Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Họ không yên tâm, xuống xe tìm một vòng thì phát hiện con thú vật đó đã trói bạn tôi lại.

Lúc đó bà nội không đợi được cô ấy về nhà nên qua hỏi mẹ tôi xem cháu gái có đang chơi ở nhà tôi không, tôi và bà ra ngoài tìm nên mới biết các chuyện này.

Vì lúc đó tên tóc vàng vẫn chưa thành niên và là phạm tội chưa thành nên bị xử nhẹ.

Sau này bạn tôi chuyển trường đi hẳn, đến cả hộ khẩu cũng chuyển về nhà bà ngoại.

Cha tên tóc vàng dùng chút quan hệ, đưa gã vào bệnh viện tâm thần.

Dù đã trôi qua nhiều năm, nhưng khuôn mặt hung tợn đó vẫn khiến tôi gặp ác mộng suốt mấy ngày.

Bóng dáng tên tóc vàng dần trùng khớp với người trong ký ức, hỏng rồi, gã ở đây thì Trương Diệu Tổ chắc chắn cũng đã về.

16.

Quả nhiên, một chiếc xe hơi nhân lúc xác sống đều tụ tập về trung tâm làng đã nhanh ch.óng lao lên con đường bùn phía trước, dừng lại trước cửa nhà họ Trương.

Trương Diệu Tổ và tên tóc vàng bước ra từ ghế lái và ghế phụ, ghế sau còn có hai người đàn ông lạ mặt và một cô bé.

Cô bé trông chỉ tầm mười bốn mười lăm tuổi, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc màu hồng lấp lánh, mặc một chiếc váy công chúa, xách một cái túi hành lý màu hồng cùng bộ, chỉ là bên ngoài khoác một chiếc áo khoác nam.

Cô bé trông khá hoạt bát, nhảy nhót bên cạnh bốn người đàn ông.

Tên tóc vàng còn nói với cô bé: "Tiểu Nhã, em xem, anh đã bảo anh Tổ sẽ không bỏ rơi chúng ta mà."

Nói rồi còn kéo cô bé lại hôn thân mật lên má, xem ra quan hệ giữa hai người không hề đơn giản.

Chỉ là, hai tên đàn em phía sau cũng ghen tuông kéo tay cô bé không buông.

Chà, bé gái thời nay chơi lớn vậy sao?

Nhưng tình hình hiện tại có vẻ là xác sống bên ngoài ngăn cản đường về của Trương Diệu Tổ, nên gã sai tên tóc vàng đi phóng hỏa dẫn dụ xác sống sang chỗ khác.

Tình huống này nếu là tôi, tôi cũng sẽ nghĩ cách dẫn dụ xác sống đi, nhưng ven làng có bao nhiêu đống rơm khô sao không đốt? Cứ phải phóng hỏa đốt nhà người ta!

Trương Diệu Tổ nghênh ngang đi đến trước cửa nhà họ Trương đập cửa gọi cha mẹ mở cửa.

Vợ chồng họ Trương thấy con trai trở về đương nhiên là rất vui mừng, vội vàng đón họ vào nhà.

Chỉ là trước khi vào cửa, Trương Diệu Tổ liếc nhìn đầy vẻ khinh bỉ bức tường bao thấp chưa đầy một mét của nhà mình, rồi ngoảnh lại nhìn chằm chằm vào nhà chúng tôi với vẻ suy tính...

Lòng tôi thắt lại, Trương Diệu Tổ, nước sông không phạm nước giếng, nếu mày dám động vào tao, tao nhất định sống mái với mày đến cùng!

Trong thời tận thế, thỏ đế cũng biết c.ắ.n người, mong là mày tự tìm đường c.h.ế.t!

Tôi và cha trở lại tầng hai, báo cho mẹ biết Trương Diệu Tổ đã về, còn dắt theo ba gã thanh niên, cộng thêm ánh mắt của gã trước khi vào nhà, tôi luôn cảm thấy gã có mưu đồ với nhà mình.

Bởi vì những tấm pin năng lượng mặt trời trên sân thượng nhà tôi trong thời tận thế này chính là miếng mồi ngon, nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy vẫn nên vạch kế hoạch sớm thì hơn.

17.

Đang nói chuyện thì mẹ hớn hở bưng một thùng hộp giấy đi lên, bên trong lại là một ổ gà con.

Đây là do mẹ phát hiện trong vườn cây, không biết gà mái nhà ai chạy vào vườn làm ổ đẻ trứng, sau đó kéo theo một bầy gà mái đều chạy vào ổ đó đẻ.

Mẹ đã mang mấy quả trứng không có trống trả lại cho nhà thím Sáu nuôi gà, còn giữ lại mười mấy quả trứng có trống.

Tuy mẹ biết nuôi gà nhưng đây là lần đầu ấp trứng nhặt được ngoài tự nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-song-sot-ngay-tan-the-noi-khong-voi-thanh-mau/chuong-6.html.]

Vốn cũng không hy vọng gì, bảo cha tìm một cái bóng đèn sợi đốt chiếu vào, cách mấy ngày lại trở trứng một lần rồi thôi, cứ để ở góc bếp.

Hôm nay nghe thấy tiếng kêu chim chíp mới nhớ ra chuyện này.

