Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Lược Boss Phản Diện

Chương 154

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tề vương điện hạ tuổi tuổi thật sự không nhỏ, cũng nên cưới phi tử rồi!"

"Các cô nương dòng dõi thế gia ở Đại Hạ nhiều như vậy, thỉnh điện hạ nên nhanh chóng chọn lựa một vị Vương Phi ban cho Tề vương để nối dõi tông đường ạ."

"Tề vương điện hạ ——"

"Đủ rồi!"

An Tình vẫn luôn trầm mặc bỗng nhiên lên tiếng đánh gãy lời cãi cọ bên dưới đại điện. Nàng liếc mắt nhìn về phía nam tử vẫn đứng khoanh tay đằng kia. Mắt phượng mày ngài, con ngươi sáng trong sâu thẳm, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan tinh xảo tựa khổng tước, nếu thêm một nét thì thừa, bớt một nét lại thiếu.

Thân cao 8 thước* có thừa, màu da cổ đồng, sống mũi cao thẳng, môi dày vừa phải, lúc này khẽ nhếch khiến mọi người đều lóa mắt.

(Thời Tam Quốc 1 thước = 10 tấc = 0,23 m → 8 thước= 1,84 m)

Bất kể mọi người có nghị luận thế nào, hắn trước sau vẫn luôn thong dong như vậy.

Trầm ngâm một lát, nàng nói: "Tề vương nghĩ thế nào?"

Tề vương nhấp môi cười, khom mình hành lễ, "Điện hạ, thần huynh cũng không sốt ruột, hôn nhân đại sự lẽ nào lại là trò đùa, còn thỉnh điện hạ buông tha thần huynh."

Hắn mới gặp nữ chủ vài lần, đúng là không vội, có khi còn đang tìm cách câu người ta vào trong tay đấy. Tô Linh Nhi là nữ nhi của Đại tướng quân, binh quyền trong tay lão ta lại như miếng mồi ngon, vô cùng hấp dẫn.

An Tình thở dài một hơi, sau đó liền nói với đám triều thần rằng đây là việc riêng của Tề vương gia, không cần thảo luận nữa.

Nhưng......

"Vương huynh chưa muốn lập chính phi vậy thì thôi. Nhưng mấy hôm trước nước chư hầu mới tiến cống vài nữ tử tây vực, chi bằng mượn hoa hiến phật, coi như lễ vật tặng huynh vậy."

Một nam nhân đã 30 tuổi mà hậu viện còn không có một nữ nhân, việc này thật không thể được. Không lập thê cũng được, vậy thì cứ ném người vào cho hắn, coi như nối dõi tông đường cũng được, dù sao thì cũng cần một vị chủ mẫu đứng ra cai quản phủ đệ chứ.

Tề vương nheo mắt, ngẩng đầu nhìn An Tình đang ngồi trên ghế rồng, không có đáp lời.

Quần thần đều quan tâm tới hôn nhân của Tề vương vì ngần ấy năm, hậu viện Tề vương lại không có lấy một nàng thị thiếp. Không hồ là nam chủ, nếu nàng là nữ chủ cũng sẽ thích một người chung tình như vậy. Chỉ là vị trí không phải, Tề vương hiện tại chính là đối thủ của nàng, còn Lục Sanh tùy thời sẽ bị nữ chính tùy ý xúi giục, nàng quả thực không vui vẻ gì. Nếu nàng không thể hạ thủ từ chính phi của hắn, vậy thì tạo cho hắn một chút phiền toái là được. Vậy nên mới nói, nàng cảm thấy chính mình có hơi bất lương. Nhưng bảo nàng trơ mắt nhìn Tô Linh Nhi gả cho hắn, nhìn phu thê hắn đồng tâm hiệp lực đánh ngã nàng, không có cửa đâu!

Tô Linh Nhi có tài hoa cỡ nào cũng không thoát khỏi nữ nhi tình trường. Nếu đã cấp cho Tề vương mấy phụ nhân, sẽ không thể nào không có chuyện nàng ta không ghen cả, đây cũng chỉ là một thủ đoạn nhỏ tạo ra ngăn cách cho bọn hắn mà thôi.

Tuy mục tiêu công lược là hợp tác cho nam nữ chủ nhưng nàng cũng phải bảo vệ cái mạng còm này của mình chứ! Nàng chân thành tin tưởng, nam nữ chủ chắc chắn sẽ vượt qua cửa ải tiểu thiếp kia, sau đó mỹ mãn bên nhau cả đời.

"Thần huynh khấu tạ điện hạ."

Lúc này nếu từ chối sẽ phạm tội khi quân thế nên Tề vương rất biết điều mà khấu đầu tiếp nhận.

"Lâm thái y lại tới kìa."

"Điện hạ sắp xuống tay với Lâm thái y sao?"

"Phi, ngươi nói thế nào chứ? "Xuống tay" sao? Thật là thô tục, như thế gọi là "vừa mắt", hiểu chưa?"

Tiểu cung nhân bình thường không có việc gì làm, lạc thú lớn nhất chính là tám chuyện bát quái. Lâm thái y phong lưu phóng khoáng, tính cách cũng hoàn mỹ không có một khiếm khuyết, ngồi cạnh nữ hoàng điện hạ, quả thực vô cùng xứng đôi.

