4
Dương Kiền đương nhiên chẳng thật lòng muốn mời tên súc sinh ấy ăn cơm.
Tên đó từng khiến nương tử hắn đau lòng đến vậy.
Hắn chỉ muốn để gã thấy rõ, nương tử hắn giờ sống tốt đến nhường nào.
Người trong phủ ai nấy đều nghe lời nương tử, phụ mẫu hắn cũng nghe lời nương tử.
Tiền trong phủ là của nương tử, mà của nương tử thì vẫn là của nương tử.
Thể diện trong phủ càng là của nương tử, nương tử làm chủ thì sao? Dương Kiền này chính là yêu cái kiểu "yên chi hổ" tài giỏi ấy.
Hồng Trần Vô Định
Mỗi lần hắn khoe một điều, sắc mặt kẻ tên Phùng Kế Tuyên kia lại tái nhợt thêm một phần.
Lúc đầu còn len lén liếc nhìn nương tử hắn bằng ánh mắt trông mong, đến cuối cùng thì cúi đầu xám xịt rời đi.
Ấy vậy mà còn dám len lén hẹn gặp Dương Kiền.
Giả bộ ra vẻ người tốt, vừa rót rượu vừa nói:
"Dương huynh, lần này ta đến, chỉ là muốn xem nàng ấy sống có tốt không. Nàng ấy sống tốt, ta mới yên lòng. Nhưng huynh đừng phụ nàng ấy, nếu không ta nhất định sẽ đoạt nàng ấy trở về."
Dương Kiền nghe thế chỉ khẽ cười lạnh, ai mà chẳng biết trong bụng hắn nghĩ gì, Phùng Kế Tuyên kia chỉ ước gì hắn phụ nương tử để có cơ hội đoạt lại nàng.
Đáng tiếc, có một tấm gương như vậy đặt ngay trước mắt, Dương Kiền đời nào chịu buông tay nương tử nửa bước.
Nhưng Dương Kiền cũng chẳng mắng c.h.ử.i gì, để khỏi tỏ ra là hắn quá bận tâm. Hắn giống như nương tử mình, căn bản không hề coi trọng kẻ ấy.
Hắn chỉ ném ra một tờ ngân phiếu, nói:
"Nghe nói nhạc phụ ta qua đời, ngươi đã giúp đỡ không ít, đây là khoản tiền ta hoàn lại. Ngươi nên cảm thấy may mắn vì từng làm được một việc tốt, nếu không, trên địa bàn của ta, ta sớm đã đ.á.n.h gãy tay chân ngươi, ném ra ngoài rồi."
"Từ nay đừng tới nữa, ta và nương tử đều không thích ngươi."
Dương Kiền hiểu rõ, năm xưa nương tử chịu để lại phần lớn gia sản cho nhà họ Phùng, một là vì nể mặt đôi mẹ con kia, hai là vì muốn báo đáp đoạn thời gian hắn ta đã bên cạnh nàng lúc phụ thân qua đời.
Nay Phùng Kế Tuyên sa sút đến mức ấy, nàng tất nhiên thấy bất an, mà sự bất an ấy, để hắn chấm dứt là được rồi.
Dù cho nương tử có mắng hắn không phải người tốt, hắn cũng sẽ dùng mọi cách khiến tên ấy vĩnh viễn không thể đặt chân vào thành này thêm lần nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bo-chong/chuong-10-hoan.html.]
5
Ánh mắt Phùng Kế Tuyên nhìn tờ ngân phiếu mang theo mấy phần đắng chát.
Hắn sống đến bước đường hôm nay, ngay cả cơ hội cuối cùng để cứu vãn cũng không còn.
Nương tử của hắn nay tìm được người khôn ngoan hơn, đâu giống hắn – một kẻ hồ đồ mê muội.
Về sau, e là đến cả cơ hội lén nhìn nàng, hắn cũng chẳng có.
Dương Kiền nào thèm để ý hắn đang nghĩ gì, tờ ngân phiếu này, vừa giúp hắn vượt qua lúc khó khăn, lại vừa là cái tát vào mặt hắn.
Làm xong hết thảy, Dương Kiền uể oải đứng dậy:
"Này tên ngốc họ Phùng, ta về nhà trước đây, nương tử với nữ nhi của ta còn đang đợi ta."
Hắn đắc ý hô to với tiểu nhị trong quán:
"Tiểu nhị, gói cho ta một phần cá giòn mang về, nương tử ta thích ăn!"
Ngoài quán gió mưa rả rích, hắn về nhà có chăn ấm của nương tử chờ sẵn, đâu muốn lãng phí thêm một câu cho kẻ đáng ghét.
6
Về sau, Dương Kiền phòng bị nghiêm ngặt, nhưng Phùng Kế Tuyên cũng chẳng xuất hiện thêm lần nào nữa.
Năm Dương Mãn Thư tròn mười tuổi, cả nhà họ cùng lên Thái Sơn cầu phúc.
Tại đó, hắn trông thấy một vị hòa thượng trông quen mắt.
Nương tử hắn cũng theo ánh nhìn của hắn mà dõi theo, nhưng người nọ đã biến mất, nàng liền hỏi hắn đang nhìn gì.
Hắn chỉ cười: "Nhìn thấy một tên hòa thượng giả, chẳng biết là chùa nào thu nhận loại hồ đồ ấy."
Nương tử hắn chỉ tưởng hắn đùa giỡn, nghiêm mặt bảo hắn chớ có lấy người xuất gia làm trò cười.
Hừ, cho dù dù kẻ ấy có muốn dùng cả đời lận đận để lưu lại một chút dấu vết trong lòng nương tử của hắn thì đã sao?
Nương tử hắn có hắn bên cạnh, nào còn cần phải ngó ngàng đến những kẻ nhơ nhớp, bận lòng vì những chuyện nhơ bẩn kia?
Nương tử của hắn và hắn, nhất định sẽ cùng nhau, nắm tay đi hết một đời này.
Hoàn.
--------------------------------------------------