Vị bác sĩ cao kều lần trước từng gặp khi tôi nhập viện bước vào tìm Lâm Ngôn Sơn.
Thấy anh không có ở đó, anh ta tiện tay lật xem tờ kết quả xét nghiệm của tôi.
Một lúc sau, ánh mắt anh lóe lên vài tia khó hiểu:
“Dạo này ngoài triệu chứng cũ, cơ thể có gì khó chịu thêm không?”
Tôi lắc đầu:
“Cũng ổn ạ, tôi có uống thuốc đúng giờ.”
“Ừm.” Anh ta gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự đồng cảm: “Vậy thì tốt rồi. Tình trạng của cô, trong viện chúng tôi đều biết rõ. Cô yên tâm, bác sĩ Lâm đang cố gắng hết sức. Cô đừng nản, nhất định phải cố gắng lên.”
Tôi gượng gạo cười cười.
Nghe thế nào… cũng giống lời người ta nói với bệnh nhân sắp chết?
Bề ngoài là động viên, nhưng lại có cảm giác như đang ngầm bảo rằng:
“Bệnh cô rất nặng, chúng tôi chỉ có thể cố gắng hết mức mà thôi.”
Lúc này, Lâm Ngôn Sơn quay trở lại.
Tôi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt thoải mái.
Sau khi xem kết quả, anh bình thản đẩy gọng kính, giọng điệu vẫn bình thường như mọi khi:
“Bữa trưa ăn gì rồi?”
“Lẩu.”
“Cay à?”
Tôi chột dạ:
“Một chút...”
Anh liếc tôi một cái sắc như dao:
“Không đau dạ dày thì ai đau?”
Tôi: “.....”
Anh ngừng lại một chút, thu ánh mắt lại:
“Không có gì nghiêm trọng. Cứ kiên trì uống thuốc, nhất định phải chú ý ăn uống, kiêng cay nóng!”
Ba chữ cuối cùng được anh nhấn mạnh rõ ràng.
Tôi hơi yên tâm, làm bộ ngoan ngoãn gật đầu.
Bệnh nhân tiếp theo bước vào, tôi đứng dậy rời đi.
Vừa xoay người, Lâm Ngôn Sơn lại gọi tôi lại:
“Lục Tịch.”
Tôi quay đầu:
“Hửm?”
Ánh mắt anh lúc này như phủ một tầng hơi ẩm:
“Em cố gắng thêm chút nữa nhé.”
Tôi ngơ ngác đáp một tiếng:
“Được.”
Không hiểu vì sao, lại quay người bước đi.
Chẳng lẽ tôi mắc bệnh nặng lắm sao.
Sao ai gặp tôi cũng như đang an ủi một bệnh nhân giai đoạn cuối?
Không lẽ… tôi còn ra đi sớm hơn cả ông nội và ba mình?
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tôi cứ có cảm giác bệnh tình của mình không hề đơn giản.
Lâm Ngôn Sơn… chắc là sợ tôi hoảng, nên không dám nói thật.
20
Trong khoảng thời gian sau đó, biên tập viên vẫn không phản hồi gì với tôi.
Ngược lại, Chu Vũ Linh lại hóa thân thành “biên tập viên”.
Ngày nào cũng gọi điện giục tôi cập nhật.
“Lục Tịch, cậu đang làm gì đấy?!”
“Ngủ.”
“Cái gì? Nửa đêm 12 giờ rồi mà còn ngủ cái gì! Người làm nghề như các cậu không phải ban đêm mới có cảm hứng sáng tác sao? Nghe này, tớ có vài ý tưởng mới cho nhân vật nữ phụ...”
Cô ta thao thao bất tuyệt sắp xếp tình tiết cho vai diễn của mình.
Còn tôi thì tiếp tục đi tìm giấc mơ dang dở.
Nhưng câu nói cuối cùng của cô ta lại khiến tôi bừng tỉnh:
“Lục Tịch, nói cho cậu biết, tớ đã lăn lộn bao nhiêu năm mới có được cơ hội này. Nếu cậu phá hỏng nó, tớ thề sẽ đeo bám cậu cả đời!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bac-si-lam-ngoan-nao/9.html.]
Tôi lập tức mở bừng mắt.
Giằng co một hồi, cuối cùng tôi vẫn cắn răng ngồi dậy.
