Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần Tử Hiên nhìn dây cương trong tay, ngẩn người, theo bản năng lùi một bước, tránh sự thân thiết của con ngựa.

"Thẩm công tử, ý của huynh là sao?"

Đáp lại Tần Tử Hiên là tiếng hí buồn bã của ngựa.

Hồi lâu sau, thiếu niên mới thủng thẳng mở lời: "Lương Phong, nó thích huynh đấy, đang mời huynh lên lưng nó."

Thừa lúc Tần Tử Hiên không nhìn thấy, thiếu niên nhanh chóng ra hiệu "làm tốt lắm" với Lương Phong.

"Cái... cái gì?" - Tần Tử Hiên lập tức kinh ngạc, ánh mắt dời qua lại giữa thiếu niên và con ngựa.

Con ngựa có vẻ thất vọng cúi đầu, thỉnh thoảng rên rỉ vài tiếng, còn thiếu niên chỉ nhún vai, vẻ mặt không liên quan.

Tần Tử Hiên khẽ ho hai tiếng: "Nếu để tại hạ lên lưng Lương Phong, vậy Thẩm công tử thì sao?"

Ừm...

Nghe câu hỏi này, trên mặt thiếu niên hiện lên chút bối rối, quả nhiên là hơi sơ suất.

"Hay là chúng ta cùng cưỡi?" - Thiếu niên rất tốt bụng nở nụ cười, đề nghị.

Sắc mặt Tần Tử Hiên lại tái thêm vài phần, hai nam tử cùng cưỡi một con ngựa, tình cảnh này nhìn thế nào cũng quá mức hoang đường!

Hắn đường đường là nam nhi bảy thước, sao có thể như vậy!

Tần Tử Hiên lập tức trả dây cương lại cho thiếu niên, lịch sự mở lời: "Tần mỗ tạ ơn Thẩm công tử nghĩa hiệp tương trợ, phiền toái như vậy, không dám làm phiền công tử nữa!"

"Ấy đừng mà!" - Thiếu niên vội vàng mở lời: "Tạm cho Tần huynh mượn Lương Phong, ta tự đi về là được."

"Nhưng…"

Tần Tử Hiên vừa mở miệng, thiếu niên đã rất không để tâm nói, trong lời nói vẫn còn chút thất vọng: "Huynh đừng lo cho ta, nhà ta ở gần đây thôi, rất nhanh sẽ tới. Còn Tần huynh, đường vào thành còn xa, vẫn phải có ngựa mới được."

Tần Tử Hiên đầy mặt ủ rũ: "Vậy Lương Phong, làm sao ta trả lại ngựa cho Thẩm công tử?"

Thân thể thiếu niên hơi cứng đờ, rồi nhanh chóng phản ứng: "Lương Phong biết đường về, nó sẽ tự về thôi, Tần huynh đừng lo."

Sau khi ném lại câu nói đó, chàng thiếu niên bỏ đi không một lần ngoái lại, mặc cho Tần Tử Hiên ở phía sau gọi hết sức cũng chẳng thèm đáp lại.

Chỉ có chính chàng thiếu niên mới biết rõ trong lòng mình, đây rõ ràng là một kiểu chạy trối c.h.ế.t trong truyền thuyết.

Rõ ràng Tần Tử Hiên chỉ hỏi phải làm sao với Lương Phong, vậy mà bản thân nàng lại tưởng tượng viển vông đến mức đó, còn nghĩ rằng hắn định làm gì với nàng.

May mắn là Tần Tử Hiên không nhận ra ý định của nàng, nếu không thì thật sự là mất mặt to rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chuc-manh-ba-nay-khong-de-lam/chuong-95.html.]

Sau khi thiếu niên rời đi, Tần Tử Hiên và Lương Phong nhìn nhau chằm chằm một hồi lâu, cuối cùng hắn thở dài một tiếng, nắm dây cương của Lương Phong đi về phía trước một đoạn, thỉnh thoảng còn ngoái đầu nhìn lại phía sau, muốn xem thiếu niên có quay lại không.

Nhưng khiến Tần Tử Hiên thất vọng là thiếu niên thật sự đã bỏ đi hẳn, không có ý định quay lại.

Phải công nhận, dù thiếu niên có hơi lỗ mãng, những lời nói đó quả thật có lý. Nơi này thưa thớt bóng người, quả thực cách thành phố một khoảng xa.

Đã như vậy thiếu niên tin chắc Lương Phong có thể nhận ra đường, thì hắn cũng đành phải mạo phạm vậy, ngày sau sẽ báo đáp ân tình này.

Nghĩ đến vật trong lòng mình, sắc mặt Tần Tử Hiên trở nên đặc biệt nghiêm túc.

Giơ tay vuốt ve đầu Lương Phong, hắn lên tiếng thân thiện: "Vậy đa tạ Lương Phong nhé."

Lương Phong cũng cọ cọ vào Tần Tử Hiên, hí lên một tiếng vui vẻ.

Sau khi nói chuyện với Lương Phong xong, Tần Tử Hiên cuối cùng cũng leo lên lưng nó.

Sau một hồi do dự, một người một ngựa cuối cùng cũng hướng về phía thành.

Đến chiều tối, cả hai cuối cùng cũng tới được trang viên họ Tần trong thành.

Vì suốt đường đi Lương Phong rất ngoan ngoãn, đến trang viên họ Tần, Tần Tử Hiên không dắt nó vào chuồng ngựa mà trực tiếp dẫn vào sân, còn dặn người hầu phải chăm sóc cho tốt.

Còn hắn thì vội vã đi thẳng đến thư phòng của trang viên.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa trong trẻo thu hút sự chú ý của người bên trong.

Một giọng nói mang chút nghi hoặc vang lên: "Ai đó?"

"Thưa bá phụ, là con." - Tần Tử Hiên cung kính đáp.

Giọng nói bên trong liền mang theo một chút gấp gáp: "À, là Tử Hiên, mau vào đi!"

Kẹt một tiếng, cửa phòng được đẩy ra, Tần Tử Hiên bước vào, hướng về phía lão giả tóc điểm bạc nhưng tinh thần đặc biệt tốt đang ngồi sau án thư, hành lễ: "Tử Hiên kính chào bá phụ."

Lão giả chính là Tần Việt, bá phụ của Tần Tử Hiên, vội vàng giơ tay ra hiệu cho Tần Tử Hiên ngồi xuống: "Tử Hiên lần này bôn ba bên ngoài đã lâu, thật vất vả, về rồi thì phải nghỉ ngơi cho tốt."

Tần Tử Hiên vội đưa tay đáp: "Bá phụ nói vậy chẳng phải là làm khó Tử Hiên sao? Tử Hiên là con cháu họ Tần, tự nhiên phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ gia tộc."

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Nói xong, Tần Tử Hiên tiến lên một bước, lấy ra vật trong lòng đặt lên án thư của Tần Việt: "Bá phụ, đây là đồ tín vật của gia tộc, nay giao cho bá phụ, mong bá phụ đừng quên lời ủy thác của tiên phụ."

Vật Tần Tử Hiên đặt lên án thư là một bức tượng nhỏ được chế tác từ ngọc Hòa Điền, trên tượng có một con rồng uốn lượn, khí thế hùng vĩ, dường như không phải là thứ có thể lưu hành trên thị trường, điều tuyệt vời nhất là ở đáy tượng có một chữ "Tần" được đóng dấu bằng chu sa của hoàng gia.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chức Mạnh Bà Này Không Dễ Làm
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...