Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tướng quân, mạng chúng ta có thể không màng, nhưng mạng của dân chúng chúng ta không thể không quản được!"

Lời của các binh sĩ không phải không có lý, nhưng quân Lương đã áp sát thành rồi, họ cần một đòn quyết định, chứ không phải khả năng không có cơ hội thắng!

Sơ Nguyệt nheo mắt, quét nhìn khuôn mặt của tất cả mọi người, cuối cùng trầm ngâm nói: "Phái Kim Tước thân tín của bản tướng đến, tiến hành hành động!"

Đội một Kim Tước vừa hay đúng ba mươi người!

Điều động đội này, sẽ hoàn toàn không làm tổn thương đến những binh sĩ này một chút nào, nếu Kim Tước cũng bất lực trước quân Lương, thì chỉ có thể liều mạng một trận!

Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều im lặng, ngơ ngác nhìn Sơ Nguyệt, không dám thở mạnh một tiếng. Ai mà không biết dưới tay tướng quân của họ nuôi một đội quân tên là Kim Tước, mỗi người đều có thể một chọi mười.

Nếu không phải là thời khắc quan trọng, tướng quân chưa từng điều động đội quân này.

Xem ra lúc này thật sự đã đến thời khắc quan trọng rồi, lúc này, sắc mặt của tất cả mọi người đều không tốt, đáy mắt đều hiện lên vẻ sát khí đậm đặc.

Ánh mắt Sơ Nguyệt nhìn về phía Tịch An Cẩn: "Theo tôi!"

Rồi cô bỏ lại đám đông, đi xuống dưới thành, đồng thời cảnh cáo Tịch An Cẩn: "Hy vọng phán đoán của cậu không sai, đừng để những người vô tội c.h.ế.t oan!"

"Đương nhiên rồi." - Tịch An Cẩn vội vàng cam đoan, đồng thời kể lại tất cả những hình ảnh vừa hiện lên trong đầu mình cho Sơ Nguyệt.

Sơ Nguyệt nghe xong, im lặng ba giây, rồi trực tiếp điều động tiểu đội một Kim Tước đi, trong lòng không ngừng cầu nguyện, các người nhất định phải bình an trở về.

Ngoài thành, tiếng trống trận vang vọng, khói chiến nổi lên bốn phía.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Sơ Nguyệt không muốn nhìn thấy cảnh tượng thất bại, nên cũng không lên thành quan sát. Ngay khi lòng bàn tay Sơ Nguyệt đã đổ đầy mồ hôi lạnh, sắc môi càng thêm tái nhợt, bên tai bỗng vang lên tiếng reo hò.

"Chúng ta thắng rồi!" - Có tiểu binh hào hứng hứng hô lên.

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Hơi thở mà cô vẫn nén lại cuối cùng đã được thở ra, Sơ Nguyệt cảm thấy trước mắt mình choáng váng đến mức đáng sợ, may mắn là đã kịp bám được vào tường thành, nếu không thân thể đã trượt ngã mất rồi.

Sau khi trấn tĩnh lại tinh thần, Sơ Nguyệt không dám chắc chắn nên hỏi lại một lần nữa: "Ngươi nói gì?"

Lần này, câu trả lời dành cho Sơ Nguyệt là một tiếng hô vang dội đến điếc tai: "Tướng quân, chúng ta đã thắng!"

Cuối cùng, khóe môi Sơ Nguyệt cũng nở một nụ cười sâu đậm: "Mau mở cổng thành, đón các anh hùng của chúng ta trở về!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-manh-ba-nay-khong-de-lam/chuong-91.html.]

Người trên lầu thành vội vàng hô lớn: "Mở cổng thành!"

Cánh cổng cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt nặng nề, nhưng nghe lại chẳng thấy nặng nề chút nào.

Sơ Nguyệt chậm rãi tiến về phía cổng thành, nhìn những khuôn mặt lấm lem bùn đất kia, mùi tanh của m.á.u trên người họ còn chưa khô, khóe mắt cô bỗng ươn ướt, lặng lẽ đếm số người trở về.

Ba mươi người!

Thật không ngờ, không thiếu một ai!

"Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi." - Sơ Nguyệt nhận ra rằng thật sự ngàn lời vạn lẽ cũng không bằng hai chữ "trở về", 2 chữ này lại có thể khiến lòng người vui sướng đến thế. Cô bước tới vỗ vai từng người, rồi nói: "Các ngươi mau đi tắm rửa đi, lát nữa ta sẽ mở tiệc ăn mừng cho các ngươi!"

"Đa tạ tướng quân!" - Ba mươi Kim Tước đồng thanh đáp lời, trong đôi mắt vẫn còn ánh lên những tia nhìn nóng rực hừng hực khí thế.

Sau khi tiễn những quân Kim Tước này đi, Sơ Nguyệt khoanh tay bước lên lầu thành, nhìn xuống vùng đất đầy ô uế bên dưới, khẽ nói: "Xem này, đây chính là chiến trường, chẳng có đúng sai gì cả, chỉ có bảo vệ quê hương đất nước mà thôi."

Dù là Mạnh Bà, đã chứng kiến quá nhiều cuộc hội ngộ chia ly, nhưng trên chiến trường như thế này, Sơ Nguyệt vẫn không khỏi cảm thán về sự vô thường của cuộc đời.

Tiếng gió rít qua, mùi m.á.u tanh trong không khí càng thêm rõ rệt.

Tịch An Cẩn và Hàn Tình ôm nhau đứng sau lưng Sơ Nguyệt, im lặng hồi lâu, không biết phải an ủi cô thế nào.

Trong ba người họ, Hàn Tình và Sơ Nguyệt là thân thiết nhất. Lúc này, nhìn thấy vẻ buồn bã của Sơ Nguyệt, trong lòng cô không khỏi lo lắng, liền đưa mắt ra hiệu cho người đàn ông bên cạnh mình tiến lên một bước an ủi.

Cuối cùng, Tịch An Cẩn buông tay đang đặt trên eo Hàn Tình ra, còn vỗ nhẹ tay cô, trấn an cô đừng lo lắng, rồi mới bước lên phía trước, đứng song song với Sơ Nguyệt trên lầu thành, nhìn xuống dòng m.á.u chảy thành sông bên ngoài thành.

Đôi môi đang mím chặt từ từ mở ra: "Đây chính là chiến tranh, tàn khốc tột cùng, nhưng cũng không ai có thể thực sự tránh khỏi, đây không phải lỗi của cô."

"Đúng vậy, thế sự vô thường, có điều gì là ta có thể quyết định được đâu." - Sơ Nguyệt phụ họa một câu, ánh mắt vẫn đờ đẫn nhìn cảnh hoang tàn bên dưới.

Đột nhiên, chính giữa chiến trường xuất hiện một hố sâu khổng lồ, từ trong hố tỏa ra ánh sáng trắng chói mắt.

Sơ Nguyệt không khỏi nheo mắt lại, trầm giọng nói: "Cẩn thận!"

Trong lòng Tịch An Cẩn cũng lóe lên chút bất an, nhanh chóng quay đầu lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y Hàn Tình, dịu dàng an ủi: "Ngoan, đừng sợ, ta ở đây!"

"Ừm." - Hàn Tình gật đầu mạnh mẽ, bàn tay nhỏ cũng nắm chặt bàn tay to của Tịch An Cẩn không buông.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...