Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thượng Yến cứng người không dám động đậy, cũng không biết Sơ Nguyệt đột nhiên làm sao, chỉ có thể giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Sơ Nguyệt, dịu dàng nói: "Ngoan, đừng khóc nữa."

Giọng Sơ Nguyệt nghẹn ngào vang lên: "Thượng Yến."

"Ta đây." - Thượng Yến vội đáp.

"Ta yêu chàng."

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Cách thể hiện vừa dịu dàng vừa tự nhiên của Sơ Nguyệt khiến Thượng Yến trợn tròn mắt, xúc động hỏi: "Nàng nói gì?"

Vừa rồi bùng nổ cảm xúc nói ra cũng chẳng cảm thấy gì, nhưng khi Thượng Yến hỏi lại, Sơ Nguyệt lại thấy xấu hổ vô cùng: "Chàng rõ ràng đã nghe thấy, còn cố ý hỏi ta!"

"Tiểu nha đầu!" - Thượng Yến nghiến răng: "Vừa rồi tha cho nàng, giờ nàng lại cố tình trêu ta, ta không định tha cho nàng nữa."

"Hả?", Sơ Nguyệt có chút mơ hồ.

Thượng Yến hung dữ nói: "Cung đã giương không thể quay đầu, lương thực tích trữ năm trăm năm ở chỗ ta đã đủ lâu rồi, đến lúc phải hoàn trả một đợt."

Á đù???

Sơ Nguyệt sửng sốt, không ngờ Thượng Yến lại nói được những câu đùa cợt như vậy?

Trong lúc Sơ Nguyệt đang ngẩn người, đã bị Thượng Yến ném lên giường, không một khoảng cách, một bóng người đè xuống.

Mau dậy đi! Chàng nặng lắm! Sơ Nguyệt không hài lòng lầm bầm.

Thượng Yến giống như không nghe thấy gì, trực tiếp cúi xuống, bắt đầu nhấm nháp cần cổ của Sơ Nguyệt, để lại từng dấu hôn xinh đẹp một, và đôi tay cũng không hề ngừng nghỉ.

"Này này này đừng xé áo ta, rất đắt đấy!"

"Sau này ta mua cho nàng cả trăm bộ, thay đổi mà mặc!"

Vừa dứt lời, tiếng vải rách càng lúc càng rõ.

"Á đù! Thượng Yến, đồ ngốc này! Đau quá!"

Giọng lúng túng của Thượng Yến vang lên: "Nguyệt Nguyệt, xin- xin lỗi, là lỗi của ta, ta sẽ nhẹ nhàng hơn, nàng đừng khóc!"

"Chàng đồ ngốc này, mà còn vụng về thế này, lần sau đừng lên giường ta nữa!" - Sơ Nguyệt toàn thân đều cảm thấy kỳ lạ, nghiến răng khàn giọng nói.

Nghe vậy, khóe môi Thượng Yến nở một nụ cười ý vị, cô gái ngoan của hắn.

Hắn cúi đầu dịu dàng hôn lên trán, khóe môi và những nơi khác của thiếu nữ, dùng thân thể chứng minh cho Sơ Nguyệt thấy mình có thực sự vụng về hay không.

Ưm... phản ứng của Sơ Nguyệt chính là minh chứng tốt nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-manh-ba-nay-khong-de-lam/chuong-122.html.]

Sau đó mọi thứ càng lúc càng mất kiểm soát, màn the đỏ thắm, tiếng reo vui của nam nữ hòa thành một bản giao hưởng hoàn mỹ.

Mặt trời lặn mặt trăng lên, cũng không biết đã mê đắm bao lâu, hai người dường như không biết mệt mỏi, như muốn bù đắp lại tất cả những năm tháng đã qua.

Về sau, Sơ Nguyệt mới biết được một sự thật, dây chuyền sáu sao này đúng là một pháp khí hiếm có, nhưng cũng là một pháp khí cầu tình trong tay Nguyệt Lão.

