Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thân phận của Uyển Cầm được đồn đãi trong kinh nửa tháng, cả phố lớn ngõ nhỏ cũng nghe được, đến mức khả năng sai sự thật cơ bản cũng bị xóa sạch, tiểu thư công tử thế tộc cũng muốn nhìn nha đầu tiểu thư của phủ Tĩnh An Hầu này thêm một chút, nhưng từ sau khi án Tần phủ được vén lên, nàng không ra cửa lớn cũng không qua cửa nhỏ, khiến trong lòng mọi người đều ngứa ngáy, nhưng cánh cổng phủ Tĩnh An Hầu quá cao, không ai dám trực tiếp gửi thiệp, mời Uyển Cầm ra ngoài cho mọi người thưởng thức.

Dù bên ngoài có bao nhiêu sóng gió vì vụ án Tần phủ, Uyển Cầm mỗi ngày chỉ ở hậu viện của Hầu phủ, tưới hoa, nhổ cỏ, thỉnh thoảng viết thư pháp, rất rảnh rỗi. Hôm nay, nàng bưng chén trà đã pha xong đến thư phòng, nửa đường gặp thiếu niên chần chừ trong sân mãi không vào, ánh mắt hiện lên ý cười thản nhiên.

"Sao huynh lại tới đây? Muốn gặp tiểu thư sao?"

Ôn Sóc giật mình khi nghe thấy giọng nàng, xoay người gãi gãi đầu "Không phải, hôm nay ta tới để tặng muội một thứ."

Uyển Cầm thoáng thấy sự mệt mỏi trong mắt hắn, đặt chén trà lên bàn đá, giọng không kìm được "Nghỉ ngơi đã, uống ngụm trà, dáng vẻ này của huynh giống như đã mấy ngày không ngủ. Nói đi, huynh muốn tặng ta thứ gì?"

Ánh mắt Ôn Sóc hiện lên ý cười, gật đầu, theo nàng tới cạnh bàn đá, lấy một quyển trục từ trong tay áo "Ta nhờ sư phụ ở lầu Kim Ngọc bồi tranh lại, Uyển Cầm, đây là lễ vật sinh thần của muội."

Uyển Cầm ngẩn người, nhìn chằm chằm bức họa trong tay hắn, rũ mắt xuống "Ôn Sóc, ban đầu tiểu thư đưa bức họa này cho Điện hạ là vì ..."

"Ta biết." Ôn Sóc nhẹ giọng cắt ngang Uyển Cầm không được tự nhiên, cười nói "Tỷ là người thông minh như vậy, tới giờ chưa từng làm chuyện vô dụng, nhất định tỷ đã sớm nghĩ đến chuyện lật án giúp nhà muội, nên mới để muội vẽ bức họa này trước mặt Triệu thế tử, sau đó lại tặng cho Điện hạ, lúc ta đoán ra thân phận của muội, đã nghĩ đến rồi."

"Thế mà huynh còn giúp ta như vậy, ta biết huynh nhờ Hoàng đại nhân điều tra lại vụ án Tần gia, Ôn Sóc, ta đã lợi dụng huynh, huynh không cần đối xử với ta giống như trước nữa." bàn tay cầm chén trà của Uyển Cầm siết chặt, đón lấy ánh mắt Ôn Sóc, trong mắt ấm áp có chút ý quyết tâm.

Quả thật là lớn lên bên cạnh tỷ, nhìn thì hiền thục nhưng tính tình vô cùng cứng rắn. Khóe miệng Ôn Sóc cong lên, vỗ vỗ tay nàng "Uyển Cầm, đây sao gọi là lợi dụng chứ, ta tự mình phát hiện cũng được, muội nói trước với ta cũng như nhau, ta đều sẽ không bỏ mặc chuyện Tần gia. Ta là triều thần Đại Tĩnh, Tần lão đại nhân hàm oan, bỏ ra một phần sức cũng là chuyện nên làm. Ta biết phủ Tĩnh An Hầu mới vừa lấy lại được chỗ đứng ở kinh thành, án hoàng kim liên can rất rộng, nếu việc này do Đế gia vén lên, nói không chừng sẽ khiến Bệ hạ và triều thần sinh ra ác cảm. Ta không thân không thích, vừa hay thích hợp làm chuyện này nhất."

