Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Lược Boss Phản Diện

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trái tim Tô Minh căng thẳng, cố nén khóe miệng đang muốn cong lên, vui sướng giống như sóng biển đánh sâu vào, trong nháy mắt đã bao phủ hắn vào trong đó.

“Mấy ngày nay...Tôi đã suy nghĩ rất nhiều...Đi rất nhiều nơi nhưng đều sẽ nghĩ đến ngài...”

“Tôi thích Tô tiên sinh, cho dù ngài chán ghét tôi!” Khóe môi mím lại, An Tình lâm vào trầm mặc.

Thần kinh căng chặt như dây cung lúc này đứt phựt một cái, bên tai Tô Minh nổi lên âm thanh ong ong, trong đầu không ngừng phóng đại câu nói: “Tôi thích Tô tiên sinh...”

Nhất thời, hắn cảm thấy mình có chút choáng váng, hưng phấn, còn có một loại cảm giác mang tên hạnh phúc vây xung quang hắn.

Thì ra, cô ra nước ngoài không phải bởi vì chán ghét hắn. Cô ấy vẫn thích hắn, cảm giác mừng như điên bỗng chốc tràn ngập đại não.

“Tôi thích Tô tiên Sinh, cho dù...ngài chán ghét tôi.” Âm thanh nho nhỏ mang theo một chút nghẹn ngào.

Tâm trạng vui sướng nhất thời biến mất, Tô Minh nhíu mày, âm thanh thút thít làm cho tim hắn nổi lên một trận co rút đau đớn.

Vì cái gì lại ăn nói khép nép như vậy?

Thân hình nhỏ xinh thọt lỏm trong quần áo dày nặng, có vẻ nhỏ bé yếu ớt như vậy.

Tô Minh nhìn nàng, trong lòng mơ hồ không rõ.

Ký ức quá xa xăm, hắn thậm chí không nhớ rõ dáng vẻ lần đầu hắn nhìn thấy cô là như thế nào.

Nhưng hắn lại nhớ thật kĩ từng giây từng phút cùng cô ở chung.

Lần đầu tiên cô nói thích hắn, còn cả thời gian hắn nằm viện kia, nụ hôn cuồng nhiệt ngày đó, đột nhiên làm cho hắn không kịp phòng bị.

Trong lòng giống như có một cái lông chim nho nhỏ nhẹ nhàng quét qua, ngứa ngáy, rung động, làm cho trái tim hắn ngo ngoe rục rịch.

“Khụ...không phải có điện thoại...” Tô Minh nghẹn hồi lâu, ngu ngốc nói.

Đối với chuyện này, hắn vẫn canh cánh trong lòng.

Nếu cô không chán ghét hắn, vì sao lại không chịu gọi điện thoại cho hắn?

An Tình sửng sốt, nhìn mắt Tô Minh, bỗng nhiên phụt cười ra tiếng.

Cô đương nhiên sẽ không thừa nhận đây là mưu kế của mình.

Không khí nhuộm đẫm bi thương trong nháy mắt bị đánh vỡ.

Sắc mặt Tô đại boss lại đen.

Cười xong, An Tình lại lần nữa nhìn về phía hắn.

Hôm nay hắn mặc tòan thân đều là màu đen, quần tây làm nổi bật hai chân thẳng tắp thon dài, mái tóc đen trong gió hơi hỗn độn, môi mỏng mím lại, một đôi con ngươi đen sáng lấp lánh, không hề chớp nhìn chằm chằm vào cô.

Mím môi cười, An Tình kéo một nửa khăn quàng cổ rất dày trên cổ xuống, bỗng nhiên nhón mũi chân.

“Ấm áp sao?” Hai tay vòng qua cổ hắn, quấn khăn quàng cổ mang theo hơi ấm của cô lên cổ hắn.

Cô nghiêng đầu nhìn hắn, hai mắt đen láy lóe ánh nước, chóp mũi còn có chút phiếm hồng, miệng nhỏ đỏ hồng hơi gợn lên.

Trên cổ ấm áp khiến Tô Minh ngây ra quên mất ngăn cản, cúi đầu đối mặt với khuôn mặt nhỏ trắng nõn ửng hồng của An Tình.

Hai khuôn mặt áp sát, có thể cảm nhận cả hơi thở ấm nóng của đối phương.

Trái tim ngứa ngáy, Tô Minh cảm thấy bất kì chỗ nào cô chạm qua đều tê dại.

Trái tim đang căng chặt ngay lúc này trở nên mềm mại, nổi lên từng đợt gợn sóng, lan xa ra mãi, làm cho người ta ấm áp thoải mái.

Cảm giác cô mang đến, luôn khiến cho hắn không thể cưỡng lại.

Đột nhiên, rồi lại vui vẻ chịu đựng.

“Thật ra mấy ngày nay...”

Cô lại bắt đầu nói cái gì đó, nhưng mà hắn đã không thể nghe rõ nữa, hắn cũng không muốn nghe, chỉ nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ nhắn đang không ngừng khép mở.

“An Tình”

Cô sửng sốt, vừa nhẹ giọng lên tiếng, môi đã bị một nụ hôn lấp kín.

Cánh môi mang theo chút hơi lạnh của hắn dán lên môi cô, mềm mại cọ xát, tạo nên xúc cảm ấm nóng dịu dàng. Không biết là ai đẩy hàm răng người kia ra trước, mang theo một chút bá đạo, môi lưỡi hai người không ngừng dây dưa quấn quýt.

[Chúc mừng người chơi, độ hảo cảm của mục tiêu+10]

[Chúc mừng người chơi, độ hảo cảm của mục tiêu+20]

Chóp mũi tràn đầy hơi thở của đối phương, không khí mang theo một chút ngọt ngào.

An Tình bị hắn giam cầm trong ngực.

Nhớ cô...Rất muốn cô...

Những ngày không có cô bên cạnh, mỗi một giây hắn đều nhớ cô.

Gương mặt cọ xát đối phương, hơi thở không muốn xa rời.

Thân hình mềm mại của cô đang ở trong ngực hắn.

“An Tình.”

Cô hơi hơi thở gấp, đôi môi bị hắn hôn kiều diễm sáng bóng. An Tình nghe hắn gọi liền ngẩng đầu.

Tô Minh mỉm cười, thiên địa giống như thất sắc, mang theo vẻ ấm áp nhu tình, khiến người ta không thể rời mắt.

Hắn hình như đã nghĩ thông suốt một điều.

Cảm xúc từ lâu đến tận bây giờ, bị hắn cố tình bỏ qua, quên mất.

Trái tim rung lên rộn ràng, hắn rõ ràng nghe thấy từng nhịp đập làm say lòng người.

Gương mặt hơi say.

Giữa trời đông giá rét, trong tiếng gió, hắn dùng âm thanh trầm ấm, ghé sát vào tai cô, nói ra câu nói động lòng người nhất trên đời:

“An Tình, ở lại bên cạnh anh, được không?”

~Hết phần 1~

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Lược Boss Phản Diện
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...