột nhiên, thanh kiếm trong tay Tri Hỏa phát ra một luồng sáng đỏ chói mắt.

——————————————

(1) Âm Dương Sư (Onmyouji) còn gọi là thầy pháp – chuyên nghiên cứu về Âm Dương Đạo

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ám Vô Dạ Online
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...