Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẹ chủ động giải thích, trước đây lắp ở bên ngoài, bị nhà họ Trương sát vách cắt dây mấy lần, bảo là tiếng cục nóng ồn ào ảnh hưởng đến họ, không cho nhà mình lắp bên ngoài.

Họ còn bóng gió đòi cha mẹ tôi phải bồi thường "chút ít" phí tổn thất tinh thần, nếu không thì đừng hòng lắp được mấy cái cục nóng này.

Mẹ tôi bảo: "Mấy thứ này đều là chuyện nhỏ, cả nhà họ đều là phường vô lại, chúng ta không đáng phải tranh cãi với họ. Họ là kẻ chân đất không sợ đi giày, lỡ như cãi vã rồi họ vu vạ cho mình thì sao? Con còn nhớ ông cụ Lý ở xóm Đông không?"

Ông cụ Lý trồng vườn nho ở xóm Đông, hai năm trước khi Trương Diệu Tổ vừa mãn hạn tù, gã đi lang thang trong làng thì thấy ông cụ vừa thu được tiền bán nho. Người già không biết dùng mấy ứng dụng thanh toán, toàn cầm tiền mặt.

Những tờ tiền đỏ ch.ói đã kích thích Trương Diệu Tổ, đêm đó gã nhân lúc trời tối lẻn vào nhà họ Lý trộm đi mấy chục triệu tiền hàng.

Hôm sau gia đình ông cụ Lý dẫn cảnh sát đến tìm Trương Diệu Tổ, nhưng gã đã bỏ trốn ngay trong đêm. Vợ chồng họ Trương cũng không chịu tiết lộ tung tích con trai, cứ khăng khăng không phải do Trương Diệu Tổ trộm.

Mà cảnh sát cũng thật sự không có chứng cứ, Trương Diệu Tổ ngồi tù mấy năm đã khôn ra, không để lại một dấu chân hay dấu vân tay nào tại hiện trường.

Hai bên đều rất kích động, trong lúc hỗn loạn không biết ai ra tay trước, ông cụ nhà họ Trương bị đ.ấ.m mấy phát vào n.g.ự.c phải nhập viện.

Vết thương nhẹ thôi, nhưng từ đó nhà họ Trương cứ bám lấy nhà họ Lý không buông. Nhà họ Lý có đứa con trai út đang chuẩn bị thi công chức, nếu người thân trực hệ có tiền án thì tương lai coi như hủy hoại.

Nhà họ Trương lấy đó làm yêu sách, hết đòi tiền lại đòi đồ, khiến nhà họ Lý chịu thiệt suốt mấy năm.

Đến tận đầu năm ngoái sức khỏe ông cụ Lý thật sự không ổn, ông bán vườn nho rồi đi du lịch khắp nơi.

Nhà họ Trương vốn định làm loạn tiếp, nhưng con trai út của ông cụ không muốn gia đình bị loại cặn bã này đe dọa nữa, anh ta từ chức rồi đi làm kinh doanh, bấy giờ nhà họ Trương mới yên tĩnh lại.

5.

Mẹ tôi nói tiếp: "Có điều những chuyện này lại nhắc nhở mẹ và cha con. Mấy năm nay đất đai nhà mình đều cho thuê hết rồi, chỉ giữ lại một vườn cây ăn quả sau núi. Mẹ và cha con định đi du lịch đó đây, con lại làm việc trên thành phố, nhà không có người."

"Cục nóng điều hòa treo bên ngoài tường đúng là một mối nguy hiểm, ai biết được lúc hết tiền Trương Diệu Tổ có tháo đi bán không."

"Hơn nữa, ngộ nhỡ gã đang tháo rồi ngã xuống thì sao?"

Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài

"Dù sao dưới hầm cũng có chỗ, mẹ còn cho người làm hệ thống thông gió riêng, cũng xử lý cách âm rồi, chỗ này cách âm còn tốt hơn trên lầu, không làm ồn đến chúng ta được."

"Bỏ ra một số tiền nhỏ tránh đi một phiền phức to."

Tầng hầm thứ hai không lắp điều hòa, chỉ có hệ thống thông gió nên không để thực phẩm gì, chỉ đặt mấy loại công cụ làm nông của cha tôi.

Đồ đạc ít nên cũng không cần sắp xếp gì nhiều, mẹ thấy thời gian đã muộn nên đi nấu cơm, tôi cũng về phòng tắm rửa một trận thật thoải mái.

Đợi tôi chuẩn bị xong xuôi, cầm điện thoại định xem video thì thấy trên nền tảng video ngắn hiện lên tiêu đề lớn: Xác sống bao vây thành phố, tận thế đã đến!

"Một loại virus không xác định tương tự xác sống đang lây lan trong thành phố chúng ta, đề nghị người dân chú ý phòng tránh, không ra ngoài nếu không cần thiết!"

"Sáng nay một bệnh nhân nghi mắc bệnh dại đã c.ắ.n nhiều người tại khu vực sầm uất, cảnh sát trực ban cùng người dân đã hợp lực khống chế người này, các nạn nhân đã được đưa đến bệnh viện."

Những đoạn video xác sống c.ắ.n người đầy m.á.u me và kinh dị hiện lên liên tục, trong lòng tôi vẫn nghĩ, bây giờ là tháng mười hai, chứ không phải ngày cá tháng tư...

