Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ám Vô Dạ Online

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trông thân ảnh Hỏa Luyện dần đi xa, một hồi lâu sau Cổ Lam mới quay đầu liếc mắt nhìn Tri Hỏa, lạnh lùng mở miệng nói: “Cậu là đồ ngu hả?”

“Hả?” Ngốc một hồi, Tri Hỏa có chút không hiểu nhìn Cổ Lam, sao cậu ta lại nói thế?

“Vì tôi mà đi thiếu nợ ân tình thằng nhóc Hỏa Luyện kia. Hừ, quả nhiên đủ ngu ngốc.” Khinh thường nói, đôi mắt trong veo của Cổ Lam giờ chỉ còn lạnh lùng thấu xương.

Bang chủ Hỏa Luyện của Sphinx – một trong năm đại bang hội trên đại lục nổi danh khôn khéo, chỉ cần thiếu nợ hắn, bình thường còn rất khó trả hết, chỉ có không ngừng bị hắn áp bức, cho đến khi hoàn toàn không còn giá trị lợi dụng.

Nhìn Cổ Lam xa lạ trước mặt không cách ứng phó, Tri Hỏa chẳng biết làm sao cho phải, theo phản xạ quay đầu nhìn Bắc Hoàng Minh đứng sau mình, không nói gì hướng hắn cầu cứu.

Khẽ thở dài, Bắc Hoàng Minh ôm lấy vai Tri Hỏa, an ủi cậu, rồi mới ngẩng đầu nhìn Cổ Lam nói: “Thiếu nợ Hỏa Luyện là chuyện của chúng tôi, không quan hệ đến cậu. Bọn tôi muốn cứu cậu liền cứu thôi, không cần cậu phải lo.”

“Tôi đây không thích thiếu nợ các cậu.”

“Thế tôi liền càng muốn cho cậu thiếu nợ.” Hừ lạnh một tiếng, Bắc Hoàng Minh cười đến hung tàn.

Trán mọi người liền nổi hắc tuyến.

Trước kia sao lại không phát hiện ra tên Bắc Hoàng Minh này ác độc như thế?

“À, vậy cũng được, mặc cho cậu cao hứng.” Dứt lời, Cổ Lam không chút lưu luyến xoay người rời đi.

“Cổ Lam!” Tri Hỏa gọi lại.

Dừng bước lại, Cổ Lam quay đầu nhìn cậu, trên mặt như trước không chút thay đổi.

“Cậu, cậu tại sao lại biến thành thế này?” Tri Hỏa không thể chấp nhận như vậy, cũng không thể lý giải nguyên do.

Cổ Lam là người bạn đầu tiên cậu gặp được trong Ám Vô Dạ, ở trong lòng Tri Hỏa giữ một vị trí không thể thay thế. Lúc trước không liên lạc được với cậu ta, vẫn luôn là nuối tiếc của Tri Hỏa. Nhưng hiện giờ gặp lại, Cổ Lam thay đổi quá lớn, khiến cho cậu vô cùng kinh ngạc.

“Biến thành như này? Biến thành như nào? Cậu có từng chân chính nhận thức được tôi?” Nhún vai, Cổ Lam cười nhạo Tri Hỏa khờ dại.

Rũ mắt, Tri Hỏa không nói gì nữa.

Nhìn khuôn mặt trẻ con đáng yêu của Tri Hỏa mang đầy nét đau thương, Cổ Lam có chút không đành lòng, lại tìm cách kìm nén cảm xúc của mình lại.

Thực xin lỗi , Tri Hỏa, chính là… Cậu đừng bao giờ lại gần tôi, thế cũng tốt hơn, bởi vì tôi tuyệt sẽ không tin ai nữa!

“Cậu bị ngu hả?” Bắc Hoàng Minh lạnh lùng nói ra một câu.

“Cái gì!” Cổ Lam lần đầu tiên phát hiện người có thể dễ dàng khơi mào lửa giận của cậu ta chính là tên Bắc Hoàng Minh này.

“Cút liền cút đi, đừng nói nhảm nhiều. Để cậu ấy phải khóc, tôi tuyệt đối giết chết cậu.” Ánh mắt lạnh băng giống như mũi tên cắm ngập tâm can, Cổ Lam không tự giác mà run rẩy, con người này thật không đơn giản chút nào.

Hừ lạnh một tiếng, Cổ Lam liền rời đi .

“Tri Hỏa, nhóc đừng khổ sở nha, nào nào.” Hàn Ly có chút đau đầu nhìn Tri Hỏa đang cố kìm chế rơi nước mắt.

“Tôi không khóc.” Quật cường phủ nhận, Tri Hỏa cũng không nghĩ tới chính mình lại yếu đuối vậy, bị Cổ Lam nói cho mấy câu liền biến thành thế này.

Cùng với chính mình ngày xưa luôn kiên cường khác hoàn toàn, từ bao giờ cậu lại rũ bỏ hết phòng bị với những người này? Có thể trước mặt bọn họ không thèm để ý hình tượng mà làm nũng?

Do công việc của dòng họ, cha mẹ Tri Hỏa từ lúc cậu còn nhỏ cũng không trông nom cậu tử tế. Vì để cha mẹ yên tâm, Tri Hỏa vẫn luôn tỏ vẻ kiên cường, chính là bên trong vẫn luôn là một đứa nhỏ khao khát được yêu thương chăm sóc. Hiện giờ, vì gặp được những người bạn thật đáng tin cậy, tính cách thích làm nũng liền bộc lộ.

“Đúng vậy rồi, cậu không khóc, không có khóc nha.”

“Đúng là thế mà.”

“Đi thôi.” Một hồi đắm chìm trong ánh mắt của Tri Hỏa, Bắc Hoàng Minh liền kéo hắn đi về phía sau.

“Đi đâu cơ?”

“Cậu không muốn biết cặn kẽ sự tình sao?” Hơi hơi nhếch khóe môi, Bắc Hoàng Minh nói ra tiếng lòng của Tri Hỏa.

Mở to mắt, Tri Hỏa cuối cùng nở nụ cười.

“Này này, mấy người có phát hiện ra không, bầu không khí giữa hai người bọn họ lúc nãy rất là không bình thường.” Hàn Ly có chút hoang mang nói.

“Còn chờ anh nói sao?” Trợn trừng mắt, Lưu Ly khinh thường buông một câu.

Người sáng suốt vừa nhìn có thể nhận ra, giữa Tri Hỏa và Bắc Hoàng Minh luôn tồn tại một loại gắn kết cùng ăn ý không thể xem nhẹ, cho dù tính cách hai người hoàn toàn bất đồng, cũng không chút nào tổn hại đến loại cảm nhận này.

Có đôi khi Lưu Ly thậm chí cảm thấy được, tuy rằng Tri Hỏa cùng bọn họ đang đùa giỡn, Bắc Hoàng Minh chỉ im lặng đứng một bên, mà trong lúc đó vẫn như có một hàng rào vô hình bao bọc lấy hai người, không có bất luận ai xen vào được.

“Có một số việc, chúng ta đứng nhìn là được, không cần thiết phải nói ra.” Hải ôn hòa cười, con ngươi xám bạc xinh đẹp đong đầy ý tứ sâu xa.

“A, đúng vậy.” Cười cười, Lưu Ly và Hàn Ly liếc nhìn nhau, hết thảy đều giữ yên lặng.

Mà Nguyệt Lượng vẻ mặt mờ mịt ngó qua ba người, không hiểu bọn họ đang nói đến chuyện gì.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ám Vô Dạ Online
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...