Vẻ ngoài có chút xanh xao, nhưng ánh mắt lộ rõ sự gian xảo khôn khéo, lại nói "Hơn nữa, bây giờ nghĩ lại, chuyện này cũng không hẳn là một mình ta ra sức, mấy ngày trước ta tìm được nhân chứng án hoàng kim, hẳn là tỷ sớm đã tìm thấy rồi giữ lại phải không?"

Uyển Cầm có chút kinh ngạc, nàng không ngờ Ôn Sóc lại thông minh như vậy, đoán được phần lớn mọi chuyện, gật đầu "Ta vốn nghĩ trước đó huynh bị lừa gạt, sau khi biết sự thật nhất định sẽ tức giận."

"Sao có thể. Nếu không phải tin ta, hai người cũng sẽ không để mặc ta nhúng tay vào chuyện này." Ôn Sóc lắc đầu "Có thể giúp Tần lão đại nhân làm chút chuyện, ta rất vui. Uyển ..." hắn dừng một chút, tinh thần hăng hái thêm "Hàm Du."

Uyển Cầm đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng Ôn Sóc. Nàng vẫn luôn là một thiếu nữ có hơi quá mức an tĩnh, nhưng bỗng nhiên vào lúc này, đôi mắt nàng dường như sinh ra sức sống sáng lạn mãnh liệt.

Đây là tên nàng, Tần Hàm Du. Tổ phụ đã đặt lúc nàng chào đời, chín năm trước, sau khi nhà tan cửa nát thì không còn ai gọi nữa.

"Lúc ta tra hồ sơ vụ án Tần gia đã nhìn thấy, Hàm Du." Ôn Sóc gọi lần nữa, ánh mắt thành thật kiên quyết "Ta nhất định sẽ giúp muội tìm ra người hãm hại Tần gia, còn cả chân tướng của Tần gia."

Uyển Cầm nhìn hắn hồi lâu, giơ tay rót một ly trà nóng đưa tới trước mặt Ôn Sóc, cười cười, ánh mắt chậm rãi hồi tưởng.

"Ôn Sóc, người huynh biết vẫn luôn là Uyển Cầm, ta kể huynh nghe về Tần Hàm Du. Năm ấy ta sáu tuổi, tổ phụ thấy ta say mê vẽ tranh, hơn sáu mươi tuổi vẫn vất vả đích thân dẫn ta đến Thương Châu, bái làm môn hạ của sư phụ. Một năm sau, trong kinh truyền tới tin tổ phụ tham ô một trăm ngàn hoàng kim, tội chứng xác thật, phụ thân và tổ phụ đều bị phán xử trảm, ta và mẫu thân còn có những gia quyến khác của Tần phủ bị lưu đày Nam Cương."

Giọng Uyển Cầm vẫn an tĩnh trầm ổn như cũ, nhưng trong mắt không che giấu được vẻ u buồn. Ôn Sóc nhìn nàng như vậy, mím chặt môi, thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, có một vẻ kiên quyết cứng rắn hiếm thấy.

"Dọc đường đi, mẫu thân vì ta mà kiệt sức, sau đó sinh bệnh, nhưng người rất kiên cường, vẫn luôn nói không sao, nói ta đã không còn phụ thân, không thể bỏ ta một mình lẻ loi trên đời, nói tổ phụ không tham ô, là bị người khác vu oan, nói sau này trưởng thành thì nhất định phải hồi kinh cáo ngự trạng. Mẫu thân nói rất nhiều, ta vẫn luôn nghe, vẫn luôn nhớ trong lòng, ta nghĩ, chỉ cần người không sao, sẽ không đòi hỏi gì nữa. Thế nhưng, lúc đi ngang qua núi lớn ngoài thành Đế Bắc, chúng ta gặp phải bọn cướp, những người đó gặp người liền gϊếŧ, trong lúc hoảng loạn mẫu thân giấu ta vào một chồng tuyết, ta muốn đi theo người, gào khóc muốn chạy ra, nhưng mẫu thân nói với ta ..."

