Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giám sát ghi lại hình ảnh cô bé rõ mồn một, nhưng mặc kệ cô bé gào khóc khản cả giọng bên ngoài, chúng tôi vẫn không mảy may để ý.

Nửa tiếng sau, chúng tôi đã ăn xong cơm tối, cô bé cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, nhặt một hòn đá dưới đất ném vào cửa sổ, tiếc là không để lại một vết xước nào. Cô bé hậm hực quay người bỏ đi.

23.

Không lâu sau, cửa sổ nhà họ Trương mở ra, mấy người bọn họ đều đứng bên cửa sổ. Tôi hé cửa sổ tầng hai một chút, mơ hồ nghe thấy tiếng động.

"Cha mẹ, hai người chắc chắn nhà họ Trần có người và có nhiều vật tư chứ? Tiểu Nhã khóc lóc cả buổi trời cũng chẳng thấy ai bước ra." Trương Diệu Tổ hỏi.

"Chắc chắn không sai, tuần trước mẹ còn thấy thằng họ Trần lái xe tải chở bao nhiêu là bưu kiện về mà."

"Không sai được, từ tháng trước hai vợ chồng nhà đó đã lục tục mua bao nhiêu thứ về, gạo dầu mì sợi đều có cả."

Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài

"Họ còn bảo là phân bón, phân bón không chở lên núi mà chở về nhà làm gì?"

"Mẹ đã giả vờ đi đào hành đi ngang qua cửa nhà họ, chao ôi, toàn là đồ ăn thức uống."

"Với cả đứa con gái nhà đó cũng về rồi, trong xe hơi toàn là túi lớn túi nhỏ đồ ăn vặt bán đắt lòi mắt trong siêu thị."

"Nhà họ lại có điện, chắc chắn là con nhỏ này lộ sơ hở, hoặc là vừa nãy đã mật báo cho nhà họ Trần rồi, nếu không dựa vào tính cách của lão Trần, sao có thể không ra mở cửa..."

"Bà già c.h.ế.t bầm kia bà nói cái gì đó!" Cô bé gào ầm lên.

"Tôi nói cho bà biết, nếu không phải nể mặt bà là mẹ của anh Tổ, bà nghĩ tôi sẽ cam chịu để bà ngậm m.á.u phun người sao?"

Nội dung còn lại toàn lời lẽ thô tục, tôi không nghe tiếp nữa, dù sao nói ra cũng không qua được kiểm duyệt.

Hai người cãi nhau ngày càng lớn tiếng, còn thu hút hai con xác sống lại gần. Trương Diệu Tổ phát cáu, trực tiếp cho mỗi người một cái tát giải quyết cuộc cãi vã.

Hừ, đ.á.n.h cả mẹ đẻ, Trương Diệu Tổ cũng không sợ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t.

Có điều tuy tiếng cãi vã đã nhỏ xuống, bên kia xác sống vẫn leo qua bức tường bao thấp của nhà họ Trương, mắt thấy sắp vào nhà đến nơi.

Trong lòng tôi cũng đang thầm nhủ, c.ắ.n c.h.ế.t gã đi, ăn thịt gã đi, ăn thịt gã rồi tôi sẽ không phải nơm nớp lo sợ mỗi ngày nữa.

Tiếc là vào giây cuối cùng, từ cửa sổ thò ra một con d.a.o gọt hoa quả, đ.â.m thẳng vào mắt xác sống đó.

Là tên tóc vàng, sau đó hai tên đàn em cũng mở cửa lao ra, cầm cuốc và xẻng đập c.h.ế.t con xác sống còn lại.

Mẹ tôi thấy cảnh đó khẽ thốt lên một tiếng rồi không dám nhìn nữa.

Dù biết đó là xác sống, nhưng trông vẫn mang dáng vẻ con người, thấy đám tóc vàng ra tay gọn gàng dứt khoát như vậy, lòng tôi không khỏi chùng xuống.

Đúng là người tốt không sống lâu, kẻ xấu sống ngàn năm, sức chiến đấu của bọn chúng như vậy, tôi làm sao đấu lại đây.

24.

Phía bên kia Trương Diệu Tổ đã nghênh ngang bước ra, một chân giẫm lên tường bao hét về phía chúng tôi: "Lão Trần, tôi biết ông có ở nhà! Tôi không có ý gì khác, hiện giờ mười dặm tám xã chỉ có nhà ông là có điện có đồ ăn, ông cũng không nỡ nhìn chúng tôi c.h.ế.t đói đúng chứ."

Nói rồi, gã thò tay vào thắt lưng rút một thứ gì đó ra đặt lên tường bao.

Trời đất, gã thật sự kiếm được một khẩu s.ú.n.g mang về! Gã sợ chúng tôi không tin, bèn b.ắ.n một phát lên trời.

"Thế nào lão Trần, tôi đã tốn không ít tâm tư mới kiếm được đấy, cũng không tệ chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-song-sot-ngay-tan-the-noi-khong-voi-thanh-mau/chuong-8.html.]

"Mọi người đều là hàng xóm láng giềng, tôi cũng không muốn thấy m.á.u, thế này đi, cho ông mười phút mở cửa cho tôi vào, nếu không đợi tôi tự vào thì sẽ không khách khí thế này đâu."

Lời vừa dứt, liền thấy tên tóc vàng lái chiếc xe của chúng dừng ngay dưới tường bao, hai tên đàn em khiêng ra một cái thang, thang làm bằng hợp kim nhôm, được quấn tầng tầng lớp lớp bìa cứng.

