Sau vụ HR gọi Tạ Vãn Ninh lên, cô ấy không còn tức nữa.
Người đi làm lâu rồi sẽ hiểu: tức là xa xỉ, mệt mới là trạng thái mặc định.
HR không còn hỏi kiểu “vì sao nhân viên nghỉ việc”, mà chuyển sang giọng rất khoa học:
“Chị đ.á.n.h giá thế nào về khả năng thích ứng áp lực cảm xúc từ khách hàng cấp cao của đội ngũ?”
Tạ Vãn Ninh nghe xong thì hiểu ngay:
À, hóa ra khách có cảm xúc là việc hiển nhiên, còn nhân viên chịu không nổi là do năng lực cá nhân.
Cô ấy trả lời rất đúng chuẩn quản lý trung cấp:
“Chúng tôi đã training đầy đủ.”
Còn trong đầu thì tự dịch: Training không bao gồm việc đứng giữa hai người yêu nhau mà vẫn phải giữ thương hiệu sang trọng.
HR gật đầu hài lòng, kết luận bằng một câu quen thuộc:
“Vậy chắc là do thế hệ trẻ bây giờ dễ bỏ cuộc.”
Buổi chiều cùng ngày, công ty tôi họp khẩn vì bài bóc phốt được share vào group kín của đối tác.
Ban điều hành hỏi tôi:
“Trình Dã, anh có bóc lột nhân viên không?”
Câu hỏi nghe rất đạo đức.
Tôi suy nghĩ hai giây rồi trả lời thật:
“Nếu định nghĩa bóc lột là OT vì quyết định thay đổi liên tục, thì có.”
Không ai ghi câu đó vào biên bản.
Thay vào đó, biên bản ghi:
Áp lực ngành cao. Môi trường cạnh tranh. Nhân sự cần nâng cao khả năng chịu áp lực.
Tôi nhìn dòng chữ đó mà thấy quen hơn cả tên mình.
Thực tế là thế này:
Không ai bắt nhân viên ở lại.
Không ai dí s.ú.n.g vào đầu bắt OT.
Nhưng nếu không ở lại, dự án trễ.
Dự án trễ thì tổng tài không vui.
Tổng tài không vui thì cả chuỗi người phía dưới… tự hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chung-toi-la-npc/chuong-5.html.]
Bài bóc phốt kia không làm công ty tôi sụp.
Nó chỉ khiến chúng tôi phải gửi thêm một email cam kết “quan tâm nhân viên”.
Email được gửi lúc 0:12.
Có cả câu: “Mong mọi người cân bằng công việc và cuộc sống.”
Tạ Vãn Ninh đọc mail đó trong phòng nghỉ nhân viên, cười một cái rất nhỏ.
Cô ấy vừa nhận được đơn nghỉ việc thứ chín trong tháng.
Lý do ghi rất lịch sự: “Không phù hợp định hướng phát triển lâu dài.”
Thật ra định hướng của nhân viên rất rõ:
không muốn mỗi ngày đi làm mà phải đoán xem hôm nay tổng tài đang yêu hay đang giận.
Anh Tài thì bảo với tôi:
“Em lái xe mười năm rồi, chưa bao giờ thấy người ta đổi chiến lược kinh doanh nhanh như đổi tâm trạng.”
Còn tôi, tổng tài pháo hôi, ngồi nhìn hai bên cùng một vấn đề nhưng không ai định giải:
– HR cần số liệu đẹp
– Tổng tài cần cảm xúc trọn vẹn
– Nhân viên cần lương và sự ổn định
Ba thứ đó chưa từng nằm chung một phòng họp.
Nên cuối cùng, mọi thứ trở về trạng thái rất “bình thường”:
– Nhân viên tiếp tục nghỉ
– Công ty tiếp tục tuyển
– HR tiếp tục làm báo cáo
– Tổng tài tiếp tục yêu
– Và chúng tôi tiếp tục… dọn hậu quả
Không ai là người xấu.
Chỉ là hệ thống này vận hành bằng sự im lặng của những người không có quyền lên tiếng.
Và mỉa mai nhất là:
Bài bóc phốt kia rồi cũng trôi.
Hot search đổi chủ.
Còn những người đã nghỉ việc… thì thật sự nghỉ khỏi câu chuyện.
------