Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

BIỂN LẶNG

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đám tang, tôi được mẹ anh gọi đến nhà.

Một căn hộ tầng 18, view nhìn ra hồ. Phòng khách sạch sẽ, sàn gỗ mát lạnh, mùi xà phòng ngâm tay còn phảng phất nơi kệ bếp.

Bà đưa tôi một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ, đặt lên đùi tôi, tay run nhẹ.

“Nó từng nói, nếu có chuyện gì xảy ra, cái này đưa cho cháu.”

Tôi im lặng. Cả hai đều biết "chuyện gì đó" giờ đã xảy ra.

Bên trong hộp là một chồng thư tay, mỗi bì thư đều ghi ngày tháng.

Tất cả đều chưa từng gửi.

Tôi lấy đại một lá thư bất kỳ, mở ra.

Ngày 12 tháng 5 năm 2021.

Hôm nay cô ấy mặc sơ mi trắng. Tôi không dám nhìn lâu. Nhưng ánh nắng chiếu lên tóc cô ấy khiến tôi muốn nói gì đó. Rốt cuộc, lại không nói gì cả.

Tôi nhớ hôm đó.

Hôm tôi chạy về trường sau buổi thực tập, gấp gáp đến mức quên mất gương mặt mình đã mệt đến nhường nào.

Anh ngồi dưới gốc bằng lăng, nhìn tôi bước vào giảng đường, ánh mắt rời đi chỉ một giây sau đó.

Buổi tối hôm ấy, tôi nhắn anh:

"Mai anh có qua thư viện không?"

Anh trả lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bien-lang/chuong-2-nhung-dieu-khong-bao-gio-gui.html.]

"Không chắc. Nhưng nếu cô có ở đó, tôi sẽ ghé."

Chúng tôi luôn nói kiểu đó.

Vòng vo. Cẩn trọng. Giống như mỗi câu chữ đều là vỏ bọc cho điều gì đó quan trọng hơn — nhưng không ai dám gỡ lớp vỏ ấy ra trước.

Tôi ngồi trong phòng anh, đọc thêm vài lá thư.

Bức thư nào cũng ngắn ngủn.

Không có lời yêu. Không có hứa hẹn.

Chỉ là những dòng ghi chú vụn vặt, như ai đó đang cố giữ lại ký ức trước khi nó trôi đi.

Cô ấy không ăn ớt, nhưng lại thích mùi ớt phi.

Hôm nay trời mưa, cô ấy mặc áo khoác mỏng. Lúc về chắc lạnh lắm.

Cô ấy nói không ai yêu người như mình. Tôi muốn bảo, tôi yêu. Nhưng không dám.

Tôi rút lá thư cuối cùng.

Không có ngày tháng.

Chỉ một dòng:

Nếu có kiếp sau, tôi sẽ nói trước. Để cô ấy khỏi phải chờ lâu đến vậy.

Tôi gấp lá thư lại, trả nó về chỗ cũ.

Đứng dậy.

Và rời khỏi nơi từng là nhà của anh — mang theo một chiếc hộp nhỏ, cùng hàng trăm điều không bao giờ được gửi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
BIỂN LẶNG
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...