11.
Vừa qua tháng Giêng, chuyện định hôn ước của tiểu thư đã được đưa vào nghị sự.
Nhưng tiểu thư dường như chỉ khóc duy nhất đêm đó, rồi lại trở về với những tháng ngày được cưng chiều, hằng ngày tìm kiếm niềm vui.
Hôm nay, hiếm hoi lắm thiếu tướng quân mới chủ động đề nghị đưa tiểu thư ra ngoài cưỡi ngựa. Tiểu thư cũng rất hào hứng.
Tiểu thư đã sớm mặc lên người bộ đồ cưỡi ngựa màu đỏ, mái tóc đen dài được búi cao thành đuôi ngựa.
Vầng trán đầy đặn và sáng bóng được vẽ một đóa hoa mai màu đỏ tươi. Đôi mắt hạnh trong veo với khóe mắt hơi hếch lên, vừa rực rỡ lại vừa toát lên vẻ anh khí chỉ có ở nữ nhi nhà tướng quân.
Tiểu thư cưỡi trên một con tuấn mã màu đen, dễ dàng làm cho vó ngựa tung lên, khiến ta nhìn mà nơm nớp lo sợ.
Nhưng tiểu thư cưỡi ngựa phi như bay, trên khuôn mặt nàng luôn nở nụ cười. Lớp lông thỏ trắng muốt trên cổ làm nổi bật đôi má ửng hồng vì phấn khích.
Đôi môi đỏ mọng thở ra hơi sương, nàng lớn tiếng gọi tên ta:
"Hỉ Nhi, ngươi xem tiểu thư có giỏi không!"
"Tiểu thư đương nhiên giỏi rồi, tiểu thư giỏi nhất thiên hạ!" Ta cầm lò sưởi tay vội vàng chạy đến đưa cho tiểu thư.
Tiểu thư lại không có ý định xuống ngựa, ra hiệu cho ta lấy cung tên của nàng, rồi nhìn sang thiếu tướng quân bên cạnh:
"Đến đây, tỉ thí với ta một trận."
Chưa kịp đợi thiếu tướng quân đồng ý, một nam tử cưỡi trên một con ngựa cao lớn đã tiếp lời:
"Thẩm tiểu thư, cùng hạ thần thi đấu một trận."
"Được thôi, vậy quy tắc do ta định." Tiểu thư chỉ vào một cây cổ thụ cách đó trăm bước nói:
"Ngươi và ta mỗi người cử một người đứng dưới gốc cây, trên đầu đặt một quả. Mỗi người có ba mũi tên. Ai b.ắ.n trúng nhiều hơn sẽ là người chiến thắng."
Ta ôm cung của tiểu thư chạy đến, vội vàng nói: "Tiểu thư, nô tỳ muốn đi đặt quả trên đầu!"
Tiểu thư nhận lấy cung, nhưng lại từ chối ta:
"Đến chỗ nào mát mà đứng, đừng gây thêm phiền phức cho ta."
Sao ta lại gây thêm phiền phức được. Nhưng tiểu thư đã không muốn, ta cũng không dám nói gì thêm.
Thiếu tướng quân bên cạnh an ủi:
"Nàng ấy là không nỡ để ngươi làm vậy."
Ta không đáp lời, mà chỉ loay hoay trong một đống táo, chọn một quả to nhất, đỏ nhất, rồi vội vàng đưa cho vị thị vệ đứng đặt quả.
Thấy ta bận rộn như vậy, thiếu tướng quân có lẽ cảm thấy thú vị nên hỏi:
"Ngươi thật sự sợ tiểu thư nhà ngươi thua cuộc thi đấu này à."
Ta nói:
"Chỉ sợ thua trận này, sau này sẽ thua cả ván cờ."
Thiếu tướng quân nhướng mày nhìn hai người đang chuẩn bị ở đằng xa:
"Ta cứ nghĩ ngươi chỉ là một nha hoàn nhỏ chẳng hiểu gì."
