Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười một năm trước, cuối mùa thu, thành Đế Bắc treo đèn kết hoa. Khi đó Đế Tử Nguyên mới bảy tám tuổi, bỏ xe ngựa, một đường cưỡi ngựa chạy về thành Đế Bắc. Vài ngày nữa là thọ thần của Tĩnh An Hầu, nàng ngày đêm ồn ào đòi về dự tiệc, Tĩnh An Hầu đành phải đưa nhi tử đến kinh thành, đổi khuê nữ cứng đầu ầm ĩ này về.

Vừa vào cửa phủ đã nghe nói lão đầu đến núi Cửu Hoa, Đế Tử Nguyên xoay người nhảy lên ngựa, cười hì hì chạy lên núi. Thật ra, Tĩnh An Hầu khi đó vẫn còn trẻ, vừa tròn ba mươi, đang lúc tráng niên, Đế Tử Nguyên từ nhỏ đã thích bướng bỉnh với hắn, từ khi bắt đầu hiểu chuyện đã gọi phụ thân nàng là lão đầu.

Ra khỏi thành Đế Bắc, Đế Tử Nguyên phải mất một giờ mới tìm được Tĩnh An Hầu đang uống rượu một mình trong thạch đình ở lưng chừng núi Cửu Hoa.

Tĩnh An Hầu nhìn thấy khuê nữ choai choai của mình, nghiêm mặt chỉ cả người đầy bụi bặm của nàng "Một đại cô nương, về phủ cũng không rửa mặt chải đầu, bộ dáng như vậy, còn ra thể thống gì!"

Đế Tử Nguyên cười hì hì, chạy đến trước mặt Tĩnh An Hầu, uống cạn ly trà trên bàn đá "Cha à, lúc trước người ném con vào doanh trại nhà chúng ta, sao không nghĩ tới con cũng là cô nương. Bây giờ thấy Bệ hạ thật sự nhận con dâu là con đây, vào kinh cũng không tinh thông cầm kỳ thư họa, hối hận rồi chứ gì."

Tĩnh An Hầu nhướng mày "Ai dám nói khuê nữ ta không được." hắn về thành Đế Bắc nửa năm, vốn đã đau lòng khi để một mình Đế Tử Nguyên ở lại kinh thành, nếu có ai dám nói khuê nữ nửa câu không hay, hắn cũng không phải người mềm mỏng, nhất định sẽ tìm đến tận cửa.

"Cha à, dựa vào danh tiếng Đế gia chúng ta, ai dám chọc con chứ, con ở trong kinh vẫn luôn nghênh ngang đi lại!"

Tĩnh An Hầu sao lại không biết Đế Tử Nguyên có tính khí gì, tiểu thái tử Hàn gia ôn hòa hiền hậu trung thực, nha đầu này sẽ không chịu thiệt. Trong lòng dân chúng, hai nhà cũng coi là thế gia, nhưng dù sao hoàng gia không thể so với dân chúng tầm thường, Tĩnh An Hầu vỗ vỗ đầu Đế Tử Nguyên, rót ly trà cho nàng, nghiêm nghị nói "Tử Nguyên, bây giờ con còn nhỏ, Bệ hạ sẽ chỉ cảm thấy tính tình con hồn nhiên, chờ ngày sau con vào cung làm dâu hoàng gia, không thể càn rỡ ngỗ ngược như bây giờ nữa."

Tĩnh An Hầu hiếm khi nghiêm túc như vậy, Đế Tử Nguyên thu lại ý cười đùa trong mắt, lặng lẽ đứng thẳng.

"Tử Nguyên, cha nói với con, quân là quân, thần là thần, thiên hạ không thể có hai chủ, dù công lao Đế gia chúng ta năm đó có cao hơn nữa, cũng không thể vượt qua giới hạn hoàng gia, nếu không sẽ là thảm họa với Tấn Nam và Đế gia. Con phải nhớ kỹ, với tư cách là thần tử, trung thành với quân chủ là bổn phận, với tư cách là người Đế gia, bảo vệ dân chúng cũng là bổn phận."

