Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhậm An Lạc ngạc nhiên nhìn An Ninh, nàng nhẹ giọng nói, khóe miệng hơi cong lên: "Hả? Công chúa cảm thấy ta giống ai?"

"Lúc năm tuổi, ta theo sư phụ học võ ở Thái Sơn, có một lần bị phụ hoàng triệu xuống núi."

Trong màn đêm tĩnh mịch, giọng nói của An Ninh càng thêm thanh vắng, mang theo hoài niệm vô hình.

"Chắc là ngươi biết, mười một năm trước có một tiểu thư danh gia vọng tộc vào kinh thành, được phụ hoàng coi như công chúa mà đối đãi, lúc đó trong cung không có vị công chúa nào cùng độ tuổi, cho nên ta đang ở Thái Sơn mới bị triệu về tiếp khách."

Trong bóng tối, Nhậm An Lạc ẩn hiện màu mắt thâm trầm, giọng nói mờ ảo: "Thiên hạ có ai không biết, vị tiểu thư thế gia vinh sủng kia được chính Thái tổ ban tên cho, ái nữ Đế gia Đế Tử Nguyên. Thì sao, theo như lời công chúa nói, ta và Đế Tử Nguyên không lẽ dung mạo rất giống nhau sao?"

Hàn Diệp đang bước tới gần bỗng dừng chân, đứng yên tại chỗ.

An Ninh ngạc nhiên trước câu nói thẳng của Nhậm An Lạc, gật đầu lại lắc đầu, bầu rượu trong tay xoay một vòng rồi lặng lẽ đáp xuống bàn gỗ, "Dung mạo thì khác nhau, nhưng tính tình rất giống."

Nhậm An Lạc nhướng mày, giữa hai hàng chân mày hiện lên một tia vô lại.

"Đế Tử Nguyên rất thông minh, mặc dù lúc đầu ta không phục, nhưng phải thừa nhận rằng, bất kể thế nào, cho dù được thái phó tốt nhất trong cung dạy học, ta vẫn luôn thua kém nàng ấy."

"Lúc nhỏ thông minh, lớn lên chưa chắc thành tài, công chúa chắc hẳn là người nhìn xa trông rộng, Đế Tử Nguyên bị giam ở Thái Sơn mười năm, luận về trí tuệ công trạng, sớm đã không còn so được với Công chúa."

Nhậm An Lạc lười biếng nhấp một ngụm rượu, cười nhẹ.

"Ta luôn nghĩ sẽ không như vậy, ngươi cũng giống như nàng ấy, nhìn thì có vẻ ôn hòa vô hại, thật ra, trong bụng có nhiều suy nghĩ xấu xa, lúc trong sòng bạc đã như thế, vừa rồi ở Linh Tương lâu cũng như vậy."

An Ninh lắc đầu, giọng nói trong trẻo rõ ràng: "Nhậm An Lạc, ngươi không thể so với tiểu nha đầu Đế gia năm đó được đâu."

"Ta là đại thổ phỉ Tấn Nam, đi so với ta, đối với Đế Tử Nguyên mà nói, lời này cũng không phải là khen ngợi gì."

Nhậm An Lạc cười nói, giống như chỉ tùy tiện hỏi: "Nghe nói Đế Tử Nguyên chỉ ở trong kinh thành một năm, không ngờ Công chúa lại có trí nhớ sâu sắc về tiểu cô nương mười năm trước như vậy."

"Nữ tử Đế gia luôn rất đặc biệt, không phải sao?"

An Ninh ranh mãnh chớp chớp, sau đó thở dài: "Nếu Đế gia không xảy ra chuyện, nàng sớm đã thành hoàng tẩu của ta, cũng sẽ không bị giam ở Thái Sơn mười năm, làm gì có chỗ cho ngươi ở đây nhảy nhót. An Lạc, hay là ngươi từ bỏ đi, hoàng huynh sẽ không hoan nghênh ngươi vào Đông cung đâu."

"Hả? Tại sao?"

Nhậm An Lạc không cam tâm, giọng nói miễn cưỡng.

"Ta ở biên cương nghe nói về ngươi rồi, ngươi không chỉ là tướng tài, còn có khả năng trị nước, hoàng huynh nhất định sẽ không phế tài của ngươi, cho ngươi vào Đông cung làm một Trắc phi không thể tham gia chính sự."

"An Ninh, hình như những lời ngươi muốn nói không chỉ có vậy."

"Còn có.. Đế Tử Nguyên."

Giọng nói của An Ninh thấu triệt rõ ràng, tuyệt đối chắc chắn: "Cho dù hôn sự này không phải do Thái Tổ sắp đặt, hoàng huynh cũng sẽ không để bất cứ nữ tử nào trong thiên hạ làm Thái Tử Phi, kể cả.. ý trung nhân tương lai của huynh ấy."