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt màu hổ phách đầy đau thương "Nếu ngay cả ta cũng chết, Tần gia sẽ không còn lại gì. Ta núp sau chồng tuyết, gắt gao cắn đầu ngón tay, tận mắt nhìn mẫu thân van xin, tận mắt nhìn người Tần gia bị tàn sát không còn một ai."

"Sau đó, những người đó bỏ đi, ta chạy ra từ sau đống tuyết, khóc lóc bò đến bên người mẫu thân, bọn cướp kia chưa đi xa, mẫu thân sợ bọn họ phát hiện ta còn sống, câu sau cùng nói với ta là 'mau chạy, tiếp tục sống'. Mẫu thân tắt thở, nhưng không chịu nhắm mắt, ta biết người không yên tâm về ta. Cho nên ta bắt đầu chạy, chạy sâu vào núi lớn, chạy suốt một ngày, chạy đến không còn sức lực, chạy đến cả người không còn cảm giác rồi ngã xuống đất, lúc ta nghĩ mình sẽ chết, ta gặp được tiểu thư."

"Sau đó, ta vẫn sống. Từ đây, trên đời này không còn Tần Hàm Du, chỉ có nha đầu Uyển Cầm của An Lạc trại chủ."

Ôn Sóc kiên định nhìn Uyển Cầm, gần như không nói ra được. Một bé gái bảy tám tuổi, gánh thâm thù trên lưng từng bước đi đến bây giờ, nàng đã khó khăn thế nào, cũng may ....... nàng gặp được tỷ.

Bây giờ nghĩ lại, cảnh ngộ của Uyển Cầm và Đế Tử Nguyên rất giống nhau, tính tình Uyển Cầm tuy nhìn dịu hiền, nhưng lại kiên cường hơn bất kỳ ai.

"Uyển Cầm ..." Ôn Sóc nhẹ giọng nói "Nếu mẫu thân của muội nhìn thấy muội bây giờ, nhất định sẽ rất được an ủi."

"Vì ta đã lật lại vụ án Tần gia sao?" Uyển Cầm cười khổ.

"Không phải, vì muội bình an trưởng thành, vẫn tiếp tục sống." Ôn Sóc cười cười, nói.

Uyển Cầm ngẩn người, sau đó mạnh mẽ gật đầu "Huynh nói đúng, mẫu thân nhất định sẽ vui mừng."

Hai người đã quen cãi vã ầm ĩ, đột nhiên mở rộng lòng mình trò chuyện thế này tuy có ấm áp nhưng cũng rất xa lạ. Uyển Cầm thường ngày rất trầm lặng tao nhã, nhưng bây giờ đối mặt với Ôn Sóc lại có chút không được tự nhiên khác thường, nàng tránh ánh mắt, chợt nhớ tới một chuyện, do dự một lúc mới nói "Ôn Sóc, có một chuyện vừa rồi ta chưa nói."

Thấy Ôn Sóc nhìn nàng, Uyển Cầm nói "Mấy năm trước, ta từng dùng thế lực của Đế gia âm thầm điều tra, năm đó khu vực ở Tấn Nam đều chịu sự uy hiếp của An Lạc trại, tuyệt đối không có bọn cướp nào dám cướp bóc dân chúng gần thành Đế Bắc, bọn cướp đuổi gϊếŧ gia quyến Tần gia kia không phải người bình thường, ta mất ba năm mới tra được lai lịch của những người này."

Ôn Sóc vẻ mặt nghiêm lại "Bọn họ do ai phái tới?" nếu không phải cướp, đuổi cùng gϊếŧ tận người Tần gia như vậy nhất định là sát thủ, người này hiển nhiên có liên quan đến vụ án hoàng kim năm đó.

