Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ám Vô Dạ Online

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nơi này rốt cuộc là chỗ nào?” Đứng lên, ba người tiếp tục hành trình dò đường, Tri Hỏa thấp giọng, “Xem quy mô vĩ đại thế này, không hiểu dùng để làm gì nhỉ?”

Khó thấy được nhà ngươi có thể phân biệt được chỗ nào không tầm thường. Ta đây muốn biểu lộ vài phần kính trọng với ngươi nha. Lời châm chọc của Đóa Miêu trực tiếp truyền vào trong tai Tri Hỏa.

Không cần mở miệng! Đóa Miêu Miêu trước khi Tri Hỏa chửi ầm lên liền quát lớn. Ngươi nghĩ trong đầu là được rồi.

Mi làm gì vậy chứ. Tri Hỏa tuy rằng không hiểu lắm, nhưng vẫn nghe theo lời Đóa Miêu Miêu.

May mà nơi này tăm tối, Bắc Hoàng Minh cùng Đoạn Tình Vô Tâm đều không nhận thấy vẻ kỳ quái của Tri Hỏa.

Mang ngươi đi ra ngoài, ta cũng không muốn ở cái nơi tối không nhìn thấy đường này thêm một khắc nào nữa. Đóa Miêu Miêu hiển nhiên cũng vô cùng bất mãn. Lại nói đến không phải đều là tại cái đồ ngốc nhà ngươi sao, rảnh rỗi sinh nông nổi làm người tốt cái gì chứ, bây giờ còn bị người oán!

Đừng dài dòng, nói mau làm sao để ra ngoài đây. Tri Hỏa ở trong này loay hoay hai ngày trời, tâm tình cũng tồi tệ đến cực điểm rồi.

Đóa Miêu Miêu tức giận thiếu chút nữa định cào mặt Tri Hỏa, nhưng bởi vì nơi này có người ngoài, nó không không muốn để ai trông thấy nó, đành phải cố nhẫn nhịn.

Nhóc con thối tha, để ra ngoài xem ta xử lý ngươi thế nào!

Nhắm mắt lại, nghe theo ta cảm nhận hướng gió thổi, rồi đi về phía đó. Đóa Miêu Miêu giọng điệu phi thường không tốt đơn giản thuyết minh.

Tri Hỏa làm theo lời nó, hai mắt nhắm nghiền, vừa mới đầu còn không thể cảm nhận được gì, nghĩ thầm có phải Đóa Miêu Miêu lại đùa giỡn cậu rồi hay không. Nhưng sau khi tĩnh tâm lại, quả thực cảm nhận được một luồng gió nhẹ đến mức nhạt nhòa mơ hồ thổi qua.

Tri Hỏa đột nhiên dừng lại, làm Bắc Hoàng Minh đang nắm tay cậu không hề được báo trước bị kéo mạnh về phía sau. Tri Hỏa vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn cho khỏi bị ngã xuống.

Chóp mũi ngửi được mùi hương thanh lãnh chỉ thuộc về một mình Bắc Hoàng Minh, Tri Hỏa thất thần mất một lúc.

Minh so với cậu cao hơn nửa cái đầu, bả vai Minh thực kiên cường, ***g ngực vững chãi, cảm giác Minh mang lại cho cậu chính là vô cùng đáng tin cậy.

Không biết tại sao, ở nơi tăm tối như thế này, Tri Hỏa mới đột nhiên nhận ra rằng sự tồn tại của Bắc Hoàng Minh đối với cậu quan trọng đến thế nào.

Quả nhiên, hắc ám khiến người ta trở nên yếu đuối phải không?

“Xảy ra chuyện gì?” Ổn định thân mình, Bắc Hoàng Minh nghi ngờ hỏi.

“A, tôi biết làm sao để đi ra ngoài rồi.” Lấy lại tinh thần, Tri Hỏa không hiểu tại sao bản thân lại đỏ mặt, vội vàng trả lời.

Tuy rằng không rõ Tri Hỏa sao phải quay đầu nhìn về phía khác, nhưng Bắc Hoàng Minh cũng không hỏi nhiều, hắn hiện tại quan tâm nhất chính là nên ra ngoài như thế nào.

“Rốt cuộc nên làm như nào?”

“Đi theo tôi.”

“Các cậu đang làm gì thế?” Đoạn Tình Vô Tâm nghe thấy tiếng bước chân đằng sau mình ngừng lại, hắn đành phải dừng bước quay đầu hỏi, “Hẳn là Tri Hỏa Ám Diễm cậu lại có vấn đề gì?”

“Này, đừng có chuyện gì cũng đem nguyên cớ đổ lên đầu tôi chứ!” Tri Hỏa bất mãn kêu to.

