5.
"Đại ca, huynh dẫn muội đi đi mà!"
Tiểu thư kéo tay áo của đại thiếu gia bắt đầu nũng nịu:
"Muội có còn là muội muội mà huynh yêu quý nhất, nhất, nhất, nhất không!"
"Trong nhà chỉ có một mình muội là nữ nhi... làm gì có gì để so sánh."
Đại thiếu gia vừa từ sân luyện võ trở về, đang ngồi trong tiền sảnh xách ấm trà uống nước.
Lão gia vừa bãi triều thấy vậy liền lên tiếng:
"Con cứ dẫn muội muội đi dạo đi, đỡ hơn là nó cứ ở nhà gây họa với mấy thứ đồ trong nhà."
"Ra ngoài cũng gây họa cho người khác đấy chứ, chẳng phải vẫn phải đền tiền sao."
Đại thiếu gia xoa trán, nhìn vị muội muội đang chớp chớp đôi mắt hạnh long lanh, cuối cùng cũng phải đầu hàng:
"Đi đi, trước khi ta đổi ý!"
Tiểu thư vui mừng khôn xiết, vội vàng theo đại thiếu gia ra ngoài. Đi được hai bước, nàng quay đầu lại kéo tay ta
"Nhanh lên, nhanh lên, một tấc thời gian là một tấc vàng, vàng chẳng thể mua được niềm vui."
Tiểu thư từ nhỏ đã lạc quan, đáng yêu, được lão gia yêu thương hết mực.
Mỗi lần phu nhân trừng phạt nàng, lão gia đều ở bên cạnh tìm cách làm loạn, khiến tính cách của tiểu thư càng trở nên hoạt bát.
Cũng may nhờ sự dạy dỗ nghiêm khắc của Lý ma ma, tiểu thư mới miễn cưỡng giữ được vẻ khuê các của một tiểu thư khuê môn.
Nhưng trong nhà, nàng lại cưỡi ngựa, múa thương, trêu chọc mèo chó, và nấp sau lưng đại thiếu gia huýt sáo trêu các tiểu nương tử xinh đẹp.
Đương nhiên, mỗi chuyện trong số đó đều không thể thiếu kế sách của ta, một tên 'quân sư chó săn' đằng sau.
Lý ma ma thường xuyên nói ta:
"Toàn bày ra mấy ý tưởng thối nát, chẳng ra thể thống gì."
Lần nào ta cũng cúi đầu nhận lỗi. Ta sai rồi, lần sau vẫn dám.
Nhưng tiểu thư lại không đồng ý với lời của Lý ma ma:
"Có chút tiểu xảo cũng chẳng có gì xấu. Trên đời này có được mấy người có đại trí tuệ đâu?"
Nghe xong, ta gật đầu lia lịa.
Một tiểu nha hoàn như ta mà lại có những mưu lược giúp nước an dân như lời lão gia nói, thì đó mới là khiến cho tất cả nam tử trong thiên hạ này trở thành trò cười.
6.
"Thẩm huynh tay trái ôm, tay phải ấp, thật là có phúc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dai-nha-hoan/56.html.]
Ở chợ, mấy người bạn thân của đại thiếu gia đi tới, cười đùa trêu chọc.
Đại thiếu gia tay trái kéo tiểu thư, tay phải xách ta đang ăn bánh bao thịt, trừng mắt nhìn họ:
"Cái phúc này cho các ngươi, các ngươi có muốn không?"
Kéo theo đứa em út kém mình sáu tuổi, và ta, một đứa lùn tịt chạy theo sau.
Dù cho đại thiếu gia có là một người kiếm lông mày sao mắt, mang phong thái của một tướng quân, thì trông vẫn có chút buồn cười.
Mấy vị công tử cùng nhau cười một tiếng, trong đó có một người mời:
"Nghe nói phía trước có một quán trà mới mở, hay là cùng nhau đi xem đi?"
Đại thiếu gia định từ chối, nhưng tiểu thư nhẹ nhàng kéo tay áo của huynh ấy, ngước đầu lên, hàng mi chớp chớp:
"Ca ca, muội muốn đi."
Ta đứng đó, nghe thấy tiếng mấy vị công tử hít một hơi đầy kinh ngạc, vì bị vẻ đáng yêu của tiểu thư đánh gục.
"Thảo nào mỗi lần tan học Thẩm huynh đều vội vã về nhà. Giá mà muội muội nhà ta cũng đáng yêu như vậy thì tốt rồi."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Một vị công tử nhịn không được, muốn véo má tiểu thư.
Lòng ta kinh hãi, ta không biết hành động này có hợp lễ nghi hay không, nhưng tiểu thư ghét nhất là bị người khác véo má, ngay cả lão gia cũng không được.
"Chát!" một tiếng, tay tiểu thư đã hất tay vị công tử kia ra, mặt lạnh lùng hừ một tiếng.
Đại thiếu gia đã nhanh hơn ta một bước, giữ lấy vai tiểu thư:
"Tri Lan, thôi đi."
Ta cũng vội vàng tiến lên, ngồi xuống giả vờ sửa lại vạt áo cho tiểu thư. Tiểu thư quay đầu nhìn lên đại thiếu gia, bất mãn nói:
"Không phải nói phía trước có quán trà mới mở sao?"
Mấy vị công tử vội vàng hùa theo:
"Đúng đúng đúng, nếu không nhanh lên, e rằng nhã gian sẽ bị người khác đặt mất."
Ta nghe thấy có người nhỏ giọng trách móc vị công tử vừa bị đánh:
"Ta thấy ngươi điên rồi. Nếu hôm nay Thẩm huynh không ra tay can thiệp, thì dù tiểu thư phủ tướng quân kia có bẻ gãy một cánh tay của ngươi, ngươi cũng phải chấp nhận."
Tiểu thư đối với ta luôn hòa nhã. Ngay cả khi ta phạm lỗi, nàng cũng sẽ nhẹ nhàng bỏ qua.
Điều đó khiến ta quên mất, tiểu thư là một tiểu thư danh môn chính hiệu dưới chân thiên tử.
Mỗi ngày, dù nàng có cười, cằm cũng hơi nhếch lên, sự kiêu ngạo và xa cách vĩnh viễn khắc sâu trong cốt tủy của nàng.
Lúc đó, ta đột nhiên hiểu ra một chút. Tại sao với tỷ tỷ Phán Đệ hiền lành ở trong làng, ta có thể tự xưng là "ta", còn đối với tiểu thư cũng tốt với ta, lại phải tự xưng là "nô tỳ".
Sinh ra đã khác biệt một trời một vực, làm sao có thể so sánh.
--------------------------------------------------