Đế Tử Nguyên từ nhỏ thông minh, hiểu ý trong lời của Tĩnh An Hầu. Nếu không phải sợ hoàng thất không yên tâm với Đế gia, phụ thân sẽ không đưa nàng vào kinh, thực hiện hôn sự năm đó Thái tổ quyết định.

Chỉ là tính tình nàng phản nghịch, lập tức ngẩng đầu cười hì hì hỏi Tĩnh An Hầu "Cha à, vậy nếu tương lai có một ngày trung thành với quân chủ thì sẽ không bảo vệ được dân chúng, còn bảo vệ dân chúng thì sẽ khó trung thành với quân chủ, thì phải làm sao đây?"

Từ ngày Tĩnh An Hầu tự vẫn ở từ đường, đã có một đoạn thời gian dài, Đế Tử Nguyên không muốn nhớ tới Đế Vĩnh Ninh dù chỉ một khắc, còn cố quên đi lời ông từng nói.

Nàng vẫn luôn trách cứ Tĩnh An Hầu, sao ông có thể chỉ vì mấy mật thư cấu với kết Bắc Tần không biết thật giả mà buông bỏ dân chúng Tấn Nam cùng già trẻ Đế gia, gánh lấy tiếng xấu mà chết trước từ đường lạnh băng. Sao ông có thể để lại Đế gia cho một bé gái chỉ mới tám tuổi, sao không thể sống tiếp để chứng minh mình trong sạch?

Mười một năm sau, Đế Tử Nguyên nhìn phong thư không tầm thường trong tay, trong lòng tràn đầy hối hận, nhớ lại vô cùng rõ ràng màn đối thoại mười mấy năm trước kia.

Khi đó, Tĩnh An Hầu nhìn nàng, vẻ mặt bình thản nghiêm túc, cười hồi lâu, đứng dậy, nhìn về dưới núi thành Đế Bắc. Nơi đó thành trì sừng sững, khói bếp lượn lờ về phía chân trời, vui vẻ an bình.

"Quân không nặng bằng nước, nước không nặng bằng dân, Tử Nguyên, lời này, con hãy nhớ kỹ."

Câu nói này là ranh giới cuối cùng mà phụ thân giữ vững cả đời, sao nàng có thể quên!

Phong thư bị gắt gao siết chặt, nàng trầm mặc tựa vào giá sách, nhìn ấn tỷ chỗ đầu ngón tay, nghẹn ngào khó tả, cả người khẽ run.

Đây là thư từ qua lại năm đó vua Gia Ninh với phụ thân, Hàn Trọng Viễn trong thư cười nói gần đây mệt mỏi lười biếng, sau này mật thư đưa đến phủ Tĩnh An Hầu chỉ ấn ngọc tỷ, không kí tên, cũng là ước định chỉ hai người biết. Dựa vào tính tình phụ thân, chỉ cần là vua Gia Ninh căn dặn, ông sẽ không nói với người thứ hai, bí mật của mật thư qua lại cũng chỉ có hai người bọn họ biết. Mật thư lúc trước được nàng trân trọng như báu vật, cho rằng Thái hậu mô phỏng bút tích viết ra cũng chỉ ấn ngọc tỷ của Thiên tử, chứ không ký tên.

Người duy nhất trên đời này có thể viết được mật thư đó là vua Gia Ninh, người phái phụ thân dẫn quân đến Tây Bắc mười một năm trước ... là vua Gia Ninh!

Phụ thân kiêng kỵ vốn không phải Thái hậu, ông đã đoán được Hàn Trọng Viễn là người bày ra tất cả, vì gia tộc Đế thị và tám mươi ngàn tướng sĩ lao đến Tây Bắc, nên mới buông bỏ con nhỏ, tự vẫn trước từ đường ở thành Đế Bắc, muốn nói với đế vương ở xa vạn dặm kia ...... tất cả uy hiếp của Đế gia đã tan thành mây khói theo cái chết của ông.