Tuy rằng lần này đích xác là cậu dừng lại trước tiên…

“Tôi thật sự nghĩ không ra Bắc Hoàng Minh sẽ có vấn đề gì để phải dừng bước.” Đoạn Tình Vô Tâm khoanh tay đứng đó, lạnh lùng nói.

“Đoạn Tình Vô Tâm, sao cậu cứ thích nhằm vào tôi thế!” Tri Hỏa giống mèo bị giẫm phải đuôi, muốn xông lên nói lý với hắn, nhưng lại bị Bắc Hoàng Minh giữ lấy.

“Chỉ là tôi chán ghét kẻ yếu mà thôi.” Đoạn Tình Vô Tâm hừ lạnh.

“Tôi thấy tên khốn nhà cậu mới là kẻ yếu đuối!” Tri Hỏa tức giận kêu to, “Cậu mới không giống Minh cùng là loại người trời sinh lạnh lùng, cậu căn bản là vờ vịt lạnh lùng mà thôi! Chẳng qua sợ bị thương tổn, nên mới lựa chọn làm tổn thương người khác! Cậu mới là kẻ hèn nhát!”

Tri Hỏa vừa nói xong, Bắc Hoàng Minh cùng Đoạn Tình Vô Tâm đều ngây người.

Nhóc này bình thường không phải là giả ngu chứ? Đóa Miêu Miêu sửng sốt, cảm giác lại sâu sắc đến thế ư?

“Cậu nói lung tung gì hả, ngu ngốc mới thấy thế.” Đoạn Tình Vô Tâm theo phản xạ bác bỏ.

“Chính cậu mới là đồ ngu, không dám thừa nhận ý nghĩ của chính mình, đó mới là kẻ nhu nhược! Đồ nhát gan! Kém cỏi!”

“Cậu thử lặp lại xem!” Đoạn Tình Vô Tâm sát khí mười phần nhìn Tri Hỏa.

“Tôi sợ cậu à!” Tri Hỏa cũng không chịu yếu thế, trừng mắt nhìn Đoạn Tình Vô Tâm.

Tuy rằng hai người lúc này đều nhìn không thấy vẻ mặt nhau…

“Các người đều bình tĩnh lại cho tôi!” Bắc Hoàng Minh xoa xoa ấn đường co rút đau đớn, vô cùng quyết đoán gầm lên, “Là lúc nào rồi còn muốn lục đục nội bộ. Có bản lĩnh đi ra ngoài trước đã, tôi mặc kệ các cậu làm loạn cái gì, đánh nhau như nào, tôi cũng sẽ không quản. Nhưng hiện tại các cậu phải đoàn kết đồng lòng lại cho tôi, ra ngoài rồi nói sau!”

Rụt cổ lại, hai kẻ đứng không vững bị bão lốc ập đến, đều buồn bực chẳng dám lên tiếng nữa.

Quả nhiên đây mới là đại ca! Đóa Miêu Miêu vô cùng bội phục.

“Tri Hỏa, cậu nói biết cách ra ngoài, dẫn đường trước đi.” Bắc Hoàng Minh thấy hai người quả nhiên ngoan ngoãn không nháo nữa, ngữ khí mới dịu đi.

“Ừ.” Gật gật đầu, Tri Hỏa tiến lên đi đầu.

“Lại nói thêm, sao cậu phát giác ra suy nghĩ của Đoạn Tình Vô Tâm?” Bắc Hoàng Minh ghé sát tai Tri Hỏa, thì thầm hỏi.

Cảm nhận được hơi nóng phả đến bên tai, Tri Hỏa cảm thấy trái tim có chút tê dại, cảm giác như bị điện giật.

Chẳng lẽ lôi điện thuật của Minh đã đạt tới cảnh giới cao như thế? Là tiếng lòng của một tiểu bạch quá ngốc nghếch ở một phương diện nào đó.

“Hỏa?” Bắc Hoàng Minh thấy Tri Hỏa không phản ứng nghi hoặc gọi một tiếng.

“A.” Lấy lại tinh thần, Tri Hỏa có chút bối rối học theo bộ dáng Bắc Hoàng Minh cũng ghé sát tai hắn nói, “Chỉ là trực giác của tôi thôi.”

Đây coi như là bản năng của dã thú sao? Bắc Hoàng Minh có chút vô lực mà cười, dù sao tỉ lệ chuẩn xác tựa hồ rất cao.

Phản ứng của Đoạn Tình Vô Tâm càng làm Bắc Hoàng Minh dễ dàng đoán được Tri Hỏa đã nói đúng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ám Vô Dạ Online
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...