Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bây giờ thấy miếng thịt tôi thả xuống, bà cụ Trương không nhịn được liền chạy tới lấy trước, còn vui vẻ ra mặt.

"Chao ôi, tôi đã bảo nhà lão Trần không thiếu đồ tốt mà, con trai ngoan, tối nay nhà mình hầm thịt ăn."

"Ôi, trong nhà hết gas rồi, ông già mau vào nhóm lửa đi."

Trương Diệu Tổ thì không mặn mà với miếng thịt, gã ra hiệu cho tên tóc vàng đi kiểm tra hàng rào điện, xác định đã ngắt điện mới ngẩng đầu lên, như ban ơn nói với tôi: "Cho hai mươi phút, đồ ăn thức uống tuyệt đối không được mang đi."

Tôi thấy vậy vội vàng cam đoan chỉ mang theo t.h.u.ố.c huyết áp của cha mẹ và mấy bộ quần áo, những thứ khác tuyệt đối không động vào.

Tôi lại thả thêm mấy gói đồ ăn vặt và bia xuống, nào là lạc rang, cá khô, mực khô, toàn là loại mua theo ký, mỗi gói phải nặng hơn một ký, là đồ tôi mua để vừa ăn vừa cày phim.

Ổn định được Trương Diệu Tổ xong, tôi vòng qua cửa sổ phía hướng về vườn cây, đổ toàn bộ thức ăn thừa của ngày hôm nay xuống dưới.

Cha mẹ vẫn chưa hiểu tôi định làm gì, chỉ hỏi tôi giờ có phải đi thu dọn đồ đạc thật không.

"Không cần dọn, đến cả cái sân nhà mình gã cũng chẳng vào được đâu, cha mẹ tin con đi."

Tôi trở lại trước màn hình giám sát, thấy Trương Diệu Tổ đã quay về sân nhà họ Trương rồi.

Có lẽ mấy ngày nay bọn chúng cũng quan sát thấy khu vực này chẳng có mấy xác sống xuất hiện, vài con hay lảng vảng đã bị bọn chúng đập c.h.ế.t rồi, nên ngang nhiên bày bàn ra sân ngồi uống rượu.

Cô bé đó còn ngồi trên đùi Trương Diệu Tổ, vừa rót rượu cho gã vừa cười đùa với ba tên kia. Thật sự là phong khí suy đồi mà.

Tôi thấy vậy lại thả thêm cho bọn chúng vài chai rượu trắng, bọn chúng uống rượu tán gẫu vô cùng thoải mái, còn nhóm đống lửa lên sưởi ấm.

Không khí lên cao, lời nói của bọn chúng cũng trở nên vô pháp vô thiên.

Tôi nghe mới biết, ban đầu bọn chúng cũng nhắm đến ngôi trường đại học của những người sống sót kia, chỉ là chậm một chân, để người khác chiếm trước.

Đối phương có s.ú.n.g, định bỏ cuộc nhưng không cam lòng, Trương Diệu Tổ liền lẻn vào trộm một khẩu s.ú.n.g mang về.

Lại nghe cha mẹ gã bảo nhà tôi tích trữ không ít đồ tốt nên liều mạng trở về, dựa vào khẩu s.ú.n.g trong tay cũng cướp được không ít vật tư.

27.

Giờ đây anh em bọn chúng cũng coi như cùng chung hoạn nạn, hưởng thụ vinh hoa.

Chỉ là bên cạnh chỉ có một người phụ nữ thì hơi thiếu, giờ trong tay có hàng, tuy không làm được thiên t.ử một phương nhưng làm hoàng đế một vùng thì chắc được đúng chứ? Thế thì ít nhất cũng phải có tam cung lục viện.

Bọn chúng cười ha hả, lời này làm cô bé lại được dịp nũng nịu hờn dỗi, nhưng tôi luôn cảm thấy gã đang nhìn về phía tôi.

Hừ, hôm nay bà cô này để tụi mày nằm mơ cho sướng nhé!

Quả nhiên, chưa đầy mấy phút trời đã tối hẳn, Trương Diệu Tổ đang uống dở cũng nhận ra điều bất thường.

Bởi vì có vô số mèo hoang đã bao vây sân nhà họ Trương, đám mèo hoang này chẳng những to tướng mà đôi mắt còn kỳ dị toàn tròng trắng, không thấy một chút tròng đen nào...

"Ở... ở đâu ra mà lắm mèo thế này, trời tối rồi mắt mèo chẳng phải sẽ phát sáng sao? Mấy con mèo này sao chẳng thấy gì cả."

Cô bé kia sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, nép sau lưng Trương Diệu Tổ.

Trương Diệu Tổ lập tức hiểu ra là do tôi gài bẫy, gã hất tung đống đồ nhắm trên bàn ra xa, lũ mèo hoang ào ào chạy theo hướng đó.

Trương Diệu Tổ rút bừa một thanh củi đang cháy rực từ đống lửa ra làm đuốc, gọi tên tóc vàng và đồng bọn qua cắt hàng rào điện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-song-sot-ngay-tan-the-noi-khong-voi-thanh-mau/chuong-9.html.]

Lúc này, tôi từ cửa sổ trên lầu hất mạnh mấy chậu m.á.u loãng xuống, pha lẫn với mấy miếng thịt chưa rã đông hoàn toàn, dội thẳng lên người bọn chúng, khiến chúng lạnh đến mức run cầm cập.

