Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế nhưng tôi lại xem nhẹ cảm nhận của cha mẹ. Cha mẹ tốt với bà cô họ, tốt với anh họ, chỉ là vì không muốn sau khi hai người qua đời tôi không có ai nương tựa.

Người ngoài chỉ nhìn thấy tôi mua thêm mấy chiếc túi hàng hiệu, ký được mấy hợp đồng lớn, chỉ có cha mẹ mới xót xa khi tôi thức đêm, chịu đựng bao nhiêu sự làm khó của khách hàng.

Chỉ có họ mới lo lắng tôi ở ngoài một mình có bị bắt nạt không, có được ăn no mặc ấm không.

Tôi cố kìm nén nước mắt, ngoan ngoãn uống sữa rồi đi ngủ. Trận ốm này của cha càng làm tôi hiểu rõ việc duy trì một cơ thể khỏe mạnh quan trọng thế nào.

Chúng tôi không có t.h.u.ố.c, chúng tôi không được phép ngã bệnh.

Xem ra ngày mai còn phải lập một kế hoạch rèn luyện thân thể...

Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài

Nghĩ đến những vấn đề này, tôi chìm vào giấc ngủ sâu...

13.

Tỉnh dậy đã là bảy giờ sáng, tôi bật dậy như lò xo.

Vội vàng vệ sinh cá nhân rồi mở cửa phòng ra xem, cha đã dậy rồi, còn cùng mẹ làm xong bữa sáng.

"Y Y dậy rồi à, hôm nay cha làm bữa sáng, mau lại ăn một ít đi."

Tôi ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn, thấy cha tuy còn hơi hốc hác nhưng tinh không tệ.

"Cha, cha cảm thấy trong người thế nào? Hay đi nghỉ thêm chút nữa đi. Mẹ, chẳng phải đã nói là gọi con dậy đổi ca sao?"

"Không sao, giờ cha con khỏe rồi, lát nữa mẹ đi ngủ, đảm bảo không làm vướng chân hai cha con."

"Hôm nay Y Y trực ca sáng, để cha trực ca chiều là được."

"Chỉ là mẹ thấy chúng ta cũng không cần trực cả đêm, lâu dần cơ thể không chịu nổi."

"Mẹ vừa lên sân thượng quan sát rồi, làng mình chỉ có phía gần đường lớn là xuất hiện xác sống, nhà mình tạm thời vẫn an toàn."

"Hơn nữa chẳng phải camera giám sát của chúng ta còn có chức năng báo động sao? Ban đêm cứ bật điện thoại mà ngủ, hễ có xác sống lại gần là chúng ta biết ngay."

Tôi suy nghĩ một lát, vẫn cảm thấy không ổn.

Giám sát cũng giống như ổ khóa trên cửa, đều là đề phòng quân t.ử chứ không phòng được kẻ tiểu nhân, điều tôi sợ bây giờ không phải xác sống mà là con người.

"Mẹ, lúc mẹ tích trữ nhiều đồ ăn thế này có bị ai nhìn thấy không ạ?"

"Cái này... chắc là không đâu, con cũng biết ông chủ cửa hàng lương thực trên phố quen cha con mười mấy năm rồi, mẹ mua trên mạng nhiều thế này sợ ông ấy thấy thì ngại, nên mẹ toàn bọc bạt kín mít rồi mới chở về."

"Có ai hỏi thì đều bảo là mua phân bón cho vườn cây. Chắc là không ai chú ý đâu."

Cha gật đầu: "Y Y lo như vậy cũng có lý, cẩn tắc vô áy náy, vẫn nên cẩn thận một chút."

"Nhưng con cũng không cần trực cả đêm, đến ba giờ cha ra nhận ca. Y Y trực từ chiều đến rạng sáng, cách một thời gian cha con mình đảo ca một lần, cứ quyết định thế đi."

Thái độ của cha rất cứng rắn, tôi đành phải đồng ý.

Ăn xong bữa sáng, giục cha mẹ đi nghỉ ngơi, tôi ngồi trước màn hình giám sát mở lại bài đăng đã xem tối hôm kia.

Tác giả "Kẻ Đưa Tin" vẫn không phản hồi gì, nhưng bình luận đứng đầu của "Bộ Lạc Người Sống Sót" thì rất náo nhiệt.

Các bình luận cơ bản toàn là chỉ trích mắng mỏ, xem ra thật sự có người lần theo địa chỉ tìm đến đó, chỉ có điều bị từ chối cho vào, còn bị cướp sạch vật tư.

Có người còn nói bạn gái anh ta đã vào được, còn anh ta thì không, đang phẫn nộ chất vấn tại sao.

Xem ra vẫn có người nhanh chân vào được trước, không chừng nhóm sinh viên ban đầu đã bị họ khống chế rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-song-sot-ngay-tan-the-noi-khong-voi-thanh-mau/chuong-5.html.]

Bây giờ ở trong ngôi trường đó, không biết là người hay là quỷ nữa.

Tôi vốn định bình luận mấy câu nhắc nhở mọi người, nhưng nghĩ rồi lại thôi.

Nói nhiều sai nhiều, có người đến cả hệ thống y tế cũng xâm nhập được, không chừng cũng có thể thông qua giám sát mà nhìn thấy tình hình nhà tôi.