Yên lặng hồi lâu, Nhậm An Lạc mới

cười khẽ, nói: "An Ninh, sao ngươi có thể chắc chắn như vậy, lời hứa hẹn dùng một nửa giang sơn để đổi lấy còn chẳng thể hết lòng tuân thủ, nói gì đến một di chỉ từ mấy chục năm trước? Thái Tử tương lai là chủ Vân Hạ, liệu có thể vì Đế Tử Nguyên mà làm được đến mức nào. Chuyện trên thế gian không thể vì thấy khó mà từ bỏ không làm, Nhậm An Lạc ta cũng muốn thử một lần."

Nói xong, nàng ngửa đầu uống hết rượu trong bầu, sau đó đứng lên, áo choàng đen sẫm mềm mại chạm xuống đất, rũ mắt nhìn Công chúa hoàng gia vẫn đang sầu não: "An Ninh, chuyện cũ đã qua, ta không phải Đế Tử Nguyên, cũng không thể cùng ngươi nhớ lại giấc mộng xưa trong quá khứ, Công chúa, đời người chỉ vài năm ngắn ngủi, không bằng buông bỏ cho nhẹ lòng."

An Ninh thần sắc phức tạp, nhìn bóng lưng của Nhậm An Lạc đang xa dần, nhẹ giọng thở dài.

Làm sao có thể buông bỏ? Mẫu phi nàng chết sớm, lúc đó Thái tử còn nhỏ, sư phụ ở Thái Sơn xa xôi, tuy được đón về trong cung, nhưng không có ai quan tâm, chịu không ít thiệt thòi, nàng cho đến nay vẫn còn nhớ rõ, năm đó nhi nữ Đế gia giống như búp bê bằng sứ đứng trong băng tuyết, khoác áo lông trắng như tuyết, cằm ngẩng lên cao, dùng lời lẽ chính đáng cảnh cáo Tề Phi, người đang bắt nàng phạt quỳ.

"Tề phi nương nương, An Ninh là trưởng công chúa Đại Tĩnh, Thái hậu có thể phạt, Bệ hạ có thể phạt, Hoàng hậu có thể phạt, người.. không thể phạt."

Khi nói lời này, thân hình bé nhỏ từng bước một đi qua lớp con đường mòn thâm cung bị băng tuyết bao phủ, đứng trước mặt Tề phi, đỡ nàng dậy, trong mắt không chút sợ hãi.

Sau đó, dù chỉ có một năm ngắn ngủi sống chung, nhưng Đế Tử Nguyên đã dạy cho nàng biết thế nào là trời giúp không bằng tự lập.

Cả đời nàng chỉ có ân huệ của hai người không thể không báo đáp, một người là huynh trưởng Thái Tử đã chăm sóc nàng từ nhỏ, một người là.. Đế Tử Nguyên bị giam vào Thái Sơn mười năm trước.

Đã mười năm trôi qua... quả thực quá lâu rồi, lâu đến mức hình dáng của đứa nhỏ kia nàng cũng quên lãng, trong ký ức dần dần chỉ còn lại giọng nói trong trẻo mạnh mẽ và ánh mắt luôn kiên định của nàng.

"An Ninh."

Một âm thanh lạnh trầm đột nhiên vang lên, Hàn Diệp từ trong bóng tối đi ra.

"Hoàng huynh, huynh tới khi nào?"

An Ninh ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi.

"Hồi kinh còn chưa gặp qua phụ hoàng đã làm huyên náo xôn xao cả thành, còn lôi kéo thêm một Đại Lý Tự Khanh, lá gan của ngươi càng ngày càng lớn!"

Hàn Diệp liếc nàng một cái, nhàn nhạt phân phó: "Đưa Công chúa hồi cung."

Nhìn Hàn Diệp không chút biểu cảm, An Ninh đứng dậy, đi nhanh hai bước, đột nhiên mở miệng: "Hoàng huynh, huynh còn nhớ nàng được bao nhiêu?"

Hai người đều biết An Ninh đang nói đến ai, sắc mặt Hàn Diệp có chút không vui, y nói: "An Ninh, ngươi quản nhiều quá rồi."

An Ninh nhíu mày, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Hàn Diệp, cuối cùng không dám chọc giận y nữa, đành đi theo thị vệ trở về.

Hàn Diệp đứng trước quán rượu, trầm mặc lặng lẽ dưới ánh trăng.

Một lúc lâu sau, y ngồi vào chỗ Nhậm An Lạc vừa ngồi, ẩn mình trong bóng tối, rót một chén rượu mạnh vào miệng.

Nhớ được bao nhiêu? Y xoa xoa lông mày, nhi nữ đó.. y nhớ rõ toàn bộ.

