Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Lược Boss Phản Diện

Chương 143

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bản án của Hộ Bộ Thượng Thư cô đã biết sơ qua vài điểm, thời điểm các ngươi tra khảo chú ý một ít."

Lục Sanh tự cho là việc làm của hắn đủ sạch sẽ, nhưng bạc biến mất thì chảy về đâu, làm sao có thể không cánh mà bay được? Nếu là nữ hoàng trước kia, nói không chừng sẽ bị che dấu, nhưng nàng hiện tại không phải. Nàng vốn dĩ đã biết âm mưu của Lục Sanh. Hắn thông minh như vậy, sau còn chọn thời cơ thật tốt để "sinh bệnh", cứ thế mà rửa sạch tội danh của chính mình.

Nhưng cũng khó cho hắn khi giả làm người bệnh, mỗi ngày đều phải cố nuốt xuống thứ thuốc đắng kinh người kia. Cho nên khi nàng hỏi hắn bất cứ điều gì đều chỉ quan tâm đến hắn thế nào, quyết không hỏi "Ngươi tại sao lại sinh bệnh?".

Nếu Lục Sanh nói có người hãm hại hắn, nàng còn phải làm ra dáng vẻ muốn báo thù thay hắn, như vậy bắt buộc phải xuống tay với Hộ Bộ Thượng Thư. Nhưng ngẫm lại, nếu tra hỏi Hộ Bộ Thượng Thư thì chắc hắn cũng chỉ nói rằng Lục Sanh nói láo. Muốn lấy lòng đối phương, cũng không thể mù quáng giết người như vậy được! Nhưng nếu có người quả thật hãm hại Lục Sanh, nàng nhất định sẽ ra tay với kẻ đó!

"Điện hạ, Tề vương cầu kiến."

Tề vương?

An Tình nhăn mày.

Tề vương không ở đất phong mà phát ngốc, hơn nữa còn sắp tới giao thừa, đến tìm nàng làm cái gì.

"Truyền hắn vào."

......

"Kẻ nào hầu hạ bữa sáng của điện hạ?"

Lục Sanh liếc mắt nhìn chén sứ men xanh trên bàn, trong ngực ngập tràn lửa giận. Hắn nhấc tay cầm cái chén, sau đó hung hăng ném xuống mặt đất.

"Choang——", âm thanh chén sứ vỡ vụn thành từng mảnh vang lên, nước trong chén chảy lênh láng trên sàn nhà.

Tiểu cung nhân đã quen với tính của Lục Sanh vừa thấy liền hoảng sợ, "thịch" một tiếng quỳ xuống xin tha.

Thật là đê tiện! Ngày ấy An Tình tới thăm hắn, hắn đã định nương tay không trừ bỏ mấy người không an phận trong triều, ai biết đối phương lại tỏ ra quan tâm khiến hắn lơ là, sự tình sau đó lại nhanh chóng lộ ra. Hắn tức giận suy nghĩ, quanh thân bao phủ khí tức âm u lạnh lùng.

Tuy nói nàng là nữ hoàng Đại Hạ, nam sủng bên cạnh cũng không ít nhưng hắn tại sao lại không nghĩ đến việc mê hoặc nàng? Hắn phải dùng thủ đoạn câu lấy nàng, khiến nàng không chiếm được mà vẫn cam nguyện nghe hắn! Nghĩ vậy, hắn giương cao khóe môi.

......

"Điện hạ, ngài vừa nói gì?"

Lục Sanh ngơ ngác nhìn nữ nhân một thân y phục trắng muốt trước mặt, con ngươi đen nhánh hiện lên một tia kinh ngạc.

"Cô muốn xuất cung."

Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, sau đó giơ tay chỉ thẳng hắn mà nói: "Ngươi cùng cô xuất cung, tuyệt đối không được nói cho kẻ nào biết!"

Đây có thể nói là việc vớ vẩn nhất Lục Sanh từng nghe qua. Bên ngoài hoàng cung đầy rẫy nguy hiểm, nếu xảy ra việc ngoài ý muốn thì thế nào? Điều quan trọng nhất không phải như vậy mà là một khi nữ hoàng xảy ra chuyện, người xui xẻo bị liên lụy chính là hắn, chưa nói đến việc người chết ta sống tranh ngôi vị tân hoàng. Hơn nữa, hắn thật vất vả mới bò lên chức đại tổng quản thái giám trong cung, nghĩ tới nghĩ lui cũng đều không cam lòng, nếu ngôi vị hoàng đế đổi chủ, vị trí đại tổng quản sao còn đến lượt hắn?

Trước nay đám triều thần trong cung đều coi hắn là "họa thủy", hận không thể diệt hắn cho thống khoái, lúc này bị hắn đạp lên mặt cũng không giám ho he, nhưng nữ hoàng mà xảy ra chuyện, lại thêm chưa có an bài việc gì thì chẳng phải đen đủi cả hai sao? Thời điểm này mà đối phương còn muốn xuất cung, phải chăng là có chuyện gì khác?

Can mãi cũn không ngăn được nhiệt tình của nữ hoàng điện hạ, hắn nói:

"Nô tài... Nô tài cảm lạnh chưa khỏi, không bằng..."

Vừa định tìm cớ thoái thác, đối phương lập tức lạnh mặt liếc qua, hắn đành phải im lặng. Trong lòng âm thầm chửi rủa đối phương nhưng cũng không thể không đi cùng để bảo đảm an toàn cho nàng.

An Tình bộ dáng hưng phấn, dặn dò ám vệ, sau quay sang đánh giá Lục Sanh từ trên xuống dưới, lôi kéo hắn âm thầm xuất cung.

"Khá đẹp."

Người trước mặt với mái tóc dài vấn cao được cố định bằng cây trâm ngọc, môi hồng răng trắng, ánh nhìn mị hoặc, thân hình tinh tế thon dài, thắt lưng đính ngọc, một thân trường y trắng ngà phiêu dật, quả thật là nhược liễu phù phong*.

(*nhược liễu phù phong: yểu điệu như cành liễu trước gió)

Nàng nhếch môi cười, ngón tay nâng cằm hắn, một bên khẽ thổi khí vào má hắn, một bên ngả ngớn nói: "Ngoan ngoãn đi theo gia, đảm bảo ngươi sẽ cơm no rượu say!"

Nghe vậy, Lục Sanh không nhịn được ửng hồng hai gò má, hắn e lệ cúi đầu xuống.

Ngón tay hắn lại âm thầm siết chặt, trong lòng có chút khó chịu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Lược Boss Phản Diện
Chương 143

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 143
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...