Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Lược Boss Phản Diện

Chương 172

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: dieudieutieucuu

Bù cho mấy nàng một chap mới nhé....

Thưởng cho mấy người đoán đúng nè...

---------------

“Nếu không phải biết được tin tức từ cô bạn kia của em, thì em còn định ương bướng phản nghịch như thế nào? Có phải do bình thường anh quá cưng chiều em nên bây giờ lời anh nói em cũng không nghe lọt tai nữa?”

“Sao? Có phải là do anh quá dung túng cho em không hả?”

Diệp Hàm càng nói càng tức giận, giọng nói càng ngày càng lạnh lẽo.

“Trong mắt em rốt cuộc còn có anh hay không ——”

“D-Diệp ca ca, em…… d- dì cả của em đến rồi……”

Diệp Hàm đang tức giận ngút trời, muốn tiếp tục giáo huấn An Tình lập tức ngẩn người, thanh âm im bặt...

Ngay sau đó, là một trận yên tĩnh quỷ dị...

Hệ thống chọn thật đúng thời điểm đưa cô tới đây!

Kích động trong lòng cô bây giờ không có gì có thể diễn tả được...

Xấu hổ, trừ bỏ xấu hổ vẫn là xấu hổ...

Cúi đầu, An Tình đem cả người mình chui vào lồng ngực của đối phương, khuôn mặt đỏ như gấc của mình giấu kỹ, bởi vì...

Cô có cảm giác như ở phía dưới đang có chất lỏng ấm nóng gì đó đang chảy ra...

An Tình khóc, tuy trên mặt cô chỉ ửng đỏ một chút, không có biểu tình gì nhiều nhưng thật ra trong lòng cô đang rơi lệ cuồn cuộn, khóc không ra nước mắt...

----------------

“Cạch!”

Một lúc lâu xong, âm thanh mở cửa phòng vệ sinh vang lên,  liền thấy một chiếc đầu nhô ra từ cánh cửa...

(Editor: Sao cứ có cảm giác như con ma trong nhà vệ sinh ấy nhỉ?...)

“Thay xong rồi thì mau ra đây...”

Diệp Hàm bày khuôn mặt không cảm xúc ngồi trên ghế sofa, nhìn bộ dạng lét lút lấp ló của đối phương, lạnh lùng nói.

An Tình cúi đầu, bước nhanh đi đến trước mặt hắn.

Diệp Hàm rũ rũ hai tròng mắt xuống, một lát sau, không biết từ nơi nào hắn móc ra một cái túi chườm ấm nóng ném lên người cô, "Cầm đi..."

Nói xong, không đợi cô phản ứng, liền bước nhanh ra khỏi phòng khách sạn.

Thở dài một tiếng, An Tình liền đem túi chườm ôm vào trong lồng ngực, quay đầu lại nhìn thoáng tên nam sinh đang co rúm người, run lẩy bẩy nép mình trong góc phòng, biểu tình trên mặt có chút phức tạp, muốn lại an ủi hắn một chút nhưng cuối cùng chỉ có thể xoay người rời đi...

Sự việc đã đến nước này, cô chỉ có thể nói một câu...

Người anh em, nên biết yêu thương sinh mệnh của mình, tránh vai ác càng xa càng tốt...

----------------

Trên đường về nhà, không khí trong xe vô cùng thấp.

Diệp Hàm sắc mặt nặng nề, trên đường đi không nói vơí cô một lời.

Loại không khí lãnh đạm này vẫn luôn được duy trì cho tới khi về nhà.

Diệp Hàm mới vừa bước vào cửa, liền xoay người, dùng ánh mắt âm trầm, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.

Trong lòng An Tình truyền tới một trận gió rét lạnh khiến lòng cô run run, lập tức ngoan ngoãn đứng chờ ở đó, ngẩng đầu, dùng vẻ vẻ mặt ngoan ngoãn, đáng thương hề hề nhìn hắn.

Đối diện với tầm mắt của cô, lòng của Diệp Hàm như bị đánh cho mềm nhũn, thở một hơi, liền đi lại xoa đầu cô, hơi cong môi, nhẹ nhàng nói. “Từ ngày mai, sau khi tan học liền lập tức về nhà, tuyệt đối không được đi đâu nữa!”

Rõ ràng là dạy dỗ cô, nhưng cuối cùng âm thanh phát ra liền mang theo vô hạn ý cười.

An Tình lập tức gật đầu phụ họa, nhưng trong lòng cô đột nhiên lại truyền đến một trận sởn tóc gáy.

Một đêm yên bình cứ như vậy mà trôi qua, vốn cô cho rằng chuyện này sẽ cứ như vậy mà kết thúc...

Nhưng...

Ngày hôm sau, mới ra khỏi cổng trường học, An Tình liền nhìn thấy Diệp Hàm mở cửa xe đón cô về nhà.

Trong lòng An Tình liền lộp bộp một chút.

Cô không thể không trưng ra khuôn mặt tươi cười vui vẻ mà tiến lại gần Diệp Hàm——

“Diệp ca ca...”

Lần này đúng thật là Diệp Hàm giận rồi, trước kia mặc kệ nguyên chủ này có làm sai cái gì, Diệp Hàm cũng chỉ hù dọa một chút chứ chưa từng quản lý như thế này, có lẽ do sự kiện khách sạn ngày hôm qua đã chọc tới dây thần kinh trung ương của hắn khiến hắn mở ra cánh cổng hắc hóa.

“Ngày hôm qua thật sự chỉ là một việc ngoài ý muốn, tớ... Tớ đương nhiên cũng là suy nghĩ cho an toàn của bản thân cậu và tớ thôi...”

Nghiêng đầu kẹp điện thoại giữa tai và vai, An Tình đóng tủ lạnh, lấy nước giải khát ra, nghe cô bạn ở đầu dây bên kia lí nhí liền giật giật khóe miệng, “Vậy thì thật cảm ơn cậu...”

Nói thêm một chút cô liền cúp máy

Quả nhiên tình bạn bè chỉ là truyền thuyết, giống như phù du, gió thoảng mây trôi, gặp nạn thì liền lập tức hố nhau...

Vừa mới cúp điện thoại, phía sau liền lập tức truyền đến âm thanh trầm thấp của Diệp Hàm ——

“An An, tới phòng anh một chuyến...”

Một câu nói, như khiến cho An Tình có cảm giác như đang đặt mình vào trong hầm băng, dù làm cách nào cũng cảm thấy không rét mà run...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Lược Boss Phản Diện
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...