Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giây tiếp theo, trời đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, trái tim Sơ Nguyệt chìm xuống.

Tiếp đó, trước mắt cô tối sầm lại, Sơ Nguyệt theo bản năng nhắm mắt lại, tiếng gió rít bên tai khiến trái tim nàng cũng run lên.

Không ngờ lại là kết cục như vậy...

Khi tất cả đã lắng xuống, Sơ Nguyệt mới phát hiện mình đã trở về Địa Phủ. Nhìn quanh những hồn phách xung quanh, Sơ Nguyệt vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện, trong từng ấy người, lại không có Hàn Tình?

Lúc này, Sơ Nguyệt hoàn toàn mất bình tĩnh, sao lại không giống với thiết định trước đây.

Ngón tay cô khẽ búng, trước mắt liền xuất hiện một bức màn chắn, trong đó mỗi khung hình đều vô cùng quen thuộc.

Sơ Nguyệt nhíu mày suy nghĩ, rồi trong đầu chợt lóe lên một tia sáng, lập tức mở to mắt, đó không phải là biệt thự của Hàn Tình sao?

Vừa nghĩ xong, hình ảnh trong màn chắn bắt đầu chuyển động, cuối cùng dừng lại ở thân ảnh hai người.

Nhìn Hàn Tình và Tịch An Cẩn đang ôm hôn nhau, Sơ Nguyệt thừa nhận mình hoàn toàn không thể bình tĩnh được, hai người họ lại bình an đến thế?

Vung tay áo, hình ảnh trước mắt liền biến mất.

Hai tay Sơ Nguyệt đan vào nhau, nắm thật chặt, trong đôi mắt không giấu được vẻ nghi hoặc.

Ngay khi Sơ Nguyệt vừa di chuyển bước chân, đang định đi tìm cấp trên Tần Quảng Vương hỏi cho rõ ràng thì đối phương đã tự đi đến trước mặt cô.

"Điện hạ?" - Sơ Nguyệt do dự mở lời.

Tần Quảng Vương giơ tay ra hiệu dừng lại, thong thả nói: "Bản điện hạ biết, hiện giờ trong lòng cô hẳn đang rất hoang mang."

Nghe vậy, Sơ Nguyệt vội vàng gật đầu, rồi mở to đôi mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm vào Tần Quảng Vương chờ đợi câu trả lời tiếp theo.

"Mạnh Bà, cô nên phải hiểu, Hàn Tình này từ đầu đến cuối chỉ là một sinh hồn mà thôi, bản chất khác với tử hồn mà chúng ta giam giữ. Cô ấy cùng lắm chỉ là linh hồn rời khỏi thể xác thôi, dương thọ chưa hết, không đến Địa Phủ, chẳng phải là điều đương nhiên sao? Cô không cần quá để tâm như vậy."

Lời của Tần Quảng Vương khiến Sơ Nguyệt chìm vào im lặng và suy tư.

Vừa rồi nhìn cảnh hoang tàn trên chiến trường, trong lòng cô còn cảm thấy không nỡ, những thứ đó còn chỉ là mã code trong trò chơi mà thôi, giờ đây đổi lại là hai người thực sự từ thực tại, cô càng nên có một trái tim từ bi hơn mới phải.

Nhìn dáng vẻ rõ ràng đang chìm trong suy tư của Sơ Nguyệt, Tần Quảng Vương biết cô đã hiểu ra.

Hắn im lặng đợi Sơ Nguyệt một lúc lâu, cuối cùng cô mới ngẩng đầu lên, nhìn Tần Quảng Vương, thi lễ: "Đa tạ điện hạ giải đáp."

Tần Quảng Vương nhìn sâu vào Sơ Nguyệt một cái, để lại một nụ cười sâu xa khó đoán, rồi bóng người liền biến mất trước mặt Sơ Nguyệt.

Lúc này, thời gian như ngưng đọng lại.

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-manh-ba-nay-khong-de-lam/chuong-92.html.]

Hồi lâu sau, Sơ Nguyệt từ từ thở dài.

Thôi vậy, đây cũng coi như là đôi tình nhân có duyên nhất rồi, ít nhất không phải sinh ly tử biệt. Hy vọng họ có thể bình an cả đời, trăm năm sau gặp lại ở cầu Nại Hà.

Nhưng ngay sau đó Sơ Nguyệt lại cảm thấy không đi xem một cái thật có lỗi với trái tim tò mò của mình!

Vì thế, Sơ Nguyệt liền lén lút ra khỏi Địa Phủ, theo ký ức, quay về biệt thự của Hàn Tình.

Nhìn Hàn Tình và Tịch An Cẩn vẫn đang ôm hôn nhau, Sơ Nguyệt không nhịn được giơ tay che mắt, nhưng vẫn tò mò hé ngón tay ra nhìm lén.

Nhưng hai người trước mắt này thật sự có phần quá không biết xấu hổ!

Đã qua lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa buông ra!

Ái chà, tay Tịch An Cẩn đang làm gì thế kia!!

"Khụ khụ…" - Sơ Nguyệt thật sự nhịn không được nữa, khẽ ho khan hai tiếng để nhắc nhở hai người đang lưu luyến không rời kia.

Hai người đang môi kề môi bị dọa giật mình, vội vàng buông môi đối phương ra, cả hai đều lùi lại một bước nhỏ.

Họ quay đầu nhìn xung quanh, liền thấy Sơ Nguyệt đang đứng đó với vẻ mặt đùa cợt.

Hàn Tình vốn mặt mỏng hơn, cả người đều sững sờ, run rẩy chỉ vào Sơ Nguyệt: "Chị... Chị..."

Sơ Nguyệt mỉm cười: "Tôi làm sao?"

"Sao chị lại ở đây?" - Cuối cùng Hàn Tình cũng lắp bắp hỏi ra.

"Tại sao tôi không thể ở đây?" - Sơ Nguyệt híp mắt hỏi lại.

"Xấu hổ c.h.ế.t mất!" - Hàn Tình đỏ mặt, lẩm bẩm một tiếng, dậm chân, trốn vào lòng Tịch An Cẩn.

"Thôi nào, Sơ Nguyệt, đừng trêu cô ấy nữa." - Tịch An Cẩn trực tiếp ôm lấy eo Hàn Tình, sắc mặt không có chút thay đổi.

Ánh mắt trầm ổn, nhưng mang theo một tia cười.

"Hừ!" - Sơ Nguyệt không vui hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đảo qua Hàn Tình và Tịch An Cẩn: "Chưa từng thấy người nào qua sông đoạn cầu' đến thế!"

Tịch An Cẩn không khỏi bật ra tiếng cười nhẹ, rất đỗi u sầu mà mở lời: "Chỉ cho phép cô chế giễu chúng ta, lại không cho chúng ta bàn tán về cô, Sơ Nguyệt cô nương, làm người không thể hai mặt như vậy được."

Nghe những lời không đứng đắn của Tịch An Cẩn, trong lòng Sơ Nguyệt c.h.ử.i thầm, giận dữ trừng mắt nhìn hai người, lẩm bẩm: "Cho chút mặt mũi đã leo lên mũi rồi."

"Được được được. Các ngươi cứ tiếp tục, coi như ta chỉ là người đi đường." - Sơ Nguyệt vẫy vẫy tay, đầy vẻ không quan tâm mà nói: "Chỉ là tôi tò mò ghé qua xem một cái thôi. Thôi vậy, dù sao cũng là người quen một hồi, dù qua đêm nay, các người cũng chẳng nhớ gì nữa."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...