Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Công Lược Boss Phản Diện

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô run run hai chân, chạy tới phòng khách cầm gậy bóng chày lên, đi lại gần phòng bếp.

Đi đến nhà ăn, một đạo ánh sáng đập vào mắt.

Đèn được bật lên.

Đồng tử co rút mạnh một cái, chiếc gậy bóng chày "bang" một cái rơi trên mặt đất, An Tình sắc mặt tái nhợt, nỗi bàng hoàng từ tận đáy lòng dâng lên, bước chân không chịu khống chế lùi ra sau vài bước.

Thẩm Trì đang lười nhác bắc chéo chân ngồi trên ghế cạnh bàn ăn.

Trên khuôn mặt mang theo một nụ cười quỷ dị, chiếc áo sơ mi nhuốm máu, quanh thân như vờn quanh một luồng huyết tinh tanh nồng, trong tay hắn cầm một con dao sắc nhọn đang nhỏ máu.

Một đao chém vào cánh tay của hắn, quanh người hắn cơ hồ không chỗ nào không có vết thương, từ bả vai cho đến cổ chân, không một chỗ nào không nhuốm máu.

An Tình kiềm chế sự buồn nôn từ trong bụng trào lên, che miệng, nhắm chặt hai mắt mình lại.

Biến… Biến thái!

Hít sâu một hơi, cô xoay người chạy lại bên người hắn.

Một phen đoạt đao từ trong tay Thẩm Trì, ném qua một bên, cô xé rách khăn trải bàn bịt lại vết thương.

Ngẩng đầu lên nhìn hắn, giọng An Tình ám trầm, bắt lấy cổ tay Thẩm Trì, run rẩy " Ngài đang làm cái gì? "

Trong ánh đèn lập lòe của nhà bếp, mắt Thẩm Trì có chút vô thần.

Hắn ngơ ngẩn nhìn về phía An Tình.

Bốn mắt giao nhau, không khí thoáng chốc im lặng.

Đột nhiên, hắn câu môi, cười.

Sống lưng An Tình dâng lên một trận lạnh lẽo, buông cánh tay hắn ra, bàn tay dưới ống tay áo nắm chặt, run rẩy.

Thẩm Trì nâng khuôn mặt lên, chỉ chỉ ra phía sau cô.

An Tình nghi hoặc quay đầu lại.

Cô chợt ngây người...

Trên mặt đất là một mảnh hỗn độn, sớm đã không nhìn ra là thi thể hay nội tạng động vật, bị cắt thành từng khối từng khối một nằm vương vãi khắp nơi.

Vết máu trải dài trên mặt đất khiến lòng người lạnh lẽo.

Sau một lúc lâu, cô mới hoàn hồn.

Cầm lấy bàn tay hắn, không nói một lời kéo hắn vào nhà tắm.

Mà hắn cũng ngoan ngoãn đi theo.

Lòng cô đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ quái, chỉ cảm thấy, hình như, hiện tại, Thẩm Trì, có chút gì đó không bình thường.

……

An Tình nhẹ nhàng gỡ từng cúc áo của hắn, vứt đi chiếc áo trắng đã nhiễm đỏ máu.

Lộ ra nửa phần trên cơ thể trắng bệch mà gầy gò của hắn, An Tình lại một lần nữa ngây ngẩn...

Một tấm lưng trắng nõn, nhưng lại không có một chỗ nào lành lặn...

Vết sẹo giăng đầy trên thân hắn, lớn nhỏ đều có, thậm trí có cả những vết sẹo sâu dài...

Tuy nhiên đây dường như không phải là do người khác tạo nên, mà giống như.... tự bản thân mình hành hạ mình.

Nhíu con mắt đẹp, An Tình xoay người vào phòng tắm, cầm hòm thuốc đi ra, băng bó vết thương cho hắn.

“Cô… Tránh ra…”

Thẩm Trì hạ giọng, một phen đẩy An Tình ra.

An Tình ổn định lại thân mình, giương mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói "Câm miệng!”.

Lông mi hắn rung rung, ủy khuất nhìn cô, giống như lên án...

Một lúc lâu sau, khi xử lý tốt miệng vết thương, An Tình mới nhìn hắn một cái.

“Không cần như vậy mà.”

Nhìn vẻ mặt biểu tình ngây thơ của Thẩm Trì, An Tình thở dài, sau khi giúp hắn thay quần áo sạch sẽ, liền mang hắn về phòng ngủ.

“Cô..Đi chỗ nào...?”

Thẩm Trì nằm ở trên giường, hai tròng mắt có chút mê mang nhìn  An Tình đang muốn đứng dậy ly khai.

Bước chân cô dừng lại....

Cô xoay người, bất đắc dĩ ngồi lại bên cạnh dường của hắn, giúp hắn vén góc chăn, nhẹ giọng nói“Ngài ngủ đi, tôi sẽ không đi đâu....”.

Hắn lắc đầu, có chút tính trẻ con, nhìn cô chằm chằm, một tấc không rời, mặt ủy khuất....

Bằng ánh sáng mờ mờ của ánh trăng, cô có thể nhìn thấy da thít bạch ngọc trắng nõn cùng vẻ mặt ủy khuất mà quật cường nhìn cô của hắn, một thần sắc khác hẳn ngày thường... Lòng nàng bỗng chốc nhũn ra...

Duỗi tay cầm lấy ngón tay lạnh lẽo của hắn, An Tình cúi người, nhẹ nhàng hôn ở sườn mặt của Thẩm Trì...

“Ngủ đi.”

Nụ hôn nhẹ nhàng, mang theo một chút mềm mại, làm người khác thập phần an tâm.

Thẩm Trì nắm chặt tay An Tình lúc này mới nhắm mắt.

Đợi hắn ngủ, An Tình mới nhẹ nhàng đóng lại cửa phòng của hắn.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô rốt cuộc vẫn không nghĩ ra đối phương đến tột cùng là bị làm sao.

“Diệu kế cẩm nang…”

Cô lẩm bẩm một tiếng.

Hình như trước lúc tiến vào thế giới này, hệ thống có nói thứ này với cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Công Lược Boss Phản Diện
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...