Mở ứng dụng trò chuyện ra, nhóm cư dân trong khu chung cư đã nổ tung như chảo lửa.

"Nghe nói ở phố đi bộ có người bị bệnh dại c.ắ.n người rồi! Một cảnh sát và bốn năm người đàn ông lực lưỡng suýt nữa không giữ nổi hắn..."

"Mọi người mau nhìn xem, người ở cổng khu chung cư có phải chủ hộ tòa nhà số 6 không! Tay anh ta bị thương như vậy sao không đi bệnh viện băng bó, trời ơi, chảy nhiều m.á.u quá..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-song-sot-ngay-tan-the-noi-khong-voi-thanh-mau/chuong-2.html.]

"Xác sống! Đó là xác sống, chủ hộ tòa nhà số 6 biến dị rồi! Anh ta vừa c.ắ.n nhân viên bảo vệ ở cổng, mọi người mau về nhà đi, đừng ra ngoài nữa!"

Từng dòng tin nhắn, từng đoạn video khiến tôi không thể không tin rằng, tận thế thật sự đã đến rồi...

6.

Tôi đang định gọi điện cho cha bảo ông về ngay thì nghe thấy tiếng động cơ của chiếc xe cũ.

Tôi quay đầu thì thấy cha thậm chí còn chưa tắt máy xe, hớt hải chạy đi đóng cổng sân.

Cha còn ngoái đầu gọi: "Y Y, mau lại đóng cửa giúp cha! Bên ngoài... bên ngoài nguy hiểm lắm, có cương thi c.ắ.n người rồi."

Cha la hét một hồi làm mẹ giật mình.

Tôi vội ra hiệu cho cha bình tĩnh, trước tiên khóa c.h.ặ.t cổng sân, sau đó bật điện cho hàng rào điện trên tường bao, vào nhà rồi khóa hết các cửa sổ và kéo rèm lại.

Những năm trước khi còn đi làm, mẹ tôi gặp áp lực lớn nên bị suy nhược thần kinh nhẹ, khi ngủ không được có một chút ánh sáng nào, vì thế rèm cửa trong nhà đều là loại cản sáng tuyệt đối.

Làm xong mọi việc tôi trở lại tầng một, mẹ đang nhẹ giọng an ủi cha.

Tôi đưa các đoạn video ngắn trên điện thoại cho mẹ xem, may mà lúc nãy tôi phản ứng nhanh đã lưu lại hết các video này.

Bây giờ chắc chúng đã bị gỡ xuống rồi, vì chúng quá đẫm m.á.u, dù không có người kiểm duyệt thì robot cũng sẽ nhận diện ra.

Cha uống một ngụm nước, chậm rãi kể: "Sáng nay cha ra ngoài đến bưu cục lấy bưu kiện trước, ăn trưa xong thì ra cửa ngõ đường cao tốc đón chú Lý."

"Chú ấy vừa làm thủ tục nghỉ hưu sớm, hẹn qua đây câu cá chơi mấy ngày."

"Kết quả quá giờ hẹn rất lâu vẫn không thấy chú ấy đâu, cha nghĩ gọi điện khi đang đi trên cao tốc không an toàn nên cứ kiên nhẫn đợi."

"Vừa nãy cha thấy xe của chú ấy, phát hiện hình như chú ấy đã bị thương, lúc đưa thẻ ở trạm thu phí cha thấy trên tay chú ấy có m.á.u."

"Lúc đó cha đang ngồi trên xe, thấy xe chú ấy thì khởi động xe mình, định đợi chú ấy qua rồi cùng về."

"Ai ngờ cô bé thu phí thấy trên tay chú ấy có m.á.u liền gọi đồng nghiệp đến xem, cha nghe thấy họ gọi điện cấp cứu."

"Lúc đó chú Lý ngồi trên xe mắt mở trừng trừng, người lờ đờ như sắp mất ý thức, m.á.u đã nhuộm đỏ nửa cái áo rồi."

"Cha định xuống xe xem sao thì chú Lý đột ngột lao ra khỏi xe, c.ắ.n phập vào cổ cô bé thu phí, rứt ra một miếng thịt to đùng."

"Máu b.ắ.n lên rất cao, cô bé đó tắt thở ngay tại chỗ, mấy thanh niên ở đó đều không đè nổi chú ấy."

"Cha sợ đến mức không cử động nổi, đừng nói là chú Lý đang mang bệnh, dù chú ấy có trẻ lại hai mươi tuổi cũng không thể có sức lực như vậy, nên lúc đó cha đã nghĩ đến cương thi trong phim."

Tôi đính chính lại cho cha: "Không phải cương thi, là xác sống."

Cha đáp: "À đúng, xác sống."

7.

Cha kể tiếp: "Một lát sau, cô bé bị chú Lý c.ắ.n c.h.ế.t đó, cô ấy... cô ấy cũng đứng dậy. Cô bé đứng dậy liền c.ắ.n vào người thanh niên gần nhất, cha không dám do dự nữa, đạp ga chạy thẳng về nhà luôn."

Cha nói xong thì ôm mặt khóc không thành tiếng.

Người bạn thân thiết bao năm, ngay trước mắt mình lại qua đời theo cách như vậy, thật khiến người ta xót xa.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...