Hôm Hàn Kính Thừa dẫn Tần Chi Ý đến công ty tôi, anh ta nói một câu rất kinh điển:
“Cô ấy chỉ tới học hỏi.”
Tôi nhìn Chi Ý.
Ánh mắt trong veo.
Tư thế đứng ngoan.
Kiểu người vừa xuất hiện là khiến HR tự động bật chế độ ‘chúng ta phải nhẹ tay’.
Tôi gật đầu.
“Được.”
Trong đầu tôi tự bổ sung nửa câu:
Học hỏi xong thì ai chịu trách nhiệm?
Tần Chi Ý bắt đầu thử việc.
Cô ấy không giỏi.
Cũng không dở.
Chỉ là lúc nào cũng vừa đủ để không bị đuổi,
nhưng đủ để người khác phải làm lại.
File gửi lúc 11:59, thiếu đúng một trang.
Slide trình bày đẹp, nhưng số liệu lệch.
Deadline hỏi lại ba lần.
Nhân viên của tôi dần dần học được kỹ năng mới:
vừa làm việc vừa giữ tâm hồn lương thiện.
Ngày thứ ba, Hàn Kính Thừa gọi.
“Chi Ý nói bên anh căng thẳng quá.”
Tôi nhìn văn phòng.
Mười một người đang cắm cúi.
Hai người đang uống t.h.u.ố.c dạ dày.
Một người vừa xin nghỉ phép vì “chóng mặt”.
“Ừ,” tôi đáp, “vì chúng tôi còn muốn sống.”
Anh ta im lặng hai giây, rồi nói:
“Anh đừng nói chuyện khó nghe thế.”
Tôi “à” một tiếng.
Khó nghe…
so với việc OT vì tình yêu người khác,
tôi vẫn thấy câu này dễ tiếp thu hơn.
Tối đó, Tạ Vãn Ninh gọi tôi.
“Anh có thể qua trung tâm thương mại không?”
“Có nữ chính.”
Tôi hỏi cho có lệ:
“Cũ hay mới?”
“Hứa Thanh Du.”
À.
Nữ chính bản tiền nhiệm.
Hứa Thanh Du đứng giữa đại sảnh,
không khóc, không làm loạn.
Chỉ đứng đó, ánh mắt hơi buồn,
giống như sắp bật ra một đoạn hồi ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chung-toi-la-npc/chuong-2.html.]
Cô ấy hỏi Tạ Vãn Ninh:
“Anh ấy thường đến đây à?”
Tạ Vãn Ninh trả lời rất chuẩn mực:
“Chúng tôi phục vụ tất cả khách hàng.”
Câu trả lời rất nghề.
Nhưng đủ để một nhân viên xin nghỉ ngay ngày hôm sau.
Tạ Vãn Ninh đóng cửa sớm.
“Lần này tôi mất một người,” cô ấy nói.
“Nhân viên mới chưa kịp thuộc mã túi.”
Tôi gật đầu.
“Bên tôi cũng vậy. Nữ chính chưa kịp thuộc quy trình.”
Chúng tôi nhìn nhau.
Cười được một giây.
Rồi thôi.
Khuya, tôi về công ty.
Tần Chi Ý vẫn ở đó.
Thấy tôi, cô ấy đứng dậy rất nhanh:
“Em xin lỗi vì làm phiền mọi người.”
Tôi nhìn đồng hồ.
22:47.
“Không sao,” tôi nói.
“Bên anh quen rồi.”
Cô ấy gật đầu, mắt sáng lên.
Tôi chợt hiểu:
nữ chính không hề biết mình là trung tâm của hệ thống.
Hệ thống tự xoay quanh họ thôi.
Tôi ngồi xuống, mở laptop.
Checklist hôm nay:
• Sửa phương án
• Trấn an nhân viên
• Xin lỗi khách hàng
• Giả vờ mọi thứ đều ổn
Trong tiểu thuyết, tổng tài yêu ai là quyền của họ.
Ngoài đời, người dọn hậu quả là tôi.
Nghĩ vậy, tôi thấy mình rất chuyên nghiệp.
Chỉ là thỉnh thoảng,
tôi vẫn tự hỏi:
Nếu một ngày tất cả nữ chính nghỉ việc,
liệu chúng tôi có được về đúng giờ không?
Tôi lưu file.
Chuẩn bị cho ngày mai,
khi có thể lại xuất hiện
một nữ chính khác nữa
với lý do rất hợp lý:
“Em chỉ tới học hỏi.”
------