Nhưng chỉ An Tình mới biết. Lâm gia thoạt nhìn không can thiệp vào triều chính nhưng sau lưng lại che dấu thế lực khổng lồ. Lâm gia tổng cộng có ba thê tử, ba người con nên Lâm Ngạn tiến cung làm Thái y, người trong nhà cũng không hề bức bách hắn.

Trên hắn có hai người ca ca. Một vị ca ca ước chừng 30 tuổi, dạy học ở Hàn Lâm viện, hàng năm còn đi tới thư viện ở Giang Nam dạy giáo chúng học bài, có thể nói là đào lý mãn thiên hạ*.

(*Đào lý mãn thiên hạ - 桃李满天下: đào lê khắp thiên hạ, thường dùng để miêu tả các giáo viên giỏi, có nhiều học sinh thành đạt khắp nơi.)

Còn một ca ca tuổi có chút lớn, hiện tại là thượng khách của các quý phủ, hành tung bí hiểm nhưng cũng rất nổi danh.

An Tình không rõ hiện giờ trong triều ai thuộc phe mình, nhưng nàng vẫn vô cùng tin tưởng Lâm Ngạn.

"Hôm nay ngươi bó ngực lệch kìa."

"Hả? Chỗ nào?"

Lâm thái y vẫn luôn được ca tụng phong lưu phóng khoáng trong miệng mọi người lúc này đang ngẩn người, vươn tay sờ soạng trước ngực mình.

Lâm Ngạn chính là tên giả của Lâm Yên, vậy nên, trong cung mới có lời đồn Lâm thái y mi thanh mục tú, ôn nhu dịu dàng...

Đối phương là nữ nhân, sao lại không thể ôn nhu dịu dàng chứ?

Đối phương là cái nữ nhân, có thể không âm nhu sao.

Lâm Yên trừng mắt nhìn An Tình một cái, tay kéo kéo cổ áo, "khụ khụ" vài tiếng: "Điện hạ nên chú ý chuyện..."

An Tình bỗng cầm lên bàn tay ngọc ngà của đối phương, trong mắt tràn đầy thâm tình, cất tiếng: "Thái y ghét bỏ nhân gia?"

Lâm Yên trợn mắt, câm nín nhìn, sau đó chậm rãi gỡ tay nàng ra: "Việc ngươi phái ta đi chỉ có thể giúp đến đó, phụ thân ta đã bảo ta ít dính líu đến việc này."

"Ta biết, chỉ cần Lâm gia trước sau trung thành với hoàng đế là được." Nàng cười tủm tỉm.

Bởi vì, trung thành với hoàng đế chính là trung thành với nàng.

Hai người đang mải nói chuyện, ngoài điện bỗng truyền đến một trận ồn ào.

An Tình dặn Lâm Yên một vài điều rồi nhnh chóng bước ra ngoài.

Đập vào mắt nàng là hình ảnh cung nữ đồng loạt cúi đầu quỳ rạp còn Lục Sanh lại âm trầm đứng giữa.

"Làm sao?"

Nàng nghe xong đại khái cũng không mấy để ý, bất quá chỉ là tiểu cung nữ hôm trước làm đổ ấm trà mà thôi.

Lục Sâm âm thầm nhéo bàn tay dưới ống tay áo đến mức trắng bệch, bên ngoài lại không có một biểm cảm dư thừa, nhìn An Tình, hắn bỗng cười ra tiếng.

"Điện hạ, người ngày thường quá mức khoan dung mới khiến những kẻ này không biết nặng nhẹ." Vừa nói, ánh mắt lập tức hiện lên một tia tàn nhẫn.

An Tình nhíu mày, liếc qua hắn một cái, trong lòng có chút nghi hoặc nhưng cũng không nghĩ sâu hơn. Nàng tiến lên cầm tay hắn, cười tủm tỉm: "Vậy giao cho ngươi dạy dỗ cho tốt là được."

Lục Sanh bị nàng cầm tay, sắc mặt biến đổi, sau cúi thấp đầu, thấp giọng "vâng".

"Đã không còn việc gì, thần xin cáo từ."

Lâm Yên bỗng nhiên vén rèm bước ra, nhìn thấy bộ dáng hai người Lục Sanh và An Tình thì có hơi sửng sốt.

An Tình nghe vậy liền buông tay hắn ra, xoay người đi đến bên cạnh Lâm Yên: "Vậy ngươi chú ý một chút, kinh thành hiện tại không quá an bình."

An Tình dặn dò một chốc, sau còn gọi người lấy thêm áo lông cừu phủ lên vai Lâm Yên. Tiết trời bây giờ tuy không lạnh băng như mấy ngày tết nhưng cũng vẫn rất lạnh.

"Đây là trà mới tiến cống, ngươi cầm lấy. Thứ này ta không yêu thích lắm."

Kêu cung nhân dâng lên một bao trà, lại vỗ vỗ lên tay đối phương, cuối cùng mới gọi người đưa nàng ra khỏi cung. Nhìn thân ảnh đang xa dần, An Tình âm thầm thở dài. Lâm gia nếu chịu ra tay giúp nàng thì tốt rồi.

Trầm mặc hồi lâu, An Tình đột nhiên muốn gọi Lục Sanh cùng dùng thiện (cơm), vừa quay đầu đã thấy phía sau trống không, sớm đã không còn một bóng người.

Lục Sanh dạo này rất bận à?

An Tình nhướng mày ngẫm nghĩ, nàn dạo này cũng bộn bề nhiều việc, vẫn là cảm thấy nên dành nhiều thời gian cùng hắn thì hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Lược Boss Phản Diện
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...