Nhìn cha mẹ cười nói bàn xem nên nuôi gà con thế nào, bóng mây u ám trong lòng tôi cũng tan đi không ít, thật hy vọng thời gian mãi dừng lại ở khoảnh khắc bình dị ấm áp này.

Nhưng thực tế vẫn phải đối mặt.

Nhà họ Trương chỉ có một tầng, hơn nữa địa thế nhà họ thấp hơn nhà tôi.

Đứng trên nóc nhà họ Trương nhìn về phía sân nhà tôi chỉ thấy được mấy cái cây ăn quả, đến cả hồ cá cao một mét cũng không nhìn thấy.

Nhưng nhà chúng tôi không những có thể quan sát toàn cảnh nhà họ Trương, mà thậm chí có một chiếc camera còn lắp đối diện cửa nhà họ, chỉ là đã điều chỉnh góc độ để họ không phát hiện ra.

Chỉ tiếc là không nghe thấy âm thanh trong nhà họ, nếu nghe được họ nói gì, biết họ định giở trò gì thì chúng tôi đã có thể phòng bị trước.

Ăn xong bữa trưa tôi về phòng ngủ một giấc.

Vì lúc nãy thấy trong cốp xe Trương Diệu Tổ mang theo không ít vật tư, tuy điện nước mạng đã bị cắt nhưng có một cô bé ở bên, lại có cha mẹ già phục dịch...

Theo hiểu biết của tôi về gã, chắc lúc này gã đang bận hưởng thụ, tạm thời sẽ không tới gặm miếng xương cứng là nhà tôi đâu.

Kẻ quanh năm trộm gà bắt ch.ó từng ngồi tù sao có thể không nhận ra cổng chống nổ và hàng rào điện cơ chứ, trước khi gã tìm được cách giải quyết cái cổng và hàng rào điện thì chúng tôi vẫn rất an toàn.

Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài

18.

Tôi ngủ dậy đã hơn bảy giờ tối, hỏa hoạn trong làng đã nhỏ đi, xem chừng mấy căn nhà gỗ đã cháy sạch, tường ngoài của nhà bê tông không có vật liệu bắt lửa nên lửa dần tắt.

Lúc này tôi phát hiện điện thoại đã mất mạng, điện cũng mất luôn, không biết có phải do trận hỏa hoạn trưa nay làm hỏng dây điện không.

Cha bật cầu d.a.o điện từ pin năng lượng mặt trời, may mà mùa đông ở phương Nam không quá lạnh, chúng tôi chỉ cần duy trì điện cho tủ đông, tủ lạnh và hàng rào điện là được.

Tôi lấy một bộ pin tích điện ngoài trời, thứ này vốn để tiện cho cha thu hoạch trái cây trong vườn, giờ được tôi dùng để nối với bình nóng lạnh đun nước tắm.

Có lẽ đúng là từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó, bây giờ tôi hoàn toàn không thể chấp nhận việc tắm bằng nước lạnh.

Tắm rửa xong đi ra, thấy mẹ đang ở trước màn hình giám sát nói chuyện với cha: "Thật là tạo nghiệp, cô bé đó mới bao nhiêu tuổi chứ, mấy tên khốn này không sợ bị trời phạt sao."

Tôi hỏi: "Có chuyện gì vậy mẹ, sao lại là trời phạt ạ?"

Hóa ra chiều nay nước máy trong làng cũng mất, mẹ lẻn ra sân hái rau thì nghe thấy bà cụ nhà họ Trương dắt cô bé đó ra múc nước.

Trong sân nhà họ Trương cũng có một cái giếng, tuy giờ mất điện nhưng vẫn có một cái máy bơm tay để hút nước, loại máy bơm tay này rất phổ biến ở vùng này, từ xưa nhà ai đào giếng cũng đều lắp một cái.

Máy bơm tay nhà họ Trương đã lâu không dùng đến, bà cụ Trương còn bắt cô bé đi bơm nước, cái cần bơm đó đã gỉ sét cứng ngắc rồi.

Một cô bé thì có bao nhiêu sức lực chứ, hoàn toàn không ép xuống được, thế là nghe thấy bà cụ Trương hạ thấp giọng mắng c.h.ử.i thậm tệ.

Lúc đầu còn nghe thấy cô bé nhỏ giọng phản kháng, nhưng như vậy bà cụ Trương càng mắng dữ hơn, còn nghe thấy mấy tiếng tát tai và tiếng khóc thút thít của cô bé...

Mẹ thở dài: "Lúc mẹ mới gả cho cha con thì thằng nhóc nhà họ Trương chỉ được vài tháng tuổi."

"Lúc mẹ sinh con ra, nó còn chạy theo sau mẹ hỏi khi nào con mới gọi nó là chú."

"Mấy năm nay nó làm bao nhiêu chuyện xấu, mẹ có giận đến mấy cũng vẫn hy vọng nó có thể sửa đổi để sống t.ử tế."

"Bây giờ mẹ chỉ hy vọng ông trời có mắt mà thu phục nó đi! Khổ thân một cô bé, cả đời coi như bỏ đi rồi."

19.

Tôi nghe xong, trong lòng dấy lên hồi chuông cảnh giác.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...