Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm

Chương 101

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì trong lòng có suy nghĩ, nên Sơ Nguyệt cũng không có ý định phải đi theo Thẩm Ức gặp Thẩm Đàm, ngược lại trực tiếp đi đến viện của Tần Tử Hiên.

Vừa đến nơi, Sơ Nguyệt đã thấy Tần Tử Hiên đẩy cửa sổ, ngồi trên bàn học trầm tư, nhìn rất văn nhã, không khác gì một công tử phong lưu, nhưng tính cách thật sự của hắn ra sao, không ai biết.

Sơ Nguyệt khẽ ho hai tiếng, nói: "Nhìn phong thái công tử, chắc hẳn xuất thân từ gia đình thư hương, e rằng Vô Gian Sơn Trang chúng ta không thể dung nạp được vị đại phật như ngài..."

Lời Sơ Nguyệt chưa nói hết, nhưng Tần Tử Hiên trong lòng đã hiểu rõ vạn phần, khẽ gật đầu, rồi nói: "Ý của cô nương, tại hạ hiểu rõ, chỉ là tiểu thư bên đó..."

Lời còn chưa nói xong, Sơ Nguyệt đã vội vàng ngắt lời Tần Tử Hiên.

"Công tử đã hiểu ý của ta, chỉ cần lo cho bản thân là được, tiểu thư bên đó, tự nhiên có người của Vô Gian Sơn Trang an ủi."

Nghe xong lời Sơ Nguyệt, Tần Tử Hiên liền chắp tay làm một lễ: "Nếu đã như vậy, Tần mỗ xin cáo từ."

Nói xong câu này, Tần Tử Hiên liền không có chút lưu luyến nào đứng dậy rời đi, không quay đầu lại.

Sự dứt khoát này, ngược lại khiến Sơ Nguyệt hơi sững sờ, không ngờ Tần Tử Hiên lại dứt khoát đến thế.

*

Thẩm Ức vừa đến phòng Thẩm Đàm, đã thấy Thẩm Đàm ngồi trên ghế trong đại sảnh với vẻ mặt nghiêm trọng, ngón tay cong lại, nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn.

Dường như nghe thấy tiếng bước chân của Thẩm Ức, ông khẽ ngẩng đầu nhìn người đến, nhẹ nhàng mở miệng: "Ngồi đi."

Thẩm Ức không nói gì, mà ngoan ngoãn ngồi xuống, nín thở, nhìn chằm chằm phụ thân của mình.

Cuộc chiến giằng co giữa cha con này, xem ai là người đầu hàng trước.

Cuối cùng, vẫn là người cha yêu thương con gái Thẩm Đàm đầu hàng trước, sắc mặt ông có chút buồn rầu, giọng nói cũng mang theo một chút bất đắc dĩ.

"Cậu ta chính là người khiến con gần đây hồn xiêu phách lạc sao?"

Mặc dù Thẩm Đàm không chỉ đích danh, nhưng trong lòng Thẩm Ức rất rõ, phụ thân nàng nói chính là Tần Tử Hiên.

Vốn dĩ mục đích của mình đối với Tần Tử Hiên đã rõ ràng, cũng không cần phải giấu giếm nữa. Huống chi người này hiện đang ở trong sơn trang, sớm muộn gì cũng sẽ gặp mặt, chi bằng mở miệng để phụ thân chuẩn bị trước.

"Vâng." - Thẩm Ức rất kiên định đáp lại.

Thẩm Đàm nhìn con gái mình, im lặng không nói gì, chỉ là đôi mắt kia chứa đựng cảm xúc vô cùng phức tạp, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài, chậm rãi thốt ra một câu.

"Đã quyết định rồi, thì đừng do dự." - Nói xong câu này, Thẩm Đàm liền đứng dậy rời đi, để lại Thẩm Ức một mình trong gió, rối bời.

Dù cho ông có bảo vệ con gái mình tốt đến đâu, cũng không chống lại được việc con gái đã lớn, cũng có những tâm tư của con gái. Cái Vô Gian Sơn Trang to lớn này có thể làm được, cùng lắm chỉ có thể là chỗ dựa lớn nhất sau lưng nàng mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-manh-ba-nay-khong-de-lam/chuong-101.html.]

Thẩm Ức nhìn phụ thân ra cửa đã lâu, mới khẽ hoàn hồn lại, vẫn có chút không dám tin mà lẩm bẩm một tiếng: "Phụ thân là muốn con một lòng một dạ theo đuổi người con muốn sao?"

Trong lúc lẩm bẩm, trong đầu Thẩm Ức vẫn không ngừng nhớ lại lời Thẩm Đàm, suy nghĩ đến kết quả cuối cùng chính là, phụ thân nàng nói tám phần không khác mấy với điều nàng nghĩ.

Gương mặt vốn còn ngây thơ, lúc này nụ cười nơi khóe miệng càng thêm rõ ràng.

Sau một tiếng reo vui, Thẩm Ức liền chạy vút ra ngoài.

Đến khi bóng dáng Thẩm Ức đã khuất, Thẩm Đàm mới từ góc khuất bước ra, ánh mắt đầy yêu thương, nhưng trong lòng thật sự có chút chua xót.

Dù sao đây cũng là đứa con gái ông nuôi dưỡng bao nhiêu năm, trong chớp mắt, đã đến tuổi xuất giá rồi...

Về sau thế nào, cũng phải dựa vào một mình nàng rồi.

Mang theo tâm trạng phấn khích trở về phòng ở tạm của Tần Tử Hiên, nhìn căn phòng trống trơn, Thẩm Ức cả người đều ngẩn ngơ, có chút không dám tin mà đưa tay dụi mắt, rồi nhìn lại lần nữa.

Khi phát hiện trong phòng không có người, cả người Thẩm Ức có chút không bình tĩnh.

Khoan đã... không phải nàng bảo Sơ Nguyệt đến đây sao? Sao lại thành ra thế này?

Thẩm Ức xoay người bước ra khỏi căn phòng, đồng thời cất tiếng gọi: "Sơ Nguyệt!"

"Sơ Nguyệt!"

Mới gọi được hai tiếng, Sơ Nguyệt đã nở nụ cười, chạy bước nhỏ đến: "Tiểu thư?"

Thẩm Ức đưa tay chỉ vào phòng: "Người ta bảo ngươi trông nom đâu rồi?"

"Tiểu thư nói Tần công tử phải không?" Sơ Nguyệt từ tốn mở lời, đối mặt với ánh mắt gần như muốn g.i.ế.c người của Thẩm Ức vẫn tiếp tục bổ sung: "Tần công tử sáng sớm nay đã tự mình rời đi, nói là còn có nơi khác để đi, không muốn làm phiền chúng ta nữa."

Nghe xong lời Sơ Nguyệt, đôi mắt Thẩm Ức đỏ hoe hoàn toàn, nghiến răng nói: "Hồ nháo!"

Nói xong, Thẩm Ức liền dậm chân, vội vã chạy đi, đồng thời cong ngón tay đặt vào miệng, thổi ra một tiếng huýt sáo.

Rất nhanh, bên tai liền vang lên tiếng vó ngựa phi nước đại.

Sơ Nguyệt nhìn Thẩm Ức hấp tấp rời đi, có chút bất đắc dĩ nhắm mắt lại, đưa tay xoa xoa mi tâm đang hơi đau, chỉ cảm thấy buồn.

Một chữ tình này thật sự là hại người không nhỏ.

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Thôi vậy, dù sao đây cũng là con đường nàng tự chọn, nhân quả về sau cũng phải do một mình nàng gánh vác.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...