"Quản gia Khương Hạo của phủ Tả tướng, ta tra được người này từng tiếp xúc với đám sát thủ kia, chỉ tiếc là đám sát thủ đã chết hết cách đây vài năm, không một ai sống sót."

Tả tướng? Ôn Sóc cau mày, mấy ngày nay tìm chứng cứ, hắn đã sớm nghi ngờ đến Tả tướng, suy cho cùng ngoài Tần lão đại nhân và Thôi thị lang đã chết, người duy nhất có khả năng làm chuyện này năm đó cũng chỉ còn Tả tướng, hiện giờ dù tra được có liên quan đến tướng phủ, nhưng không có chứng cứ xác thực chứng minh Tả tướng có liên can, nếu như người phái đến Giang Nam có thể tìm được Thôi tướng quân áp tải hoàng kim năm đó, thì mới có một chút hy vọng.

"Uyển Cầm, muội yên tâm, đạo trời rành rành, nếu Tả tướng là người tham ô hoàng kim năm đó, ông ta nhất định không thoát được." hắn đứng dậy "Ta đến Đại Lý Tự hỏi một chút, xem có tiến triển gì mới không, muội cứ chờ là được, không cần quá lo lắng."

Ôn Sóc nói xong, đi được hai bước lại quay về, bưng chén trà trên bàn uống cạn, rồi nhoẻn miệng cười nói 'uống rất ngon' mới chạy hướng ra ngoài, chỉ chốc lát không còn bóng người.

Uyển Cầm ngơ ngẩn, khuôn mặt tĩnh mịch chợt nở một nụ cười.

"Vừa rồi ta còn cảm thấy tiểu tử này có chút đáng tin cậy, vậy mà vẫn là dáng vẻ năng nổ đó, không thú vị." sau hòn non bộ vang lên giọng nói mang chút ý tán dóc, Đế Tử Nguyên mặc y phục luyện võ nhanh nhẹn gọn gàng, giắt một đoản kiếm ngang hông, trên trán còn thấm ra một tầng mồ hôi mỏng, thoáng nhìn đã biết là vừa luyện võ về.

"Tiểu thư, người có thể dùng kiếm rồi?" Uyển Cầm rất vui mừng, không để ý Đế Tử Nguyên khinh bỉ Ôn Sóc, vội nói.

Đế Tử Nguyên gật đầu, xoay xoay cổ tay "Thuốc của cô tổ mẫu dùng rất tốt, bây giờ nội lực có thể phục hồi một nửa, dùng kiếm cũng không có gì đáng ngại."

Mấy tháng trước khi Đế Tử Nguyên tán công* đã biết đời này không thể khôi phục công lực, có thể khôi phục được một nửa nhanh như vậy, đã rất không dễ dàng.

*Tán công: tiêu trừ đi kỹ năng ban đầu và tu luyện lại, thông thường sẽ luyện được võ công cao hơn hoặc trong những trường hợp bất đắc dĩ, tán công có thể giữ mạng.

Nàng nhìn về hướng Ôn Sóc biến mất "Ta vừa nghe Minh Tây nói, tiểu tử này phái người đến Giang Nam tìm Thôi Vĩnh Sơn, lần này sợ rằng sẽ khiến hắn thất vọng, mấy năm trước Thôi Vĩnh Sơn chết bất đắc kỳ tử, đã sớm chết rồi."

Lúc này Uyển Cầm mới biết Ôn Sóc đã tìm hiểu đến Thôi gia, cũng rất bất ngờ, ban đầu nàng điều tra chừng nửa năm mới có manh mối này, không ngờ Ôn Sóc thông minh như vậy, không khỏi thở dài "Tả tướng xảo quyệt, mọi manh mối về án hoàng kim năm đó đều bị hắn xử lý sạch sẽ, trừ phi chúng ta có thể tìm được số hoàng kim mất tích, nhưng điều tra mấy năm cũng không có tin tức gì về số hoàng kim kia. Vốn nghĩ chúng ta đột nhiên vén lên vụ án của tổ phụ sẽ khiến ông ta chột dạ, đi xác nhận tung tích số hoàng kim, chúng ta cũng có thể tìm ra, không ngờ ông ta không có động tĩnh gì cả."