Trương Diệu Tổ leo lên nóc xe đắc ý nhìn bao quát toàn bộ sân nhà, nói với chúng tôi: "Ồ, còn trồng cả rau cơ à!"

"Lão Trần, ông đừng sợ, tôi ở Đông Nam Á không biết đã cắt bao nhiêu hàng rào điện rồi, việc này chúng tôi có kinh nghiệm lắm."

Bà cụ nhà họ Trương cũng bước ra trợ oai: "Đúng, con trai, mau cắt đi, dựa vào cái gì mà nhà họ được trốn ở trong ăn ngon mặc đẹp, còn chúng ta thì sắp không còn hạt gạo nào nấu cháo."

Cô bé cũng leo lên nóc xe nũng nịu với Trương Diệu Tổ: "Anh Tổ, nhà này có điện thì chắc chắn có nước nóng."

"Người ta đã lâu không được tắm rồi, trên người hôi quá, anh mau cắt dây để người ta được tắm rửa một trận thật thoải mái đi."

Lúc này chúng tôi ở trong nhà cũng đang lo sốt vó.

Trương Diệu Tổ nhịn mấy ngày nay hóa ra là để bọc cái thang lại, khó trách gã có s.ú.n.g trong tay mà cũng không vội vã.

Tôi vốn nghĩ là họ có thang chúng tôi có chĩa, họ mà dám cắt tôi sẽ đ.â.m cho họ ngã xuống.

Cùng lắm thì tôi còn có b.o.m xăng trong tay, chỉ là chưa thử nghiệm nên lòng không chắc chắn, nhưng bây giờ, e rằng chúng tôi vừa ló đầu ra là đã bị b.ắ.n thành cái sàng rồi.

"Y Y, làm sao bây giờ đây con, chẳng lẽ thật sự phải dâng căn nhà này cho người ta sao? Đây là tâm huyết cả đời của mẹ và cha con mà, mẹ không cam lòng." Mẹ tôi cũng bắt đầu khóc rồi.

25.

"Chỉ sợ dù chúng ta ngoan ngoãn dâng nhà ra nó cũng không tha cho chúng ta, nó là cái loại vô ơn bạc bẽo, đến cả cha mẹ cung phụng nó như vua chúa mà nó còn đ.á.n.h mắng, làm sao để chúng ta yên ổn được." Cha tôi hít sâu một hơi.

"Cùng lắm thì liều c.h.ế.t với nó, dù sao cũng đến nước này rồi, không phải họ c.h.ế.t thì là chúng ta mất mạng."

Mẹ sụt sùi nói: "Chỉ cần gia đình mình ở bên nhau, dù có c.h.ế.t thì trên đường đi cũng không cô đơn."

"Cha mẹ, hai người nói gì thế, chuyện chưa tệ đến mức đó đâu, để con nghĩ cách."

Ngoài cửa sổ, vì Trương Diệu Tổ la hét ồn ào mà lại thu hút thêm mấy xác sống, nhưng đều bị ba tên đàn em đập c.h.ế.t không sót một con.

Vị trí nhà tôi quá hẻo lánh, nếu có thể kéo thêm nhiều xác sống đến thì tốt biết mấy.

Đột nhiên tôi nghĩ ra gì đó, bảo mẹ lấy thịt tươi và chỗ thịt thừa bữa tối nay ra.

Sau đó tôi bật loa và micro của camera nói với Trương Diệu Tổ: "Anh đừng nóng, có gì từ từ nói."

"Cái hàng rào điện này đang yên đang lành, cắt đi rồi anh dọn vào ở cũng không yên tâm. Căn nhà này anh đã muốn thì tôi nhường cho anh vậy, chỗ này vừa trang trí xong, những vật dụng nhỏ nhặt góp nhặt mãi vẫn chưa đủ, tôi ở cũng không quen."

Trương Diệu Tổ cười càng ngông cuồng hơn: "Vẫn là cô em hiểu chuyện, không uổng công hồi đi học ngày nào anh cũng đi theo sau bảo vệ cô em. Chỉ là, dựa vào đâu mà anh phải tin cô em sẽ tự nguyện nhường nhà cho anh chứ?"

Hừ, bảo vệ tao? Mày rõ ràng là có ý đồ bất chính với tao! Hừ, còn muốn nhà tao nữa, mơ đi nhé!

"Anh xem, tôi là phận con gái, cha mẹ tôi lại đang mang bệnh, chúng tôi hoàn toàn không có khả năng phản kháng, anh có gì phải lo lắng chứ!"

"Thế này đi, tôi ngắt điện hàng rào trước, như vậy có thể gia hạn cho tôi thêm chút thời gian được không, tốt xấu gì cũng để tôi thu xếp chút t.h.u.ố.c huyết áp cho cha mẹ đã chứ."

"Đồ đạc nhà tôi tuy không nhiều, nhưng thịt thì còn giữ lại được mấy miếng, tôi thả từ cửa sổ xuống cho các anh trước, các anh cứ ăn cơm đi đã."

26.

Nói rồi tôi dùng sợi chỉ bông mẹ hay khâu quần áo buộc thịt thả từ cửa sổ xuống. Điện mất bao nhiêu ngày rồi, dù nhà họ Trương có tích trữ bao nhiêu thịt thì cũng đã ăn hết sạch.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...