"Ta cũng ước mình còn nhỏ để chẳng hiểu gì. Nhưng sắp không kịp nữa rồi."
Ta có thể biết người nam tử đột nhiên xuất hiện ở trường săn này có lẽ chính là Thành Vương mà lão gia đã nhắc đến.
Tiểu thư cũng đâu phải không đoán ra, rằng hôm nay là một ván cờ đã được sắp đặt sẵn.
Nhưng đồng thời ta lại có chút tiếc nuối:
"Giá mà biết trước, ta đã chuẩn bị trang điểm cẩn thận cho tiểu thư rồi. Vài ngày trước trong phòng vừa có thêm mấy bộ váy kiểu mới."
Thiếu tướng quân lại nói:
"Như vậy là tốt rồi. Đây mới là Thẩm Tri Lan chân thật nhất."
Tiểu thư cưỡi trên con tuấn mã đang phi, giương cung b.ắ.n tên. Ba mũi tên b.ắ.n ra cùng lúc, đều trúng đích.
Ta cùng mọi người vỗ tay tán thưởng, thầm nghĩ lúc này tiểu thư và Thành Vương đã hòa nhau, như vậy cũng rất tốt.
Thành Vương khen tiểu thư:
"Thẩm tiểu thư quả không hổ danh là con nhà tướng quân. Tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung này e rằng nhiều nam tử cũng không thể sánh bằng."
Tiểu thư cười đáp:
"Ngài quá lời rồi, chỉ là từ nhỏ được phụ thân và ca ca hun đúc mà thành thôi."
Lúc này, cuộc thi lẽ ra đã kết thúc, nhưng Thành Vương lại nhìn về phía ta nói:
"Không biết có thể mượn nha hoàn của Thẩm tiểu thư một chút không?"
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Dù là hỏi, nhưng Thành Vương lại trực tiếp ném một quả mơ xanh tới. Ta vội vàng dùng hai tay đón lấy.
Thành Vương cười đề nghị:
"Ngươi và ta cùng nhau b.ắ.n quả mơ xanh trên đầu cô ta. Người b.ắ.n trúng sẽ là người chiến thắng ngày hôm nay."
Ta bối rối nhìn về phía tiểu thư.
Tiểu thư nghe xong, lập tức nổi giận. Nàng ném túi đựng tên xuống đất nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-nha-hoan/1112.html.]
"Ta mệt rồi, ta muốn về nghỉ ngơi. Ván này coi như ngươi thắng."
Thiếu tướng quân vội vàng quát:
"Tri Lan, không được làm nũng."
Huynh ấy quay sang Thành Vương, bất lực nói:
"Thành Vương điện hạ, muội muội nhà thần có vẻ đã mệt rồi. Nếu có gì mạo phạm, xin người lượng thứ."
Tiểu thư hừ một tiếng, quay đầu bỏ đi. Ta nhặt túi đựng tên của nàng lên, vội vàng đi theo.
"Dám uy h.i.ế.p ta? Hắn cũng dám!" Đồ trà cụ trong xe ngựa bị nàng ném ra loảng xoảng.
Ta đứng ngoài xe ngựa, không dám hó hé một tiếng.
Thiếu tướng quân nhìn đống đổ nát và Thành Vương bên cạnh, bất lực nói:
"Vương gia, người chê cười rồi. Tri Lan thật sự đã bị làm hư."
Thành Vương lại xua tay, rồi sai người lấy hai bộ trà cụ từ xe ngựa của mình đến. Sau đó, đích thân đưa vào trong xe, và lại bị tiểu thư đập nát.
Thành Vương nói:
"Nếu Thẩm tiểu thư còn chưa hết giận, vậy lát nữa ta sẽ sai người đưa thêm vài món đồ sứ và bình hoa đến phủ được không?"
Tiểu thư nghe thấy, giọng nói nghẹn lại đáp:
"Không cần đâu. Đừng có hôm nay đưa, ngày mai lại lấy đi, lại đổ lên đầu ta."