Vậy thì chắc chắn sẽ thấy nhà tôi mua lượng lớn vật tư, bây giờ cứ bo bo giữ mình là tốt nhất.

14.

Gần đến trưa, cha mẹ đều đã thức giấc nấu cơm trưa trong bếp.

Đột nhiên tôi ngửi thấy mùi khói, trong giám sát không thấy gì, tôi cẩn thận hé rèm cửa nhìn ra, dường như trong làng đã bốc cháy, khói đặc cuồn cuộn lửa đỏ ngút trời.

Tôi vội chạy lên tầng ba, mượn sự che chắn của tường bao và các tấm pin năng lượng mặt trời, khom người nhìn ra ngoài.

Đó là căn nhà cũ của ông lão câm ở giữa làng, nghe nói là kiến trúc bằng gỗ để lại từ cuối thời nhà Thanh, cả khu vực đó đều là các căn nhà cũ như vậy.

Quê chúng tôi thuộc khí hậu nhiệt đới gió mùa, mùa đông ôn hòa ít mưa, đám lửa này gặp gió càng cháy càng to, xác sống cũng đều tụ tập về phía trung tâm đám cháy.

Tôi nghe thấy không ít tiếng kêu cứu, chỉ là khoảng cách quá xa, nhìn không rõ lắm, chỉ có thể cảm thấy may mà chúng tôi ở phía đầu gió, lửa lớn không cháy đến nhà chúng tôi.

Lúc này cha cũng lên theo, còn cầm theo một cái ống nhòm.

Đây là cái ống nhòm tôi mua từ hồi năm nhất đại học khi tham gia hội yêu chim ch.óc, nhịn ăn nhịn mặc mãi mới mua được để quan sát chim, chỉ là sau này tôi có chút xích mích với chị khóa trên trong hội nên đã rút lui, lúc tức giận đã vứt ống nhòm đi.

Cha nhìn ra sự thắc mắc của tôi: "Vốn định vứt đi rồi, mẹ con lúc đổ rác thấy nó còn mới tưởng là ống nhòm đồ chơi nên định giữ lại tặng cho con trai anh họ con chơi."

"Sau này cha thấy trong kho nên cất đi, lúc đó thấy con buồn như vậy nên không nói với con, không ngờ hôm nay lại có ích."

Tôi nhận lấy ống nhòm, điều chỉnh một chút, thấy trong con hẻm phía sau nhà ông lão câm có một người nhanh ch.óng lao ra.

Người này tóc vàng hoe, gầy gò nhỏ thó, quần áo rách rưới, trên con d.a.o gọt dưa lấp loáng ánh bạc vẫn còn vết m.á.u chưa khô, không biết là m.á.u người hay m.á.u xác sống.

Tên tóc vàng móc từ túi quần ra một cái loa nhỏ, bật lên ném xuống đất rồi không ngoảnh đầu lại mà đi mất, chỉ còn cái loa nhỏ nhấp nháy ánh sáng bảy màu dưới đất.

Tên tóc vàng này trông hơi quen mắt, nhưng tôi không nhớ nổi đã gặp ở đâu.

15.

Có điều náo động lớn như vậy, xác sống trong làng đều tập trung về trung tâm, như vậy chúng tôi ở rìa làng lại càng an toàn hơn.

Nhưng cứ như vậy, số lượng xác sống trong làng chắc chắn sẽ tăng vọt theo cấp số nhân.

Bởi vì xác sống không cần hít thở, khói đặc không vào được đường hô hấp, nhưng con người thì sẽ bị ngạt c.h.ế.t.

Những người còn sống ở trung tâm làng nếu không bị ngạt c.h.ế.t thì cũng bị ăn thịt, hoặc biến thành xác sống, vậy thì việc xác sống lan đến gần nhà tôi cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Tôi lo lắng đưa ống nhòm cho cha, cha lại nhận ra tên tóc vàng đó.

"Đó là tên côn đồ nổi tiếng ở làng bên, lúc mười lăm mười sáu tuổi không đi học, suốt ngày làm cái đuôi nhỏ đi theo sau Trương Diệu Tổ."

Cha vừa nói tôi đã nhớ ra ngay, người này hơn tôi hai khóa, nổi tiếng khắp trường vì đ.á.n.h gãy xương sườn của bạn cùng bàn.

Mà tôi nhớ gã là vì gã suýt chút nữa đã cưỡng bức bạn cùng bàn của tôi.

Tên tóc vàng và bạn cùng bàn của tôi ở cùng một làng, bạn tôi là học sinh nghệ thuật chuyển từ thành phố về, vì kỳ thi lên cấp ba phải về nơi đăng ký hộ khẩu nên kỳ hai năm lớp tám cô ấy chuyển về.

Trường trung học của chúng tôi là trường nội trú, mỗi tuần nghỉ một lần, cuối tuần cô ấy đều về nhà bà nội trước, thứ bảy về thành phố, chiều chủ nhật lại vào trường.

Lần đó vì thứ sáu là sinh nhật cậu cô ấy, cha và anh trai cô ấy về đón sớm, đi ngang qua miếu thổ địa trong làng thì thấy cặp sách của cô ấy.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...