Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn thấy biểu hiện thay đổi của Đường lão gia, lòng Sơ Nguyệt chùng xuống, lập tức hiểu ra mọi người đang giấu cô chuyện gì đó. Cô lo lắng mở miệng hỏi: "Ông ơi, ông nói thật cho con biết, bé con có chuyện gì sao? Có phải… có phải không sống được không?"

Câu cuối cùng khiến chính Sơ Nguyệt cũng phải nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt vô thức chảy xuống.

"Tiểu thư đừng khóc nữa, cô đang ở cữ, khóc trong thời gian này sẽ không tốt cho cơ thể, mà còn ảnh hưởng đến bé con.". Chị Cầm đứng bên cạnh là người đã trải qua sinh nở, nhớ đến lời dặn dò của các bậc trưởng lão, vội lấy khăn giấy trên tủ đầu giường để lau nước mắt cho Sơ Nguyệt.

"Nói bậy bạ gì vậy!" Đường lão gia vốn còn hơi lúng túng, nhưng khi nghe Sơ Nguyệt nhắc đến chuyện sống c.h.ế.t, sắc mặt ông lập tức trở nên khó coi, nghiêm giọng nói: "Bé con vẫn ổn, chỉ là sinh non, cơ thể yếu hơn so với những đứa bé khác, nên cần ở trong lồng ấp để quan sát hai ba ngày."

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Đường lão gia tuổi đã cao, vốn không còn e sợ chuyện sống c.h.ế.t, nhưng lời nói của cháu gái khiến ông không khỏi nhớ lại cảnh tượng khi con trai và con dâu gặp chuyện, hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một thước phim cũ, khiến ông thống khổ không thể chịu nổi.

Sắc mặt Đường lão gia lập tức khiến Sơ Nguyệt thêm phần bất an. Nghe nói bé con chỉ cần ở trong lồng ấp mấy hôm, lòng cô cuối cùng cũng nhẹ nhõm đi phần nào.

Cô cúi đầu, xin lỗi Đường lão gia: "Ông ơi, con xin lỗi, A La không nên nhắc đến từ ấy."

Đường lão gia mím chặt môi, không nói lời nào.

Bầu không khí trong phòng bệnh lập tức trở nên hơi kỳ lạ, chị Cầm và ông cụ Kỷ nhìn nhau một cái, không ai dám lên tiếng, chỉ đứng đó nhìn ông cháu nhà họ Đường tự mình giải quyết chuyện này.

Ông nội của Sơ Nguyệt vội vàng phi phi một tiếng nữa. Từ sau khi bố mẹ của cô qua đời, ông nội của cô đặc biệt nhạy cảm với chữ "c.h.ế.t", sợ rằng nói ra sẽ ứng nghiệm lên cái gì đó.

Sơ Nguyệt ngước mắt lên, cẩn thận quan sát sắc mặt của Đường lão gia, trong lòng không khỏi lo lắng, đến khi thấy biểu cảm của Đường lão gia có chút dịu lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngay giây tiếp theo, cô nghe thấy Đường lão gia mặt nghiêm lại mắng: "Lần sau nếu con còn như vậy nữa, ông sẽ không quản con nữa!"

Ai da, Sơ Nguyệt vội vàng đưa tay lên đè chặt vết thương của mình.

Sắc mặt của Đường lão gia lập tức thay đổi, ông nhanh chóng tiến lại gần bên cạnh Sơ Nguyệt, lo lắng hỏi: "A La, con sao thế? Đừng làm ông sợ!"

Sơ Nguyệt yếu ớt nói: "Vừa rồi vết thương đột nhiên đau một chút, giờ thì đỡ hơn nhiều rồi." Trong mắt cô lóe lên một tia tinh quái.

Vậy con cứ nằm yên ở đó, ông không mắng con nữa!" Đường lão gia có chút mất tự nhiên nói.

Sơ Nguyệt suýt nữa không nhịn được cười, ông nội của cô sao lại có thể đáng yêu đến vậy!

Cô mỉm cười đáp: "Vậy xin cảm ơn ông đã đại lượng bỏ qua cho con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-manh-ba-nay-khong-de-lam/chuong-12.html.]

Sau khi màn kịch của hai ông cháu nhà họ Đường kết thúc, chị Cầm nhanh chóng đỡ Sơ Nguyệt nằm xuống, nói: "Tiểu thư nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa tôi sẽ bảo y tá mang em bé tới."

Sơ Nguyệt gật đầu đồng ý: "Ừm."

Ông cụ Kỷ cũng nhanh chóng tỏ thái độ: "Đường nha đầu cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa chúng ta sẽ quay lại thăm con sau."

Vừa nói xong, Đường lão gia lập tức nhảy dựng lên: "Chúng ta cái gì mà chúng ta? Chúng tôi họ Đường, ông liên quan gì?"

Để tránh hai người tiếp tục cãi vã, Sơ Nguyệt vội nhắm mắt lại.

Chị Cầm không hổ là người đã theo Đường La từ lâu, tinh ý ra dấu "suỵt", hai ông cụ lập tức ngậm miệng, nhưng vẫn cực kỳ ăn ý, nhìn nhau chằm chằm một cái đầy thách thức rồi mới rời khỏi phòng.

Nghe thấy tiếng bước chân của hai ông cụ đã xa, Sơ Nguyệt mở mắt, nháy mắt với chị Cầm, chị Cầm hạ giọng nói: "Tiểu thư nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa tôi sẽ quay lại."

"Ừ."

Phòng bệnh lại trở về yên tĩnh, dù cơ thể có chút đau do phẫu thuật, nhưng ý thức của Sơ Nguyệt lại đặc biệt tỉnh táo.

Cô đã xác định rõ mục tiêu từ nay về sau cho mình: tránh xa tra nam, chăm sóc tốt cho con, vươn lên đỉnh cao cuộc đời!

Nghĩ xong, cô nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy lần nữa, Sơ Nguyệt ngạc nhiên phát hiện phòng bệnh đã đông đúc người, còn nghe thấy cả tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Sơ Nguyệt nghĩ, có lẽ là con cô đã tới.

Cô mở mắt, nhìn quanh một vòng, tất cả đều là những người lúc trước đến thăm cô, trong đó còn có một người mà cô không ưa, chính là Kỷ Tồn.

Tâm trạng cô lập tức trở nên khó chịu, ánh mắt cô bỏ qua qua Kỷ Tồn, dừng lại trên bé con trong vòng tay ông nội mình, cô khàn giọng nói: "Ông ơi, để con nhìn bé con một chút."

Nói xong, mọi người mới nhận ra Sơ Nguyệt đã tỉnh, đồng loạt quay ánh nhìn về phía cô.

Đường lão gia ôm bé con tiến tới bên giường Sơ Nguyệt, cúi người đặt em bé bên cạnh cô, không tiếc lời khen ngợi: "Xem này, đứa bé này đáng yêu quá, núng nính đáng yêu, vừa nhìn đã biết là con cháu nhà họ Đường chúng ta."

Ông cụ Kỷ sốt ruột nói: "Đó là con gái của Kỷ Tồn, là chắt của tôi!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...