"Mày cắt đi, xem chúng mày có phải người gỗ không mà không sợ điện, hàng rào điện nhà tao là loại đặc chế tăng cường điện áp, đứa nào không sợ thì cứ nhào vô mà cắt."

Trương Diệu Tổ rốt cuộc cũng chần chừ, ngoảnh lại nhìn rồi bảo cô bé qua cắt.

Cô bé do dự mãi: "Anh Tổ, em sợ lắm, em chưa cắt bao giờ, lại không có sức, em... em không cắt được đâu."

Lời chưa dứt, Trương Diệu Tổ đã vung tay tát một cái vang trời: "Bảo mày cắt thì cắt đi, sao lắm lời thế!"

Cô bé đành phải ấm ức leo lên thang. "Ào", theo sau một chậu m.á.u do tôi đổ xuống, tiếng hét của cô bé cũng vang lên theo.

28.

Trương Diệu Tổ không nhịn được nữa, quay vào nhà lấy hai cái túi nilon l.ồ.ng vào tay, gã đắc ý cười với tôi.

"Mày có giỏi thì dội tiếp đi, tao xem mày còn bao nhiêu nước để dội!" Tôi đúng là không còn m.á.u loãng để dội nữa, lúc trước mẹ đòi mua loại tủ lạnh có chức năng rã đông thịt nhanh còn bị cha chế giễu là vô dụng.

Bây giờ thực tế chứng minh, lời mẹ nói luôn luôn đúng! Đêm nay tôi đã vét sạch mọi loại thịt trong ngăn giữ tươi rồi, nhưng mục đích đã đạt được.

"Không cần dội nữa đâu." Tôi cười còn đắc ý hơn cả Trương Diệu Tổ.

"Mày nhìn lại xung quanh mày xem, xem xem cái mạng của mày quan trọng hơn hay là việc cắt cái hàng rào điện cỏn con này của tao quan trọng hơn."

Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài

Trương Diệu Tổ ngoảnh lại nhìn, xác sống dày đặc đang tiến về phía gã...

Đúng vậy, mèo hoang chỉ là bước đệm, thứ tôi chờ đợi chính là lúc này - xác sống vây thành!

Ngay từ lúc chuẩn bị thả thịt đông lạnh xuống tôi đã nảy ra ý đồ xấu, chọc thủng một lỗ lớn trên túi nilon, lúc thả xuống lại cố tình thả thật chậm thật chậm, m.á.u loãng đã nhỏ giọt đầy đất rồi.

Lũ mèo hoang quanh đây mấy ngày nay đều do tôi cho ăn, lúc đầu chỉ là để chúng dẫn xác sống đi, sau này đám mèo này hầu như ngày nào cũng túc trực dưới lầu.

Vậy nên tôi cố tình cho Trương Diệu Tổ mấy món đồ nhắm đó, cá khô các thứ mùi tanh nồng nặc như vậy, khứu giác của mèo rất nhạy bén, chắc chắn sẽ lần theo để đòi ăn.

Trương Diệu Tổ nhận ra điều đó sẽ ném đồ ăn đi, ném đi đâu? Ném ra phía trong làng chứ đâu!

Giống như nhà chúng tôi, lưng tựa vào núi, mọi người theo thói quen sẽ không ném rác ra sau nhà mình mà chỉ ném ra bãi trống phía trước.

Mèo chạy theo đồ ăn, quá trình tranh giành cá khô chắc chắn sẽ đ.á.n.h nhau, đ.á.n.h nhau sẽ phát ra tiếng động, đặc biệt là cả đàn mèo cùng đ.á.n.h nhau, đáng sợ hơn là đám mèo này đã biến dị...

Trước đây sau khi đọc bài của "Kẻ Đưa Tin", tôi đã luôn chú ý quan sát động vật xung quanh. Sau khi con mèo hoang đầu tiên giúp tôi dẫn xác sống đi vào đêm đầu tiên, tôi đã phát hiện con mèo đó to lớn hẳn lên.

Chẳng những cao lớn vạm vỡ hơn mà đ.á.n.h nhau còn dũng mãnh hơn, lúc đó tôi đã biết con mèo này đã nhiễm virus xác sống.

Không biết là bị xác sống cào xước hay nó đã ăn thịt thối của xác sống, tóm lại một con mèo biến dị thì cả đàn mèo cũng biến dị theo, sức chiến đấu cứ thế mà tăng vọt.

29.

Tiếng động do đ.á.n.h nhau vẫn chưa đủ để kéo nhiều xác sống đến như vậy, nên tôi đã bồi thêm mấy chậu m.á.u loãng.

Mùi m.á.u nồng nặc như thế, cộng thêm việc cố tình chọc giận Trương Diệu Tổ khiến gã phải nói chuyện lớn tiếng.

Với cả bọn chúng còn tự tìm đường c.h.ế.t, đốt lửa ngay trong sân, xác sống không tìm chúng mày thì tìm ai?

Tôi có lợi thế nhà cao cửa rộng, nhưng gã thì không. Tôi muốn xem bọn chúng lợi hại đến mức nào, có thể đập c.h.ế.t được bao nhiêu xác sống!

Tôi đóng cửa sổ lại xem kịch hay, thấy mấy người bọn chúng vừa đ.á.n.h trả xác sống vừa túm tụm lùi vào trong sân.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...