Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

BIỂN LẶNG

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi tìm về quê anh vào cuối tuần.

Một huyện nhỏ giáp biển, trời nắng vàng nhạt, gió mằn mặn lướt qua cánh đồng muối.

Mẹ anh nói: “Nó lớn ở đó tới năm lớp 11, sau này mới chuyển lên thành phố học trường chuyên.”

Tôi hỏi địa chỉ cũ.

Bà đưa cho tôi một mảnh giấy, nét chữ nghiêng nghiêng, phía góc còn chú thích:

"Nhớ gọi cô Bảy hàng xóm, cô biết rõ nó hồi nhỏ."

Căn nhà cũ của anh nằm sâu trong một con hẻm đất.

Cửa đã khóa. Vách tường mốc, giàn hoa giấy trước cổng trụi hết lá.

Cô Bảy mở cổng đón tôi, vừa gọt ổi vừa kể chuyện như thể đang nói về một người còn sống.

“Thằng đó ngoan lắm. Học giỏi, lễ phép, không bao giờ nghịch ngợm như mấy đứa cùng xóm. Đi đâu cũng cúi chào, cái mặt lúc nào cũng y như bị điểm kém, dù toàn đứng nhất lớp.”

Tôi cười nhẹ:

“Vậy chắc ba mẹ cậu ấy thương lắm?”

Cô Bảy khựng lại một chút.

“Ừ thì… thương. Nhưng thương theo kiểu ‘phải nên người’. Mỗi lần nó đạt giải, cả nhà bày bàn mời khách, bắt nó nói lại bài thuyết trình cả chục lần. Còn không đạt gì — thì khỏi ăn cơm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bien-lang/chuong-7-khong-phai-ai-cung-duoc-quyen-ich-ky.html.]

Tôi nhìn quanh nhà, chạm tay vào bức tường cũ.

Cô Bảy chỉ cho tôi một vết nứt nhỏ ở góc phòng, gần chỗ treo đồng hồ.

“Chỗ đó là do hồi nhỏ nó té khi đứng trên ghế học thuộc bài. Té rồi không khóc, còn lau máu, rồi leo lên lại.”

Tôi nhìn vết nứt đó rất lâu.

Tưởng tượng một đứa bé 12 tuổi, mím môi đứng dậy sau cú ngã, lau m.á.u vì sợ làm người lớn lo — hay đúng hơn, vì sợ họ thất vọng.

Trước khi về, cô Bảy dúi cho tôi một xấp ảnh cũ.

Trong đó, có một tấm chụp anh khi còn nhỏ — đứng cạnh bảng thành tích dán đầy giấy khen. Mắt không cười.

Mặt căng như đang gồng mình giữ một điều gì đó trong bụng.

Tôi vuốt nhẹ mép ảnh đã sờn.

Lúc đó, tôi hiểu.

Anh là kiểu người, từ bé đã phải học cách làm yên lòng người khác.

Và khi lớn lên, cái vai diễn ấy quá hoàn hảo để có thể tháo xuống — dù chỉ là một lần.

Yêu tôi, là một điều không nằm trong vai diễn.

Và vì thế… anh không dám.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
BIỂN LẶNG
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...