"Vừa rồi có nhiều điều đường đột, tại đây xin tạ lỗi với Thẩm tiểu thư."
Thành Vương đứng dưới xe ngựa, nắm tay che miệng cười.
"Xoạt!" Chiếc rèm cửa bị vén lên. Vì cơn giận vừa rồi mà má tiểu thư ửng hồng. Nhưng tính tình của nàng vốn dĩ đến nhanh đi nhanh.
Lúc này, theo ta thấy, nàng đã hết giận, nhưng vẫn giả vờ làm kiêu:
"Được rồi, cũng không phải là chuyện gì to tát."
Thành Vương đưa tay ra, cười nói:
"Thẩm tiểu thư có bằng lòng cho ta lập công chuộc tội không? Hoa mai đỏ phía trước đang nở rất đẹp."
"Vậy ta đành miễn cưỡng đi xem vậy!
12.
Hôn sự của tiểu thư được định vào ngày 20 tháng 9. Đây là ngày lành tháng tốt do Tư Thiên Giám chọn.
Phu nhân không yên tâm, lại nhờ người lén lút dò hỏi trong cung. Người đưa tin trở về bẩm báo:
"Phu nhân hãy yên tâm, bát tự đều cực tốt."
Nhưng với tư cách là một người mẫu thân, làm sao có thể an lòng gả nữ nhi đi?
Bà lại tìm một vị tiên sinh giang hồ khác, nhưng chỉ có thể đưa bát tự của tiểu thư, vì Thành Vương là con cháu hoàng tộc nên bát tự luôn được giữ bí mật.
Vị tiên sinh giang hồ nói tiểu thư có mệnh phú quý trời sinh, cả đời hưởng không hết vinh hoa phú quý.
Phu nhân nghe xong vui mừng ban thưởng bạc, rồi tiễn tiên sinh ra ngoài, nhưng bà lại nói riêng với ta:
"Sinh ra từ bụng ta, đó đã là mệnh phú quý rồi."
Vẫn là phu nhân nhìn rõ sự tình.
Vì hôn sự của tiểu thư, cả phủ trên dưới đều bận rộn.
Ngay cả ta, người thường ngày rảnh rỗi nhất, cũng bận đến mức không thể ngồi xuống uống một ngụm nước.
"Hỉ Nhi, lại đây!" Tiểu thư vẫy tay gọi ta vào phòng trong.
Vừa bước vào, ta đã thấy chiếc chăn cưới được trải trên giường. Trên tấm lụa đỏ thêu hình uyên ương vờn nước. Ta không ngớt lời khen ngợi:
"Quả không hổ là thợ thêu đến từ Tô Châu, người xem này..."
Ta chợt không nhớ ra loài vịt nhiều màu sắc này gọi là gì.
"Uyên ương." Tiểu thư cười gõ vào đầu ta.
"Đúng đúng đúng, là uyên ương. Đôi uyên ương này sống động như thật!"
Tiểu thư lại nói:
"Mẫu thân đã đặc biệt đến chùa cầu lá bùa nhân duyên, muốn may vào trong chăn. Mấy mũi kim này, để ngươi làm đi!"
Ta có chút không dám tin. Nếu không phải ở trong gia đình quyền quý, chăn cưới thường do mẫu thân và tỷ muội cùng làm.
Đương nhiên, có lẽ ta đã nghĩ nhiều rồi. Những phong tục dân gian này tiểu thư hẳn là không biết, chỉ là vì trong phủ không tìm được nha hoàn nào rảnh rỗi để làm thôi.
Tiểu thư lại nói:
"Không cần vội, cứ làm từ từ."
Mặc dù lão gia nói tiểu thư không muốn gả thì không cần gả, nhưng cuối cùng tiểu thư vẫn chọn làm trắc phi của Thành Vương.
Tiểu thư nói những gì nàng đã có được là điều mà người thường cả đời cũng không thể với tới.
Nếu còn vì chuyện tình cảm mà làm mình làm mẩy, thì có chút quá tham lam.
--------------------------------------------------