Ánh mắt Đế Tử Nguyên cũng trầm xuống, gõ gõ ngón tay lên đoản kiếm ngang hông "Tả tướng hẳn đã sớm đoán được nên không giữ lại chút điểm yếu nào, cho nên dứt khoát động thủ chi bằng an tĩnh, bây giờ chúng ta không động được ông ta, nhưng cũng không đến nỗi hoàn toàn không có cách. Những năm qua chúng ta điều tra, một trăm ngàn lượng hoàng kim kia vốn không có dấu hiệu được vận chuyển, điều này cho thấy số hoàng kim vẫn ở trong kinh hoặc là ngoại ô."

Uyển Cầm lắc đầu "Với thế lực Tả tướng ở kinh thành, ông ta có thể giấu ở bất kỳ đâu, chúng ta không thể lật cả kinh thành."

"Uyển Cầm, nếu ngươi là Tả tưởng, thứ quan trọng như vậy, ngươi sẽ giấu ở đâu?"

Uyển Cầm suy nghĩ một chút, đáp "Nếu là ta, nhất định sẽ giấu ở nơi lúc nào mình cũng có thể thấy, hoặc là nơi người người đều biết, nhưng không ai nghi ngờ."

Đế Tử Nguyên gật đầu "Tả tướng là người thông minh, suy nghĩ hẳn sẽ không khác ngươi là bao. Những năm qua, ngươi vẫn luôn bí mật điều tra sản nghiệp của Khương gia, ngươi suy nghĩ kỹ một chút, nơi nào trong kinh phù hợp với những điều kiện đó?"

"Có ba nơi." Uyển Cầm nhận được chỉ điểm, tinh thần tỉnh táo "Một là phủ Tả tướng, một là từ đường Khương gia ở kinh thành, còn có biệt trang nơi Khương phu nhân dưỡng bệnh, cố ý được xây ở ngoại ô. Nhưng tiểu thư, ta cũng phái người cẩn thận điều tra ba nơi này, không phát hiện tung tích hoàng kim."

"Nếu có thể tùy tiện phát hiện, Tả tướng cũng sẽ không vững như Thái Sơn." Đế Tử Nguyên phất tay, khẽ nhíu mày "Hiện giờ vụ án Tần gia bị vén lên, Tả tướng nhất định sẽ tăng cường hộ vệ tất cả phủ trạch của Khương gia, thứ nhất là để đánh lừa dư luận, khiến chúng ta không đoán được tung tích hoàng kim, thứ hai là vì phòng chúng ta lẻn vào tìm hiểu. Sáng nay Bệ hạ triệu Hoàng Phổ vào cung hạ chỉ, bảo hắn nội trong mười ngày đưa ra kết luận, nếu không tìm ra người hãm hại Tần lão đại nhân, thì phải kết thúc vụ án này."

"Nhanh như vậy?" Uyển Cầm đột nhiên đứng dậy, sau khi kinh ngạc mới hiểu rõ "Tiểu thư, Bệ hạ hẳn đã đoán được vì quan hệ của ta, phủ Tĩnh An Hầu nhất định sẽ nhúng tay vào chuyện này, hiện giờ hiềm nghi lớn nhất là Tả tướng, ông ta sợ tiểu thư tìm được chứng cứ, chặt đứt cánh tay của ông ta, nên muốn vụ án Tần gia mau chóng lắng xuống."

Đế Tử Nguyên gật đầu "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, nếu không thể chắc chắn mà đột nhiên đi lục soát những chỗ đó, có khi còn bị Tả tướng cắn ngược lại. Ta sẽ bảo Quy Tây tự mình tìm hiểu lần nữa, hy vọng có được phát hiện."

