10
Mang theo tâm trạng chỉ muốn dùng chân bới ra một căn hộ ba phòng hai sảnh dưới mặt đất.
Tôi trằn trọc cả đêm không ngủ nổi.
Sáng sớm hôm sau, trong cơn mơ màng.
Một bác gái khoảng hơn năm mươi tuổi bất ngờ xách một túi đồ ăn bước vào phòng nghỉ.
Vừa đi vừa lầm bầm:
“Bảo con đi xem mắt thì không đi, mẹ làm mẹ chẳng lẽ chăm con cả đời được à?”
Tôi giật b.ắ.n người, lập tức ngồi bật dậy.
Vội kéo chăn lên che vai trần, nhìn bà ấy trừng trừng, cả hai chúng tôi đều đứng hình.
Mẹ của Lâm Ngôn Sơn?
Làm sao đây?
Cảnh này... sao giống bị bắt gian tại trận vậy trời?
Dừng lại vài giây, bác gái đột nhiên vui vẻ hẳn lên.
“Ôi chao, cô gái à, cháu là bạn gái của Ngôn Sơn đúng không? Mau nằm xuống đi, mau nằm xuống đi, ôi là lỗi của bác, tự dưng đến đột ngột quá.”
Tôi hoảng hốt quay đầu nhìn ra cửa thì thấy Lâm Ngôn Sơn đang đứng đó.
Anh nói:
“Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, cô ấy là bạn học của con.”
“Bạn học à? Bạn học thì tốt! Bạn học là có nền tảng tình cảm rồi, sau này nhất định sẽ sống hòa hợp hạnh phúc. Ôi cái thằng nhóc con này, có bạn gái mà không nói sớm cho mẹ biết, làm mẹ lo suốt!”
“Cô gái, cháu tên gì thế?”
“Lục… Lục Tịch ạ.” Tôi ngoan ngoãn đáp.
“Số điện thoại của cháu là bao nhiêu?” Bác ấy móc điện thoại ra, ánh mắt đầy mong chờ nhìn tôi.
Tôi hơi hoảng, ngập ngừng đọc số máy của mình.
Ngay sau đó, bác gái dứt khoát ngồi xuống cạnh tôi.
Bắt đầu “thẩm vấn hộ khẩu” như tra khảo, hỏi hết tất tần tật thông tin cá nhân của tôi.
Tình huống này… tôi cũng chịu thua rồi.
Cuối cùng, khi mọi thông tin đều đã bị moi ra sạch sẽ.
Bác ấy mới hài lòng gật đầu, rồi “thả tự do” cho tôi.
Vừa về đến nhà, tin nhắn của Lâm Ngôn Sơn đã tới:
“Nhớ uống thuốc đúng giờ.”
Tôi cầm điện thoại, suy nghĩ miên man.
Lúc nãy, trước sự nhiệt tình như vũ bão của bác gái.
Anh không hề mở miệng giải thích, cũng không giúp tôi gỡ tình.
Giống như… âm thầm ngầm đồng ý với những gì mẹ anh nói.
Giờ lại còn quan tâm tôi.
Chẳng lẽ… anh ấy có tình cảm với mình?
Trong lòng tôi như có một con thỏ nhỏ nhảy nhót, làm tôi phấn khích không thôi.
Đúng rồi, nhất định là thế. Nhất định là anh ấy có ý với tôi.
Tôi bình tâm lại, ngồi trước máy tính.
Lặng lẽ gõ tên nam chính của truyện mới:
Lâm Ngôn Sơn.
11
Bị Lâm Ngôn Sơn nhìn thấy đoạn chat giữa tôi và Đậu Đậu.
Tôi vẫn thấy… rất mất mặt.
Thế nên cũng không dám tùy tiện chủ động tìm anh.
Nhưng mà, mỗi ngày sáng trưa tối, anh đều đúng giờ gửi cho tôi hai chữ: “Uống thuốc.”