Nhưng kết quả thì sao ...... vua Gia Ninh xử trảm cả Đế gia, Thái hậu vẫn tàn sát tám mươi ngàn quân Đế gia ở núi Thanh Nam, cái chết của phụ thân cũng không đổi được chút thương xót nào của hoàng gia!

Chỉ có tàn sát và máu tươi, nghi ngờ và phản bội.

"Tiểu thư." giọng ngập ngừng vang lên ngoài cửa, dường như cảm nhận được sự khác thường trong thư các, Uyển Thư thò đầu vào dò xét, nhỏ giọng nói "Trời cũng đã muộn rồi, nếu người không muốn đến phủ Minh vương, ta bảo quản gia đi một chuyến, nói thân thể người không khỏe ..."

"Không cần." Đế Tử Nguyên ngẩng đầu, nhìn bầu trời đen kịt, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng "Chuẩn bị xe."

"Vâng." Uyển Thư nhìn thoáng qua sắc mặt của Đế Tử Nguyên, hơi sợ hãi, gật đầu lui xuống.

Đế Tử Nguyên nhét phong thư này vào tay áo, cầm quyển công thức nấu ăn rời khỏi Quy Nguyên các, đi ra ngoài sân. Nàng dừng chân xoay người, nhìn thư các cũ kỹ, hít một hơi thật sâu, giấu toàn bộ vẻ khác thường trong mắt, sau đó bước khỏi sân mà không ngoảnh lại.

Trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng guốc gỗ mơ hồ vọng lại.

Phủ Minh vương, lúc này đôi tân nhân vừa bái đường xong, yến tiệc cũng bắt đầu. Minh vương là huynh đệ duy nhất của Thái tổ vẫn còn sống, đức cao vọng trọng, Thái tử xuất hiện cũng là hợp tình hợp lý, hắn tới không sớm không muộn, nhưng lúc người bên cạnh xuất hiện quả thật khiến mọi người giật cả mình.

Ai cũng không ngờ tới Đế Thừa Ân sẽ xuất hiện cùng Thái tử ở vương phủ, mấy ngày trước tin đồn về Thái tử và công chúa Bắc Tần còn xôn xao truyền đi, hôm nay lại dẫn Đế Thừa Ân tham dự hỉ yến, làm như vậy, nhất định khiến Tĩnh An Hầu quân đến tham dự khó chịu.

Nhưng phải thừa nhận rằng nếu bỏ qua thân phận khó xử của Đế Thừa Ân, nàng và Thái tử sẽ cùng nhau xuất hiện, trai tài gái sắc, cũng xem như xứng lứa vừa đôi.

May mắn thay, hỉ yến đã qua hơn nửa nhưng Tĩnh An Hầu quân vẫn chưa xuất hiện, tất cả khách khứa đều thở phào nhẹ nhõm. Ngay cả Minh vương nên đen mặt cũng toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ không đến cũng tốt, ngôi miếu nhỏ này của ông, quả thật không chứa nổi hai đại tôn Phật.

Nào ngờ lúc yến tiệc sắp kết thúc, Đế Tử Nguyên lại đến. Nàng mặc Tấn phục đỏ thẫm, khí thế cao ngạo mạnh mẽ xuất hiện ở chính đường, lập tức thu hút ánh mắt mọi người.

Minh vương thấy Đế Thừa Ân đến hậu viện, trong sảnh chỉ còn một mình Thái tử, vẻ mặt mới buông lỏng đôi chút, tiến lên chào hỏi.

"Vương gia, Tử Nguyên đến muộn, Vương gia đừng trách." Đế Tử Nguyên chắp tay thỉnh tội, vẻ mặt chân thành, lấy quyển công thức nấu ăn trong tay áo ra đưa tới trước mặt Minh vương "Nghe nói Vương gia thích món ăn dân gian, ta tìm một quyển công thức nấu ăn, mong có thể lọt vào mắt Vương gia."

