Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù Sơ Nguyệt vẫn hơi mơ màng, nhưng cô vốn là người mạnh miệng mềm lòng, vẫn không kìm được mà làm theo lời hướng dẫn của chị Cầm. Cho đến khi bé con nằm ổn định trong lòng mình, nhìn gương mặt ngây thơ đang mỉm cười, cô vẫn không dám tin, mình đã làm được!

Sơ Nguyệt lập tức ngước mắt lên, nhìn ba người xung quanh, khi thấy ánh mắt khẳng định của họ, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Đường La, cô yên tâm, dù kỹ năng chăm sóc bé của tôi chưa thành thạo, nhưng tôi sẽ cố gắng học để chăm bé thật tốt.". Cô thầm lẩm bẩm trong lòng.

Sau khi học được cách bế em bé, Sơ Nguyệt bắt đầu nghĩ tên cho đứa nhỏ, không thể cứ gọi bé là "bé con" mãi được. Cuối cùng, trong đầu Sơ Nguyệt thoáng hiện lên hai chữ, buột miệng nói ra: Kỷ Vân Hy.

Ba người có mặt lập tức ngẩn người, theo phản xạ lặp lại một lần: "Cái gì?"

Sơ Nguyệt ngẩng đầu lên, nhìn về phía ông nội Đường, từng chữ rõ ràng phát ra: "Kỷ Vân Hy."

Lần này, không chỉ ông nội Đường nghe rõ, mà chị Cầm và ông nội Kỷ cũng nghe rất rõ ràng.

Ông nội Kỷ mặt mày tràn ngập niềm vui, phấn khích hỏi: "Đứa bé tên là Kỷ Vân Hy à?"

"Vâng". Sơ Nguyệt nhẹ nhàng đáp.

Gương mặt của ông nội Đường thoáng không vui, nhưng ông cũng biết đây là ý nguyện của Sơ Nguyệt nên không nói gì thêm. Thực ra, ông không hề muốn giao đứa nhỏ cho nhà họ Kỷ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, như vậy cũng tốt, ngoài việc đó ra, nhà họ Kỷ và nhà họ Đường cũng chẳng còn liên hệ gì nữa.

Một đứa bé có thể khiến đứa cháu ngốc của mình quay đầu lại, chuyện này đáng giá!

Đứa cháu ngốc của mình xứng đáng có được một người đàn ông thật lòng yêu thương, chứ không phải là loại tra nam như Kỷ Tồn.

Về phần đứa bé, tuy mang họ Kỷ, nhưng vẫn là chắt gái của Đường Thâm ông, ông cũng sẽ yêu thương đứa chắt này.

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Sau khi nghe Sơ Nguyệt xác nhận, biểu cảm trên gương mặt ông nội Kỷ càng rạng rỡ hơn, nhưng niềm vui đó chỉ tồn tại trong giây lát, đã bị câu nói tiếp theo của Sơ Nguyệt phá tan.

"Dù Vân Hy mang họ Kỷ của nhà ông, nhưng con sẽ không giao Vân Hy cho nhà họ Kỷ ngay bây giờ đâu. Con sẽ giữ Vân Hy lại bên người mà nuôi lớn con bé."

Đến lượt ông nội Đường vui vẻ.

Sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt ông nội Kỷ.

Sơ Nguyệt nói thêm: "Dù Vân Hy lớn lên trong nhà họ Đường, nhưng ông nội Kỷ nếu muốn gặp con bé, nhà họ Đường sẽ luôn hoan nghênh ông đến thăm."

Lúc này, đến cả ông nội Kỷ cũng vui mừng.

Chị Cầm đứng bên cạnh nhìn Sơ Nguyệt, trên gương mặt lộ vẻ an lòng. Tiểu thư nhà mình thực sự đã trưởng thành rồi, có thể xử lý ổn thỏa chuyện này mà không làm mất hòa khí giữa hai gia đình. Quan trọng hơn hết, có vẻ như tiểu thư đã buông bỏ tình cảm với Kỷ Tồn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-manh-ba-nay-khong-de-lam/chuong-14.html.]

Kết quả này, chị nhìn cũng thấy vui, trước đây tiểu thư nhà mình yêu quá hèn mọn rồi!

Trong khoảnh khắc này, không khí trong phòng bệnh ngập tràn niềm vui, Sơ Nguyệt bế Vân Hy một lúc rồi giao bé lại cho hai ông nội đang khát khao nhìn bé.

Sau một hồi thương lượng và tranh giành, cuối cùng ông nội Đường giành được quyền bế Vân Hy trước.

Vừa bế Vân Hy chưa bao lâu, ông nội Kỷ đã không kìm được mà nói: "Nhanh đưa Vân Hy cho tôi bế một cái nào."

Ông nội Đường, đang chú tâm vào Vân Hy, ngẩng lên liếc nhìn ông nội Kỷ một cái, rồi lại cúi xuống đùa với bé Vân Hy.

Hành động đó khiến ông nội Kỷ tức giận, ông hạ giọng rít lên: "Đường Thâm, ông sao lại không biết xấu hổ thế chứ? Đã nói rồi mà, sao ông lại độc chiếm Vân Hy như vậy, đây cũng là chắt của tôi!"

"Ai thừa nhận chứ! Không biết xấu hổ!" ông nội Đường nhắc lại.

Ông nội Kỷ chỉ tay về phía Sơ Nguyệt, quả quyết nói: "Đường nha đầu thừa nhận rồi!"

Ông nội Đường lập tức quay sang trừng mắt nhìn đứa cháu gái không đáng tin của mình.

Sơ Nguyệt lấy tay che mặt, tránh ánh mắt của ông nội Đường, ngầm cầu xin: "Hai quân nhân già này có thể đừng lôi con vào cuộc chiến của hai người được không?"

Thấy ông nội Đường không trả lời, ông nội Kỷ lập tức đưa tay ra định bế Vân Hy, nhưng bị ông nội Đường phũ phàng đập tay ra.

Lập tức, ông nội Kỷ tức tối, chưa kịp nói gì thì ông nội Đường đã nhàn nhạt buông một câu: "Người đã vào tay tôi, ông tưởng dễ lấy đi à?"

Ông nội Kỷ sững sờ, đúng là binh bất yếm trá, đồ lưu manh này!

Chỉ trách bản thân quá ngây thơ!

*

Kể từ khi bị vệ sĩ của ông nội Đường đuổi ra khỏi phòng bệnh, Kỷ Tồn bực tức nhìn cánh cửa phòng bệnh vài lần. Khi xác định họ đuổi hắn ra ngoài là thật, cơn giận trong lòng hắn bốc lên ngùn ngụt.

Là một người kiêu ngạo và tự mãn, Kỷ Tồn không thể chấp nhận việc bị đối xử như vậy, liền xoay người rời đi.

Bị ép đến thăm Đường La, hắn đã bực tức sẵn trong người rồi, giờ lại bị chính người mình ghét đuổi thẳng mặt, lần đầu tiên hắn trải nghiệm cảm giác này, không tránh khỏi phẫn uất.

Ra khỏi cửa bệnh viện, Kỷ Tồn muốn thả lỏng bản thân, giải tỏa phiền muộn và bực tức trong lòng, nên lái xe đến quán bar lớn nhất ở Thịnh Kinh.

Hắn ngồi ở quầy, gọi một ly whisky, ngửa đầu uống cạn ly không chút chần chừ, rồi ra hiệu gọi thêm một ly.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...