Dáng vẻ trầm ổn khi mới vào kinh, bướng bỉnh khi ở Đông Cung, hào phóng thản nhiên khi sống cùng, kiên quyết khi rời thành, còn có.... dáng vẻ lần cuối cùng... dứt khoát lạnh lùng ở Đế Bắc Thành.

Không có ai biết, mười năm trước,  khi Đế gia phản loạn, y đã từng gấp gáp ngàn dặm đến Đế Bắc thành, muốn trước một bước báo cho Tĩnh An Hầu tránh xa phía Bắc trường thành, nhưng khi đến nơi, chỉ thấy chiếc đai lưng đỏ sẫm trên nền gạch đẫm máu trong từ đường Đế gia cùng.. thân ảnh gầy gò xanh xao đang quỳ ở đó.

Rốt cuộc y đã chậm một bước, Đế gia một trăm ba mươi hai người, ngoài Đế Tử Nguyên ra không còn ai sống sót.

Làm sao y có thể không nhớ? Hoàng gia hủy hoại tất cả mọi thứ của nàng, Hàn Diệp y cho dù có chết, cũng tuyệt đối không phụ Đế Tử Nguyên.

Hoàng cung Thượng Thư Phòng, Gia Ninh Đế ném tấu chương đầy đất, nhìn trưởng nữ đang đứng yên cúi đầu, đi đi lại lại mặt đầy tức giận.

"Vào sòng bạc, dạo thanh lâu, ồn ào huyên náo, bão táp cả thành, còn dẫn theo Đại Lý Tự Khanh của trẫm, An Ninh, ngươi không cần thanh danh nữa đúng không!"

An Ninh không trả lời, thậm chí mi mắt cũng không có nâng lên.

Gia Ninh Đế càng lúc càng giận, nhìn xem đây là cái đức hạnh gì, nếu mấy năm nay không rèn luyện khí chất quân vương, hắn đã sớm vung roi dạy dỗ nữ nhi bất hiếu này rồi.

"Ngươi còn phải để hoàng huynh điều động tướng sĩ mới trói được về, giỏi lắm, Đại tướng quân, hiện giờ tiền đồ của ngươi tốt lắm, đã sớm không để phụ hoàng vào mắt nữa đúng không!"

Tiếng gầm thét của Gia Ninh Đế muốn xuyên thấu Thượng Thư phòng, Triệu Phúc ở một bên thầm lo lắng, cả hai vị này đều rất cứng đầu, không ai chịu nhượng bộ ai.

"Phụ hoàng, sòng bạc của đại hoàng huynh kiếm được đầy tiền, nhi thần quanh năm ở biên cương, khó mà tiết kiệm được ít tiền, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, người nên công bằng một chút không phải sao. Lại nói, thanh danh nhi thần cũng đã như vậy rồi, nhi thần đường đường là công chúa một nước, còn sợ không chiêu được Phò mã sao? Chỉ cần người hạ chỉ, ai dám không cưới?"

Gia Ninh Đế thở cũng không thông, nghẹn họng mà chậc chậc, nhìn trưởng nữ xem xét một lúc lâu, hừ lạnh một tiếng, xoay người trở lại ghế dựa, sâu xa nói: "Được lắm, ngươi với trẫm xem ai nhẫn nại, lần này bẩm báo công vụ xong, ngươi không cần quay lại Tây Bắc nữa."

An Ninh ngẩng đầu, biểu tình cuối cùng có dao động: "Phụ hoàng, nhi thần trấn thủ Tây Bắc, sao có thể lâu ngày không về?"

"Có Thi lão tướng quân trông coi, Bắc Tần cũng không thể mọc cánh bay qua được."

Gia Ninh Đế trầm giọng nói: "Cửu đệ ngươi ngày ngày ồn ào muốn gia nhập quân đội, trẫm chuẩn bị đưa nó đến Tây Bắc huấn luyện."

Cửu hoàng tử là nhi tử độc nhất của Tề phi, cháu ngoại duy nhất của Tả tướng, hai cha con này sợ là đã nhìn trúng quân quyền Tây Bắc rồi, còn cao giọng ra vẻ đường hoàng, An Ninh thầm 'hừ', bày ra vẻ mặt không tán thành.

"Phụ hoàng, vậy khi nào nhi thần mới có thể trở về Tây Bắc?"

"Đừng hoảng."

Gia Ninh Đế nhấp một ngụm trà, mở lại tấu chương, chậm rãi nói: "Chờ ngươi chọn được Phò mã tổ chức đại hôn, sinh cho trẫm mấy tiểu ngoại tôn, rồi muốn cút bao xa tùy ngươi."

Lần này đến lượt An Ninh bị chặn họng, nàng tức giận trừng mắt nhìn Gia Ninh một hồi, sau đó hành lễ qua loa rồi bước nhanh ra khỏi Thượng Thư phòng không quay đầu lại.