Chỉ là cưới cháu dâu qua cửa, với thân phận của Đế Tử Nguyên, nàng chịu tới đã rất nể mặt Minh vương rồi. Minh vương nghe rất hưởng thụ, nhận lấy quyển công thức, cười nói "Hầu quân nói gì vậy, nào, Hầu quân mời ngồi."

Minh vương dẫn Đế Tử Nguyên vào tiệc, đi vài bước mới hoàn hồn, trong lòng thầm kêu khổ, với địa vị của khách khứa hôm nay, có thể ngồi ở hàng trên cũng chỉ có Hàn Diệp. Tuy tuổi tác ông đã lớn, nhưng công phu giả ngốc lại không kém chút nào, ông thả Đế Tử Nguyên cạnh chỗ ngồi của Hàn Diệp, sau đó bưng ly rượu đi mời rượu khách khứa như chẳng có chuyện gì.

Hàn Diệp ngồi vững như Thái Sơn, giống như thấy thần tử bình thường, gật đầu với Đế Tử Nguyên, kính rượu. Đế Tử Nguyên cầm ly chào hỏi, nhưng lại tránh đụng ly rượu trong tay Hàn Diệp, vẻ mặt còn lạnh lùng hơn cả Hàn Diệp.

Sắc mặt Hàn Diệp trầm xuống không thể phát hiện, có chút tự giễu, uống cạn rượu trong ly.

Trong đại sảnh vẫn rất náo nhiệt, nhưng ánh mắt mọi người vẫn luôn bất giác nhìn lên hàng ghế trên, nhìn Thái tử tao nhã tôn quý của bọn họ, nhìn Tĩnh An Hầu quân oai phong lẫm liệt của bọn họ, nhìn lâu rồi cũng sẽ dễ dàng cảm khái. Đây mới thật là trai tài gái sắc dát vàng nạm ngọc, khí thế này, cảm giác tương xứng này chính là hoàng và hậu, long và phượng!

Bọn họ đã quên mất cảm khái dành cho Đế Thừa Ân nửa giờ trước, cũng hết cách, cảm giác tồn tại của Đế Tử Nguyên quá cường đại, người bình thường quả thật không so được!

Đế Tử Nguyên không phải là người không biết phân biệt, Hàn gia tuy sai nhưng Hàn Diệp không sai. Vừa rồi nàng tránh ly rượu của Hàn Diệp chỉ là phản ứng tự nhiên nhất thời, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng lúc này của Hàn Diệp, dừng một chút lên tiếng "Hàn Diệp ..."

"Điện hạ." vừa mới mở lời, một giọng nói yểu điệu bên cạnh vang lên, Đế Thừa Ân mỉm cười xuất hiện bên cạnh Hàn Diệp, hành lễ một cái, sau đó thản nhiên ngồi vào chỗ của mình mới nhìn Đế Tử Nguyên, chỉ gật đầu nhẹ một cái "Thừa Ân bái kiến Hầu quân."

Đế Tử Nguyên là thần, hiện giờ Đế Thừa Ân là Nhũ Nhân của Hàn Diệp, quả thật không cần hành lễ với Đế Tử Nguyên.

Trong đại sảnh nhất thời có chút an tĩnh, Hàn Diệp nhíu mày, nhưng không quở trách Đế Thừa Ân.

Đế Tử Nguyên nhìn Hàn Diệp, lời đến bên môi lại dừng, rũ mắt nghịch ly rượu giữa các ngón tay. Thảo nào không khí trong sảnh lại kỳ quái như vậy, hóa ra là Thái tử mang theo gia quyến.

Đế Tử Nguyên cong khóe miệng, vừa vặn nhìn Minh vương đến gần hàng ghế trên, giọng không cao không thấp "Vương gia."

Ánh mắt Minh vương không cách chỗ đó quá xa, giọng Đế Tử Nguyên vừa ra, ông liền đáp lại "Hầu quân có chuyện gì?"

