Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Lược Boss Phản Diện

Chương 159

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ai bảo Lâm thái y là nữ nhân chứ?

Ai bảo Lâm thái y là nữ nhân chứ?

Là nữ nhân... chứ?

Toàn thân hắn nháy mắt căng cứng, mắt mở to, đăm đăm vô định, trong đầu không ngừng quẩn quanh câu nói kia, cả người cũng dần mơ mơ hồ hồ.

An Tình nhìn hắn giương mắt cứng lưỡi hồi lâu, rốt cuộc không nhịn được bật cười.

"Ừm, đây là bí mật đó. Ngươi không được nói cho người khác biết đâu."

Nàng chớp chớp mắt, con ngươi đen nhánh dưới ánh nến phá lệ sáng ngời.

Lục Sanh ù ù cạc cạc nghe nàng nói chuyện, bàn tay còn bị đối phương lôi lôi kéo kéo.

Một câu kia giống như lời nói dối thế nhưng lại in sâu vào lòng hắn. Nàng còn nói gì đó nhưng hắn đều không nghe lọt tai.

Hắn như rơi vào cõi thần tiên, lúc hoàn hồn, chợt thấy nàng ý cười đầy mặt đang nhìn hắn. Giống như khi đất trời hồi xuân, vạn vật bỗng chốc sống lại, gốc cây mục ruỗng nảy mầm, thân thể lạnh toát lúc nãy của hắn cũng dần ấm lên, tay chân cứng ngắc bải hoải cũng dần hồi phục.

"Lục Sanh, ngươi thích cô, phải không?"

Nghe vậy, trái tim hắn liền đập "bang bang", trong lòng còn có chút ngứa ngáy. Cổ họng có cảm giác khát khô, rát buốt, đôi mắt cũng khô khốc, chua xót.

Sau đó, một tiếng thở dài nhàn nhạt vang lên: "Kỳ thật, cô cũng thích ngươi."

Khoảnh khắc đấy hắn như ngừng thở, con ngươi đen nhánh phát sáng. Hắn chầm chậm ngẩng đầu nhìn nàng, trong lòng cảm thấy cực kỳ khẩn trương.

"Lục Sanh, ngươi thích cô, phải không?"

Nàng hỏi lại.

Ngón tay hắn chợt run rẩy, sắc đỏ lan dần hai má đến tận mang tai. Hắn nhanh chóng rũ mắt, tựa hồ không dám nhìn thẳng nàng.

Nhìn hắn giống như kẻ thấp hèn, mang theo vài phần chờ mong, lại có vài phần sợ hãi. Hắn từng nghĩ sống một cuộc đời chắp vá, ngày qua ngày đều không có bất cứ một việc gì có thể khiến hắn hạnh phúc hay sung sướng. Nguyện vọng lớn nhất của hắn chính là khiến những kẻ từng xem thường hắn, hãm hại hắn đều phải chết.

Hắn khinh miệt, căm hận, càng khinh thường nhìn bất kì kẻ nào.

Hắn có thể vứt bỏ tôn nghiêm chỉ vì một chút quyền lực kia.

Không có gì là không thể đổi, duy chỉ có quyền lực sẽ không phản bội hắn, cũng sẽ không khiến hắn phải run rẩy trong đêm tối lạnh băng.

Nhiều năm qua, hắn đã quen với cảm giác cô độc, cũng quen với việc xem người khác giãy giụa trước cái chết.

Đêm khuya hắn chợt tỉnh giấc, dù có kẻ tới đòi mạng, hắn cũng không hề sợ hãi.

Đôi tay dính đầy máu này không ngần ngại chạm vào thi thể người chết.

Với người là thạch tín, với ta là mật đường*.

Hắn còn có thể thích ai sao?

(*Với người là thạch tín, với ta là mật đường: nguyên văn "Bỉ chi tỳ sương, ngô chi mật đường". Nghĩa là cùng một việc tương tự nhưng khi xảy đến với những người khác nhau thì lại mang ý nghĩa, giá trị khác nhau; với mình thì đó có thể là chuyện tốt, là mật đường nhưng với người khác thì đó lại là chất độc, là tai họa.)

"Lục Sanh, ngươi có thích cô không?", thanh âm của nàng như hờn dỗi, lại như oán trách. Hắn còn cảm thấy ánh mắt sáng quắc của nàng dừng trên người mình.

Trái tim như có ai đó khẽ gãi, có chút ngứa.

Trầm mặc hồi lâu, hắn run run ngẩng đầu.

"Nô tài..."

Hắn siết chặt tay, cánh môi mấp máy, run rẩy.

Đại não choáng váng đến mơ hồ. Lúc trước giết người cũng không khủng hoảng như bây giờ. Hắn dường như không dám nghe thanh âm của chính mình, từ đầu đến chân đều giống như ngã vào lu mật.

"Nô tài, thích điện hạ......"

[Đinh! Chúc mừng người chơi! Độ hảo cảm mục tiêu +20, tổng độ hảo cảm +90]

......

Khúc mắc trong lòng được hóa giải, An Tình cảm thấy mọi việc vô cùng hài lòng.

Trước kia lúc Lục Sanh nói chuyện luôn bằng mặt mà không bằng lòng, hiện tại đã tốt hơn rất nhiều. Lúc hắn nhìn nàng cũng không còn tia chán ghét như xưa. Mặc kệ phần tình cảm này lớn bé bao nhiêu, đến giờ cũng đã có tiến triển.

An Tình một bên phê tấu chương, một bên nhíu mày tinh tế nghĩ.

Trong lúc lơ đãng, nàng hơi nghiêng đầu, mái tóc theo đó dạt sang lộ ra cần cổ trắng nõn cùng vành tai tinh xảo, trắng mềm ôn nhuận.

Một màn này rơi vào trong mắt Lục Sanh khiến hắn cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Một lúc sau, nàng vươn vai duỗi lưng, lười biếng nghiêng eo. Thấy vậy, hắn nhanh chóng đi tới, "Điện hạ mệt rồi ạ.", tay cũng đặt trên vai nàng chậm rãi xoa bóp.

Lục Sanh hắn vốn không phải người dong dài, nếu đã xác định tình cảm, vậy thì cứ thuận theo, chẳng cần rầy rà làm gì.

Hắn thích nàng, ngưỡng mộ nàng, muốn đối xử tốt với nàng, tất nhiên cũng muốn nàng có thể đáp lại tình cảm của hắn. Tuy hắn chỉ là một tên nô tài, nhưng trong lòng lại có niềm hy vọng không nên ấy, còn chưa nói hắn muốn càng nhiều.

Muốn gần nàng một chút, muốn trong mắt nàng chỉ có hắn, thậm chí chỉ muốn nàng nhìn hắn...

Thấy đối phương ân cần, An Tình càng thêm tươi cười tự nhiên: "Lục Sanh..."

"Điện hạ có gì phân phó?"

Nàng híp mắt, "há miệng——"

Hắn sửng sốt, bản năng vẫn hé môi. Chỉ thấy nàng vươn tay lấy một khối điểm tâm trên mâm, sau đó đặt vào miệng hắn.

Điểm tâm ngọt vừa cho vào miệng nháy mắt liền tan.

Hắn nhất thời đỏ mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Điện hạ..."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Lược Boss Phản Diện
Chương 159

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...