Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ám Vô Dạ Online

Chương 80

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cậu xác định lối này đúng đường chứ?” Hải từ nãy tới giờ bị Bất Nhược lôi đi theo rốt cục nhịn không nổi mở miệng hỏi.

“Đương nhiên.” Bất Nhược có chút mất kiên nhẫn trả lời.

“Chính là…” Không phải Hải không muốn tin tưởng hắn, nhưng mà vì sao cái đường này càng đi càng hoang vu vậy chứ? Dù sao anh còn chưa hỏi cho rõ đã bị Bất Nhược chặn ngang.

“Đây là đường tắt.”

Ngờ vực liếc qua Bất Nhược, Hải hoài nghi phải chăng hắn đang nói dối, bằng không làm sao biết đây là lối tắt được? Nghĩ đến loại khả năng này, sắc mặt Hải trở nên có chút khó coi, dừng bước lại, anh không muốn tiếp tục đi nữa.

Bất Nhược nắm cổ tay Hải nãy giờ cũng bị ép dừng lại, mới vừa quay đầu, hắn liền thấy đôi mắt vô cùng ngờ vực của Hải, không khỏi có chút ảo não.

“Anh không tin tôi ư?”

“Cậu thấy bản thân mình có chỗ nào đáng để tôi gửi gắm lòng tin hả?” Hải đơn giản nói rõ ràng, dù sao anh tuyệt đối không tin tưởng Bất Nhược một chút nào.

“Anh!” Bất Nhược buồn bực. Tuy rằng hắn hiểu mình cùng người của Minh Giáo ngay từ khi mới quen biết luôn không ngừng tranh đoạt, hắn cũng chẳng buồn để ý có ai tin tưởng hắn hay không, nhưng duy chỉ có Thanh Âm Hải Dương, chỉ có lúc đối mặt với người này, hắn không hy vọng bản thân mình bị khinh thường.

“Tôi nghĩ chúng ta vẫn nên tách ra thì hơn.” Hải nhẹ nhàng gạt tay Bất Nhược ra, lạnh lùng nói.

“Tôi không cho phép!” Bất Nhược lại túm lấy tay Hải, hét lớn.

“Cậu không biết phân rõ phải trái hả!” Hải tính tình vốn hiền hòa cũng dần lớn giọng.

“Không thích phân rõ thì làm sao.” Bất Nhược hừ lạnh, dù sao hình tượng của hắn trong lòng Hải đã kém tới cực điểm rồi, có thêm chút nữa cũng chẳng hề gì.

“Cậu…” Hải chỉ về phía đồ vô lại Bất Nhược, nhưng cũng chẳng biết làm gì với hắn.

“Đi thôi.” Lần đầu tiên ép Hải tức giận đến không nói ra lời, Bất Nhược có vẻ rất hứng khởi, khóe môi nhịn không được hơi nhếch lên, tay dùng lực một chút, lại kéo Hải tiếp tục đi tới.

Cắn môi, Hải chỉ có thể cố gắng hít một hơi thật sâu, muốn ổn định tâm tình của mình, nhưng vừa trông thấy Bất Nhược thì cơn giận của anh liền không cách nào xẹp xuống nổi. Rõ ràng bình thường tính anh cũng đâu phải loại nóng nảy gì.

Hải ngây thơ dùng sức bóp chặt bàn tay Bất Nhược đang nắm lấy mình như để hả giận. Chợt thấy lòng bàn tay có cảm giác đau đớn, Bất Nhược khó chịu quay đầu định lên án Hải một trận, nhưng vừa thấy biểu tình giận dỗi con nít kia của Hải, không biết vì cái gì cơn tức biến mất chẳng còn dấu vết, còn nhịn không được muốn cười.

Đột nhiên lúc này, hắn thấy Hải thật đáng yêu.

“Làm gì hả!” Trừng mắt lườm Bất Nhược, Hải bất mãn nói.

“Không có gì.” Cười cười, Bất Nhược quay đầu, tiếp tục nhìn về phía trước, mà tay cũng để Hải mặc sức hành hạ, Bất Nhược không có nhận ra chính mình đang dung túng Hải.

Đại khái thấy Bất Nhược tỏ vẻ không thèm để ý tới mình, Hải cũng phát giác ra bản thân thật trẻ con, liền hậm hực một lúc rồi ngoan ngoãn đi theo sau Bất Nhược.