Đế Tử Nguyên cười nói "Nói ra thật xấu hổ, tửu lượng Tử Nguyên không tốt, hậu viện có chỗ nào an tĩnh nghỉ ngơi không."

Tửu lượng không tốt? Hình như cũng chưa uống được mấy ly mà, trong lòng Minh vương thấy không đúng, lại nói "Tất nhiên có, bổn vương dặn người an bài Hầu quân đến hậu viện nghỉ ngơi." nói xong liền để quản gia tự mình dẫn Đế Tử Nguyên về phía hậu viện.

"Điện hạ thứ lỗi, thần cáo lui." Đế Tử Nguyên đứng dậy, hành nửa lễ với Hàn Diệp, nhanh nhẹn tới hậu viện.

Trong sảnh tất cả khách khứa nhìn nhau, nếu là người khác làm như vậy, nói không chừng sẽ có lời đồn là bị Đế Thừa Ân ép đến xấu hổ phải rời chỗ. Nhưng Đế Tử Nguyên lại làm quá mức trôi chảy, dù không nói câu nào, nhưng ý rõ ràng là 'ta thấy ngươi ngứa mắt, ta không muốn ngồi cùng chỗ với ngươi'.

Đế Thừa Ân duy trì nụ cười cứng ngắc, nhìn bóng lưng đi xa của Đế Tử Nguyên siết chặt tay.

Vẻ mặt Hàn Diệp vẫn luôn ôn hòa hờ hững, khiến người nhìn không ra sâu cạn.

Nhưng sau khi Minh vương phân phó đưa một chén trà giải rượu đến hậu viện, lúc quay người lại vô tình thoáng thấy vẻ mặt ấm áp của Thái tử điện hạ đã nhạt đi, trái tim già nua trải thăng trầm mấy chục năm nhất thời sáng tỏ.

Người trẻ tuổi bây giờ đều thích giấu giếm như vậy, không thành thật chút nào. Nhưng nghĩ tới vị đa nghi trong cung kia, ngược lại ông rất hiểu tình cảnh của Hàn Diệp, nhất thời có chút không đành lòng.

Minh vương đảo mắt một vòng, gọi thị nữ qua phân phó một câu, mới cười cười đi tới hàng ghế trên nói "Điện hạ, trong phủ ta mới trồng mấy chậu hoa lan quý hiếm, nếu Điện hạ rảnh rỗi, chi bằng cùng ta đi xem một chút."

Hàn Diệp ngẩn ra, thấy Minh vương sờ sâu chớp mắt với hắn, đứng dậy gật đầu "Sớm nghe nói thúc tổ thích trồng hoa, hôm nay vừa hay muốn xem một chút."

Đế Thừa Ân nghe vậy, đang muốn lên tiếng, đúng lúc một thị nữ từ bên cạnh bước tới trước mặt nàng, cung kính nói "Nương nương, Vương phi mời người đến sảnh phụ tụ họp một chút."

Đế Thừa Ân nhướng mày, không thể không đi, vội vã hành lễ với Hàn Diệp, bị thị nữ dẫn đi.

Minh vương thấy hòn đá ngáng đường đã bị diệt trừ, kéo cánh tay Hàn Diệp đi về phía hậu viện, nhỏ giọng thầm thì "Diệp nhi à, thúc tổ là đang đánh liều để giúp con. Năm đó ta nhận ân tình của tổ phụ con, hôm nay trả hết trên người con, con có lời gì nói mau đi. Ta thấy nha đầu Đế gia đang tức giận, con không thoát được hôn sự với Bắc Tần rồi, con mau nói rõ ràng với khuê nữ Đế gia đi, đừng làm người ta chậm trễ tìm hôn phu tốt."

Minh vương kéo Hàn Diệp đi thẳng tới Mẫu Đơn các trong hậu viện, sau đó mở cửa, đẩy Hàn Diệp vào.

Sau đó ông vỗ vỗ tay, sờ râu rồi ngâm nga giai điệu đi xa.

Già rồi, làm chút việc thiện, coi như tích phúc cho con cháu!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...