Bề ngoài thì vô cảm, nhưng thực ra lại chan chứa quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bac-si-lam-ngoan-nao/5.html.]
Tôi nghĩ, không thể phụ tấm lòng người ta được.
Thế là ngoan ngoãn uống thuốc đúng giờ.
Điều kỳ lạ là, dù đang giữa mùa hè nóng ẩm, thời điểm mà dạ dày yếu nhất trong năm.
Vậy mà mấy hôm nay, tôi không bị đau bụng chút nào.
Những ngày này, tôi cũng đã làm hoàn chỉnh dàn ý cho truyện mới.
Chỉ còn chờ một khoảnh khắc kích thích tinh thần để bắt đầu viết.
Đó sẽ là một câu chuyện tình cũ quay lại.
Bác sĩ lạnh lùng vs cô nhà văn ngây thơ.
Nhiều năm sau gặp lại, bác sĩ lạnh lùng vừa nhìn đã bị thu hút bởi cô nhà văn từng bị mình từ chối năm xưa.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Từ đó khởi động chế độ truy vợ hoả táng tràng.
Dưới thế tấn công mãnh liệt của anh bác sĩ, cô nhà văn cuối cùng cũng không thể kháng cự.
Miễn cưỡng đồng ý cho anh một cơ hội nữa.
Toàn truyện không có khổ đau, ngọt đến tận xương.
12
Chớp mắt đã nửa tháng trôi qua, tôi đến bệnh viện tái khám.
Vừa đi đến cửa văn phòng của Lâm Ngôn Sơn, đang định gõ cửa.
Thì bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bên trong.
Chu Vũ Linh mặc một chiếc váy liền thân ôm sát màu đen, nằm dài trên giường khám bệnh.
Ngực ưỡn lên, đôi chân dài để trần.
Lâm Ngôn Sơn lúc đó đang dùng tay ấn nhẹ vào bụng cô ta.
Gì thế này?
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Thậm chí quên cả gõ cửa, tôi đẩy cửa bước thẳng vào trong.
Cả hai người cùng quay đầu nhìn về phía tôi.
Chu Vũ Linh thoáng sững lại:
“Lục Tịch, cậu cũng tìm Ngôn Sơn sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào phần cổ áo chữ V sâu hoắm của cô ta, lạnh giọng nói:
“Anh ấy hiện tại là bác sĩ của tôi.”
Chu Vũ Linh mặt lộ vẻ e thẹn:
“Ngôn Sơn bây giờ cũng là bác sĩ của mình.”
Mẹ nó, ngần ấy năm rồi mà cô ta không thể có một ý tưởng cho riêng mình à?
Tôi phớt lờ cô ta, cúi đầu nhìn đồng hồ, rồi nói với Lâm Ngôn Sơn:
“Tôi hẹn tái khám lúc mười một giờ.”
Lâm Ngôn Sơn không thèm để ý đến tôi, tay vẫn tiếp tục xoa bóp trên bụng cô ta.
Cảnh tượng đó khiến n.g.ự.c tôi chua xót không tả.
Một lúc sau, anh thu tay về, vừa đi về bàn làm việc vừa nói:
“Viêm ruột thừa mãn tính, tôi khuyên nên điều trị bảo tồn trước. Tôi sẽ kê thuốc, về nhà nhớ uống đúng giờ.”
Chu Vũ Linh đứng dậy, làm bộ làm tịch chỉnh lại quần áo trên người.
Nũng nịu nói:
“Thật sự không sao chứ? Tháng sau mình có một vai phim phải nhận, không ảnh hưởng gì chứ?”
“Không đâu.”
Cô ta lại tiến gần thêm một chút:
“Ngôn Sơn, chúng ta kết bạn WeChat nhé.”
“Được.” Lâm Ngôn Sơn lập tức mở điện thoại, quét mã QR của cô ta.
Anh đúng là ai tới cũng không từ chối.
Tôi cảm thấy… không vui chút nào.
--------------------------------------------------