Kể từ khi sáu giọt m.á.u tim hội tụ, pháp khí chứa đầy tình yêu đã hoàn thành, có thể coi như một loại đồng tâm cổ trùng.

Từ nay về sau, kiếp kiếp đời đời, nàng đều định mệnh phải gắn bó với tên này.

Bị lừa như vậy mà không hay biết, Sơ Nguyệt tức giận hóa ra một thanh đao, đuổi g.i.ế.c Thượng Yến náo loạn cả thiên cung, cuối cùng vẫn bị một nụ hôn và một câu tình tứ của Thượng Yến thu phục.

"Nguyệt Nguyệt, sao nàng biết người mà dây chuyền sáu sao muốn khóa chặt không phải là ta?"

Một câu tình tứ, khiến lòng Sơ Nguyệt dấy lên vạn cảm xúc.

Hắn là Mạnh Công định mệnh của nàng, còn nàng là Nguyệt Bà được định duyên trên đá nhân duyên của hắn, ai khóa chặt ai có sao đâu?

Năm tháng trôi qua, người đời thường nói Thượng Yến và Sơ Nguyệt ân ái mặn nồng, nhưng ai còn nhớ được, Nguyệt Lão và Mạnh Bà từng vì mọi thứ ở nhân gian, lừa một vị điện hạ nào đó của địa phủ quay như chong chóng, cũng khiến nhân duyên nhân gian rối tung lên.

Chỉ có họ tự nhớ, họ đã từng phá phách ở nhân gian, một người mai mối, một người phá hôn, nhưng họ lại là người quan trọng nhất của nhau.

Tình sâu không hối, yêu đến vĩnh hằng.

Khoan đã, còn có Diêm Vương Tần Quảng nhớ về chuyện xưa giữa Sơ Nguyệt và Thượng Yến.

Sau khi Sơ Nguyệt rời khỏi âm phủ đã lâu, Tần Quảng Vương vẫn chưa đợi được duyên phận định mệnh như trong truyền thuyết kia, khiến ngài buồn bã rất lâu, đến nỗi những công việc thường ngày vốn bận rộn cũng chẳng còn muốn xử lý nữa.

Dần dần, công việc tích tụ ngày càng nhiều, khiến các quỷ sai không biết nên phán xét tội lỗi của các vong hồn như thế nào, làm sao để cho họ rời khỏi phạm vi quản lý của điện Tần Quảng Vương.

Sự lười biếng của Tần Quảng Vương cuối cùng đã khiến chín vị Diêm Vương khác không hài lòng. Không một chút thương lượng, họ cùng lúc đến điện Tần Quảng Vương, nhìn thấy Tần Quảng Vương ủ rũ không thể tả, chín vị huynh đệ đều lo lắng vô cùng.

Cuối cùng, một cận vệ bên cạnh Tần Quảng Vương đã lén kéo Thập Điện Luân Chuyển Vương sang một bên, thì thầm kể cho vị sau nghe về chuyện của Sơ Nguyệt và Thượng Yến.

Nghe xong, Luân Chuyển Vương cười ha ha hai tiếng, nhìn nhị ca của mình với ánh mắt đồng cảm, lắc đầu.

Dù hắn không thân với tên Thượng Yến kia, nhưng với Sơ Nguyệt thì rất thân mà!

Thường ngày cũng không ít lần nghe Sơ Nguyệt than phiền về Thượng Yến, cũng biết tên đó vốn là kẻ âm hiểm đến tận xương tủy, chỉ sợ đã lừa nhị ca nhà mình giúp hắn làm việc rồi!

Cũng chỉ có nhị ca ngốc nghếch của hắn mới tin tưởng tên Thượng Yến đó một cách ngây thơ như vậy!

Làm sao để cứu vãn trí thông minh của nhị ca đây?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...