Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chúng tôi là NPC

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi là Trình Dã, làm tổng tài, nhưng là loại tổng tài chuyên đi dọn hậu quả cho các tổng tài khác. Nói thẳng cho dễ hiểu: họ yêu đương, tôi OT.

Hôm đó tôi đang ngồi ở quán pub với Tạ Vãn Ninh – quản lý một thương hiệu thời trang cao cấp trong trung tâm thương mại – và anh Tài, tài xế riêng của Trình Hạo. Ba người ba ngành, không liên quan, nhưng nói chuyện với nhau năm phút là phát hiện ra cùng chung một “chủ nợ nghiệp chướng”.

Tạ Vãn Ninh uống nửa ly bia rồi nói rất nhẹ: “Tuần rồi tôi mất ba nhân viên.” Tôi gật đầu theo phản xạ nghề nghiệp, vì con số này nghe quen lắm. Anh Tài hỏi lại: “Ba người? Tôi tưởng hai.” Tạ Vãn Ninh cười, cười kiểu người đã quen với việc này: “Người thứ ba tự xin nghỉ, nói là không chịu nổi môi trường làm việc có tổng tài yêu nhau.”

Chuyện bắt đầu từ một buổi chiều cuối tuần. Trung tâm thương mại đông nghẹt, cửa hàng của Tạ Vãn Ninh đang training một nhân viên mới tên Tiểu Thanh, ngày thứ năm thử việc, lương còn chưa đủ mua đôi tất trong cửa hàng. Đúng lúc đó Trình Hạo bước vào, theo sau là Tô Yên. Hai người không cãi, không nói, nhưng cái không khí lạnh tới mức mannequin cũng trông căng thẳng hơn bình thường.

Tiểu Thanh làm đúng quy trình, mỉm cười, cúi người, chào khách. Tô Yên liếc bảng tên rồi hỏi một câu rất nhẹ: “Cô là ai?” Tiểu Thanh run, nhưng vẫn trả lời: “Dạ, nhân viên ạ.” Tô Yên gật đầu, quay sang Trình Hạo hỏi tiếp: “Trợ lý mới à?” Trình Hạo chưa kịp nói gì thì Tiểu Thanh vì quá sợ đã nhiệt tình giải thích: “Dạ không, anh ấy đi cùng chị mà.” Câu đó vừa dứt, Tạ Vãn Ninh đứng phía trong đã biết tháng này mình lại phải đăng tin tuyển dụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chung-toi-la-npc/chuong-3.html.]

Năm phút sau, có phản ánh từ “khách VIP” rằng nhân viên thiếu tinh tế, làm không khí mua sắm khó chịu. Tiểu Thanh bị cho nghỉ thử việc, lý do là “không phù hợp văn hóa thương hiệu”. Tiểu Thanh ra về, trên tay còn cầm cuốn sổ training chưa kịp dùng hết.

Nhân viên thứ hai là Tiểu Lạc, làm lâu hơn, nhìn tình hình thấy không ổn liền chạy tới báo Tạ Vãn Ninh. Tạ Vãn Ninh bảo: “Em gọi bảo vệ, đứng xa thôi, đừng làm lớn chuyện.” Tiểu Lạc làm y như sách hướng dẫn: báo trung tâm, nhờ bảo vệ quan sát từ xa. Kết quả là Trình Hạo quay sang nổi giận, nói rằng cửa hàng xâm phạm quyền riêng tư khách hàng, Tô Yên thì lạnh lùng kết luận quản lý yếu kém. Một đơn khiếu nại được gửi thẳng lên ban điều hành. Tiểu Lạc hôm sau nhận mail chấm dứt hợp đồng. Lý do: “Xử lý tình huống không phù hợp đối tượng khách VIP.”

Nhân viên thứ ba là Tiểu Mẫn, làm ca chiều. Cô ấy nhìn thấy toàn bộ nhưng quyết định không làm gì cả. Không chen vào, không nhìn, không thở mạnh. Nhưng khi Tô Yên bỏ đi, Trình Hạo đứng giữa cửa hàng gọi một câu “Khoan đã”, Tiểu Mẫn run tay. Tối hôm đó cô nhắn tin cho Tạ Vãn Ninh xin nghỉ, nói rằng bản thân không đủ khả năng chịu đựng môi trường làm việc có tình yêu cấp tổng tài diễn ra ở khoảng cách dưới ba mét.

Nghe tới đây anh Tài đặt mạnh ly bia xuống bàn, nói là đứng ngoài xe mà cũng thấy thương mấy đứa nhỏ. Hai tổng tài cãi nhau xong thì lên xe, Tô Yên khóc, Trình Hạo im lặng rất lâu rồi nói một câu quen thuộc: “Anh sẽ xử lý.” Tôi hỏi anh Tài xử lý ai, anh ấy bảo chắc là xử lý nhân viên, vì từ trước tới nay anh chưa thấy tổng tài nào xử lý chính mình cả.

Còn tôi thì sao? Hai tiếng sau cuộc cãi nhau đó, thư ký của Trình Hạo gọi cho tôi, nói kế hoạch hợp tác tháng này tạm dừng vì tổng tài cần thời gian suy nghĩ về nhân sinh. Nhân sinh của anh ta thì cao thượng thật, còn tôi thì ngồi OT sửa hợp đồng, vừa sửa vừa tự hỏi mình đã tạo nghiệp gì để phải gánh tình yêu của người khác.

Tạ Vãn Ninh nói một câu rất thật: cô quản lý thương hiệu, không quản lý cảm xúc tổng tài. Anh Tài nói làm tài xế mệt, nhưng làm nhân viên trung tâm thương mại mới là nghề nguy hiểm thật sự. Còn tôi thì rút ra một kết luận sau nhiều năm làm tổng tài pháo hôi: các tổng tài luôn nói đừng liên lụy người vô tội, nhưng mỗi lần họ yêu nhau, người vô tội luôn là nhân viên lương tháng, người dễ thay thế nhất trong toàn bộ câu chuyện định mệnh đó.

------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chúng tôi là NPC
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...