Dù vậy trong lòng anh đã hạ quyết tâm phải tìm cơ hội đào tẩu, tuyệt đối không thể tiếp tục ở bên cạnh Bất Nhược. Giác quan thứ sáu của Hải mách bảo anh vậy.

.

Cơ hội rất nhanh liền đến, có thể là Hải sau đó rất an phận nên Bất Nhược đối với anh thực yên tâm, nghĩ anh đã hiểu chuyện rồi, rằng ở nơi rừng rậm hiểm nguy rình rập này chỉ có ở cùng hắn mới được an toàn tuyệt đối, cho nên buổi tối nghỉ dã chiến bên ngoài cũng không buồn coi chừng Hải nữa mà vô ưu chìm vào giấc ngủ.

Xác định Bất Nhược đã ngủ say rồi, Hải mới lặng lẽ đứng lên, ngồi xổm xuống trước mặt Bất Nhược nhìn hắn một lúc lâu. Mãi đến khi hoàn toàn chắc chắn hắn tạm thời sẽ không tỉnh giấc mới đứng lên, rón rén bước từng bước rời đi.

Có lẽ là Hải suy nghĩ muốn rời khỏi Bất Nhược quá gấp gáp, cho nên đầu óc luôn cơ trí của anh hoàn toàn quên mất rừng rậm ban đêm nguy hiểm cỡ nào! Đi qua lối mòn nhỏ tối như mực, đừng đợt gió âm u thổi qua, Hải không khỏi rét run ôm chặt lấy mình.

Đây chỉ là trò chơi mà thôi, chỉ là trò chơi nên sẽ không chết người được đâu. Tự nhủ với chính mình, Hải một bên củng cố lòng can đảm, một bên cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, phòng ngừa nguy hiểm ập tới.

Nhưng trốn cũng trốn không được, mặc cho Hải cẩn thận đến mức nào, nguy hiểm vẫn nhảy xổ tới trước mặt anh.

Nhìn con hổ trắng đứng chặn phía trước, Hải tuyệt vọng nhắm mắt lại, thở dài.

Đừng vậy chứ! Sao lại là tiểu BOSS thế này!

Lúc này Hải cực kỳ hối hận bản thân mình trước kia vì sao không chọn chức nghiệp uy phong một chút, không cần lợi hại quá mức nhưng ắt hẳn vẫn đỡ hơn hiện tại, nguyên một bộ dáng vô dụng tay trói gà không chặt.

Tiếc nuối tự oán thán xong, Hải hít một hơi sâu, cầm lấy chiếc vòng cổ buông trước ngực mình.

“Lê!” Cùng với lời triệu tập của Hải, vũ khí mang hình dạng một cây tỳ bà hiện ra trong tay Hải, cả thân đàn lam sáng mơ hồ hiện ra hoa văn những cánh sen màu đen, trông rất tao nhã.

Nên xài cái gì đây? Trong đầu Hải nhanh chóng rà soát lại các kỹ năng của mình, ánh mắt không hề sợ hãi nhìn chằm chằm Bạch Hổ.

Chỉ cần có thể ru ngủ nó là thoát thân rồi… Nhưng rốt cuộc nên dùng cái gì?

Đột nhiên Hải chợt nhớ ra cái gì, một nụ cười tràn ngập tự tin hiện lên trên khuôn mặt anh. Anh thong dong ôm lấy tỳ bà, mười ngón tay thon dài nhẹ nhàng gảy đàn, tiếng nhạc trong vắt vang lên trong khu rừng già âm trầm, xua tan màn đêm u ám.

Hải một bên chuyên chú đàn nhạc, một bên cẩn thận quan sát phía Bạch Hổ, chỉ chốc lát sau, một nụ cười nhạt lặng lẽ hiện trên môi Hải.

Có tác dụng rồi.

Đôi mắt Bạch Hổ vốn đang vằn lên dữ tợn đột nhiên giãn ra, thân hình có hơi lắc lư, bộ dáng có vẻ như sắp ngủ gục đến nơi rồi. Ngay lúc Hải nghĩ đã thành công, chợt có tiếng chim kêu bén nhọn cắt ngang màn đêm, phá tan sự yên lặng, Bạch Hổ giật mình, lập tức thanh tỉnh trở lại.

Tựa hồ biết rõ người trước mặt thực giảo hoạt, Bạch Hổ một khắc cũng không trì hoãn, lập tức nhảy lên vồ về phía Hải.

Xong rồi… Hải thầm than thở.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ám Vô Dạ Online
Chương 80

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 80
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...