Uyển Cầm gật đầu "Như vậy cũng được." thấy nét mặt Đế Tử Nguyên hơi chăm chú, nàng cười cười, an ủi nói "Tiểu thư, không cần lo lắng, cứ đi ắt có đường, đạo trời rành rành, dù cuối cùng không tìm được số hoàng kim kia, không định tội Tả tướng được, ông ta sớm muộn cũng có ngày gặp báo ứng."

Tiểu thư nhà nàng đã làm rất nhiều vì nàng, dù là kết cục xấu nhất, có thể đi được tới giờ, đã không còn gì nuối tiếc.

"Xem ra lời Ôn Sóc nói vừa nãy, ngươi đặt hết trong lòng rồi." Đế Tử Nguyên cười cười, ôm lấy chén trà ngon Uyển Cầm pha, đung đưa đi về phía nội viện.

"Hàm Du ...." nàng đưa lưng về phía Uyển Cầm, phất tay, lẩm bẩm nói "Tên nghe thật hay, nhưng ta càng thích Uyển Cầm hơn, ài, đáng tiếc, ban đầu ta suy nghĩ tên cho ngươi, tốn cũng không ít thời gian."

Chờ chuyện Tần gia kết thúc, Uyển Cầm tất nhiên cũng phải khôi phục tên húy của tiểu thư Tần gia.

"Tiểu thư!" giọng Uyển Cầm vang lên sau lưng, Đế Tử Nguyên quay đầu.

"Ta tên là Uyển Cầm, đã chín năm rồi, sau này cũng vậy, Tần Hàm Du là thiên kim tiểu thư Tần gia, học nữ công, yêu vẽ tranh, đọc thi thư, yểu điệu từ bi. Nhưng hiện giờ ta là Uyển Cầm, biết chuyện đời, hiểu tình người ấm lạnh, rõ chuyện bất bình trong thiên hạ, tiểu thư, con đường sau này của người sẽ càng đi càng xa, càng ngày càng cô độc, nhưng ta sẽ luôn ở bên cạnh người, cùng người bước đi."

Nhìn nụ cười trên mặt Uyển Cầm, hốc mắt Đế Tử Nguyên có chút chua xót , lồng ngực có cỗ khí buồn bã không lên cũng không xuống được.

"Tiểu thư, còn có ta!" một bóng người không biết từ lúc nào đang nằm trên ngọn cây cao chót vót, Uyển Thư ló đầu qua cành cây cười toe toét "Tiểu thư, yên tâm, ta sẽ mở rộng tất cả con đường trước mặt người, để người thoải mái đi, đi ngang được mà lăn đi cũng được!"

Ý nghĩa sâu xa gì từ trong miệng cô nương này nói ra, lập tức không còn cảm giác, trán Đế Tử Nguyên giật giật, nhìn nha đầu mình nuôi dưỡng, quả thật mất mặt, phút chốc quay đầu đi về nội viện, giọng hận rèn sắt không thành thép từ xa truyền tới.

"Được, ngươi lăn đi thử cho ta xem, thử được rồi thì từ nay ngươi là tiểu thư! Thử không được thì đến thư phòng đọc thêm mấy cuốn sách cho ta!"

Trên đường nhỏ nhất thời có chút an tĩnh, Uyển Thư suy nghĩ hồi lâu mới phát hiện 'lăn' và 'đi' vĩnh viễn không thể cùng một lúc tiến hành, mặt phồng đỏ bừng, nhớ tới lệnh của Đế Tử Nguyên, lăn lộn gào khóc trên cây.

Ánh mắt Uyển Cầm hiện ra ý cười, cuối cùng không nhịn được, cười to thành tiếng.

Cùng lúc đó, thư phòng Đông cung, Ôn Sóc bị Hàn Diệp gọi tới, nghe thị vệ phái đến Giang Nam hồi báo, ủ rũ vùi đầu trên ghế, khuôn mặt vặn vẹo như quả mướp đắng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...