"Haizz."

Khi tiếng bước chân của An Ninh không còn nghe thấy nữa, Gia Ninh Đế mới thở dài: "An Ninh khi còn bé rất ngoan, không biết từ lúc nào trở thành tính khí này. Sa trường không có mắt, chẳng lẽ muốn trẫm phải 'người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh', hơn nữa nó cũng đã mười tám, cho dù là Công chúa cao quý, cũng phải gả đi cho người ta."

Triệu Phúc thấy Gia Ninh Đế luyên thuyên một mình, bước tới rót thêm trà nóng, khuyên nhủ: "Bệ hạ, Công chúa uy nghi bất phàm, công tử nhà nào cũng không thể bằng được, ngài không cần lo lắng."

Gia Ninh Đế hừ nhẹ: "Đó là đương nhiên, có thể lấy nhi nữ của trẫm là phúc phần to lớn của bọn họ."

Hắn dừng một chút, trầm giọng: "Thái tử cũng ra khỏi Đông Cung?"

Triệu Phúc gật đầu: "Nghe thị vệ bẩm báo Thái Tử điện hạ đích thân đưa Công chúa hồi cung."

Gia Ninh Đế híp mắt, trong giọng nói có chút bất ngờ: "Cũng đã mười năm, thật sự có người có thể khiến hắn hồi tâm chuyển ý? Nhậm An Lạc này, nếu dùng đúng cách, có khi sẽ là vũ khí lợi hại của trẫm."

Triệu Phúc rùng mình, không đáp, lẳng lặng đứng sau lưng Gia Ninh Đế, nhìn khuôn mặt u ám của Hoàng đế ẩn hiện dưới ánh nến, chậm rãi rũ mắt xuống.

Ông trời không chiều lòng người, mưa lớn ở kinh thành kéo dài cả tháng trời, ngay cả hành động 'vĩ đại' bao hoa khôi thanh lâu của trưởng công chúa An Ninh cũng bị dân chúng lãng quên trong cơn mưa liên miên.

Nhậm phủ, Uyển Thư dầm mưa chạy vào thư phòng, kéo theo nước mưa rơi trên đất, Uyển Cầm bưng cho nàng một tách trà nóng, "Nôn nôn nóng nóng, thành Tây thế nào rồi?"

"Vẫn tốt, mấy ngày trước, tiểu thư phân phó đưa không ít lương thực và quần áo qua đó."

Uyển Thư thở hổn hển, bưng tách trà Uyển Cầm đưa cho, uống một ngụm lớn, "Tiểu thư đâu?"

"Tiểu thư cũng vừa mới về, ở trong phòng thay quần áo, càng ngày càng có nhiều bá tánh bên ngoài chạy vào kinh thành, nha môn lúc này cũng bận bịu theo."

Uyển Cầm cau mày, trên mặt lộ vẻ lo lắng.

Kinh đô và các vùng lân cận đang có mưa lớn, không ít nhà cửa sụp đổ, ruộng tốt ngập lụt, dân chúng không còn cách nào khác phải chạy vào thành, nhưng mà.. dân tỵ nạn tràn vào thật sự quá nhiều.

Hai người đang nói chuyện thì Nhậm An Lạc một thân đỏ thẫm bước vào, tiếng đế giày gỗ giẫm trên nền gạch trầm thấp, mái tóc dài rối tung ẩm ướt.

Uyển Cầm kêu lên một tiếng, lập tức cầm khăn vải, oán trách đi tới lau khô tóc cho nàng.

Nhậm An Lạc đứng bên cửa sổ, híp mắt nhìn bầu như sắp đổ xuống: "Nếu cứ mưa lớn thế này, e rằng đường sông sẽ xảy ra vấn đề."

Uyển Thư chớp mắt không rõ nội tình, vừa định hỏi chuyện gì xảy ra thì Trường Thanh đã đi qua hành lang, bước đi có chút vội vàng.

"Tiểu thư, vừa rồi có tin từ hoàng thành, Thái Tử điện hạ, Mộc vương, còn có hai vị Tướng gia đều đã được Bệ hạ triệu vào cung."

Nhậm An Lạc xoay người, trầm giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

"Nghe nói có một đám người chạy nạn xông vào kinh thành xâm phạm cửa cung, Thống lĩnh cấm quân Loạn Côn tìm thấy trên người hắn có quyển huyết thư liên danh ngàn người, chuyện này đã bẩm báo lên Bệ hạ."

"Huyết thư? Bá tánh kia là từ vùng lân cận chạy đến?"

Trường Thanh lắc đầu, âm thanh có chút khô khốc: "Không phải, là dân chúng Giang Nam chạy nạn."

———

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...