Lơ mơ mở máy tính ra.
Tôi cũng chỉ mong cái con hàng này sớm bay cao bay xa, càng xa tôi càng tốt.
21
Những ngày gấp rút chạy bản thảo thật sự rất tẻ nhạt.
May mà bác sĩ Lâm… đúng là khá nghe lời.
Tôi nói trong nhóm chat rằng dạo này rụng tóc nhiều.
Anh ấy liền đến nấu cho tôi một nồi canh dưỡng sinh bổ khí dưỡng huyết.
Tôi đăng lên vòng bạn bè nói thèm lẩu.
Anh ấy liền gọi Haidilao giao tận nhà.
Tôi để lại bình luận dưới bài viết của Đậu Đậu rằng muốn đi rạp xem phim.
Anh ấy không mời tôi.
Anh ấy mua hẳn một máy chiếu.
Bày trí cho tôi một rạp chiếu phim tại gia, còn chu đáo… cùng tôi xem.
Dưới ánh sáng mờ ảo lay động, anh ấy ngồi bên cạnh tôi trên sofa.
Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh ấy, trong lòng dâng lên chút cảm khái.
Lăn lộn lâu như vậy, tuy tôi chẳng thể “vả mặt” được anh.
Nhưng nỗi đau bị từ chối năm xưa, giờ đã gần như tan biến.
Lợi dụng ánh sáng lờ mờ, tôi giả vờ buồn ngủ.
Từng chút, từng chút, ngượng ngùng tựa đầu vào vai anh.
Chốc lát sau, anh cũng phối hợp hơi trầm vai xuống.
Đỡ lấy đầu tôi, để tôi tựa vào anh thoải mái hơn.
Cảm giác dịu dàng ấy, bờ vai rắn chắc, ánh sáng khi tỏ khi mờ.
Ngửi hương thơm mát lạnh riêng biệt trên người anh.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác: thời gian yên bình, thật đẹp.
“Lâm Ngôn Sơn, đợi khi cuốn tiểu thuyết này viết xong, em muốn nói chuyện nghiêm túc với anh.” tôi lẩm bẩm.
Lâm Ngôn Sơn quay sang, ánh mắt lóe sáng:
“Được. Anh cũng có chuyện muốn nói với em.”
Rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
22
Một tháng sau, tiểu thuyết hoàn thành, bắt đầu bước vào giai đoạn xử lý bản quyền hậu kỳ.
Lâm Ngôn Sơn sang Mỹ công tác.
Tôi tự cho mình một kỳ nghỉ, đến thành phố nơi mẹ tôi đang sống.
Ba mất đã ba năm, mẹ tôi cũng đã tái giá.
Bà không sinh thêm con, hiện tại mỗi ngày đều giúp chồng mới chăm cháu.
Cuộc sống… chỉ có thể nói là tạm ổn.
Nhìn mái tóc bà đã bạc thêm vài sợi, trong lòng tôi trào dâng một nỗi xót xa sâu đậm.
Trung niên mất chồng, chưa đến tuổi xế chiều có khi lại mất con.
Mẹ tôi… mới chính là người bất hạnh nhất trong gia đình này.
Những năm qua tôi điên cuồng viết lách, điên cuồng kiếm tiền.
Chỉ mong sau khi tôi rời khỏi thế giới này, có thể để lại cho bà một chút bảo đảm.
Đó là điều duy nhất tôi một đứa con gái có thể làm cho mẹ mình.
Thật ra, thái độ của Lâm Ngôn Sơn đối với tôi suốt thời gian qua, tôi không phải là không hiểu.
Chắc hẳn… anh có chút tình cảm với tôi.
Nhưng khi tôi thật sự bình tĩnh lại, lại cảm thấy tất cả đều không thực tế.
Tôi không thể ở bên anh.
Tôi không thể, khi biết rõ bản thân không sống được bao lâu nữa, lại bắt đầu một mối quan hệ, rồi kết hôn sinh con.
Như vậy… là bất công với anh.
Cũng là bất công với gia đình tương lai.
Tôi không thể ích kỷ đến vậy.
Tôi và anh, định mệnh vốn dĩ đã là lướt qua nhau mà thôi.
Nghĩ đến những điều đó, trong lòng tôi chỉ còn lại một mảnh hoang vu.
--------------------------------------------------