Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Hắn dám đặt chủ ý lên người huynh, phải xem bổn hầu có đồng ý không."

Gió lạnh thổi qua, chỉ còn giọng nói trong trẻo mạnh mẽ của Đế Tử Nguyên vang vọng trong vườn mai vắng vẻ.

Hàn Diệp ngẩn người, ngước mắt nhìn nàng, chỉ thấy nghiêm túc và kiên định trong mắt Đế tử Nguyên. Hàn Diệp khẽ thở dài "Tử Nguyên ......"

Còn chưa nói xong, Đế Tử Nguyên đã phất phất tay, đi vào trong phòng "Thân thể ta bây giờ không thể chịu giày vò như lúc làm thổ phỉ nữa, bên ngoài lạnh cóng thế này, huynh cũng không sợ ta bị lạnh sao, chúng ta vào trong nói. Yên tâm, hiện giờ Mạc Thiên sẽ không động đến ta, huynh không cần vội ép ta về. Ta chạy ngàn dặm đến đây, huynh thật sự cho rằng ta đến gây thêm phiền phức cho huynh sao!"

Trong lời của Đế Tử Nguyên đầy ý không hài lòng với Hàn Diệp, thái độ kiên quyết, bộ dáng vô lại mặc kệ huynh lằng nhằng ta sống chết cũng không đi. Hàn Diệp hết cách với nàng, chỉ đành theo sau nàng vào thư phòng.

Chỉ là Đế Tử Nguyên không nhìn thấy, trong lòng bàn tay phía sau lưng Hàn Diệp, cẩn thận giấu một đóa hàn mai thấm ướt tuyết trắng.

Có lẽ, nàng chỉ tiện tay bỏ đi, nhưng với Hàn Diệp, lại quý như trân bảo.

Một canh giờ sau, đợi Đế Tử Nguyên bày ra kế hoạch đã định sẵn, thư phòng nhất thời im lặng.

Nàng ngồi xếp bằng trên giường nhỏ một bên, chống cằm ném quả nho từ trong chén sứ vào miệng, nhìn Hàn Diệp "Kế hoạch này của ta thế nào?"

Hàn Diệp ngồi đối diện nàng, giữa hai người cách nhau một chiếc bàn nhỏ bày đầy thức ăn. Lúc này, Hàn Diệp đang cúi đầu lột vỏ nho mỏng cho nàng, nghe vậy tay không ngừng lại động tác, trong mắt chỉ có một tia suy tư.

Đế Tử Nguyên muốn dùng thân phận của Tây Vân Hoán xuất hiện trong yến tiệc để lôi kéo Mạc Thiên, chỉ cần Mạc Thiên rơi vào nguy hiểm, Liên Lan Thanh nhất định phải điều động hộ vệ phủ tướng quân vì an nguy của quân chủ Bắc Tần, phủ tướng quân xảy ra hỗn loạn chính là cơ hội duy nhất của họ.

"Như nàng đã nói, có Tây gia và Đức vương cân bằng hoàng thất, Mạc Thiên quả thật sẽ không động đến Tây Vân Hoán, bây giờ Liên Lan Thanh rất quan trọng với Mạc Thiên, hắn sẽ không để Tây Vân Hoán biết nguyên nhân diệt vong của tộc nhân Liên thị xuất hiện trước mặt Liên Lan Thanh." Hàn Diệp ngừng một chút, nói "Để Mạc Thiên tự hủy tường thành, cầm chân Liên Lan Thanh, đây quả thật là cơ hội tốt nhất của chúng ta."

Tuy Liên Lan Thanh thông minh tuyệt đỉnh, nhưng hắn có một điểm yếu. Hắn là thần tử, tuyệt đối trung thành với Mạc Thiên, nếu phải lựa chọn giữa việc bắt Thái tử Đại Tĩnh và giữ an toàn tính mạng cho Mạc Thiên, hắn sẽ không do dự mà chọn điều thứ hai.

"Nàng đã lộ mặt trước Bắc Tần vương rồi? Để hắn biết Tây Vân Hoán đến vì cái chết của tộc nhân Liên thị?"

Đế Tử Nguyên gật đầu "Nếu không phải vậy, hắn sao có thể lo lắng."

Hàn Diệp nhìn Đế Tử Nguyên đắc ý, trầm ngâm suy tư "Nàng đường hoàng khiêu khích Bắc Tần vương trong thành Quân Hiến có đại quân Bắc Tần khống chế, còn nhàn nhã ngồi trước mặt ta mạnh miệng ......" hắn kéo dài giọng điệu, đột nhiên hỏi "Tử Nguyên, làm sao nàng biết Tây Vân Hoán có liên quan đến cái chết bi thảm của Liên gia mười năm trước? Lại làm thế nào dụ nàng ấy ra khỏi Lãng thành mà không kinh động Tây Hồng?"

Hàn Diệp nghiêng người, đôi mắt phượng híp lại, trong mắt hiện lên tia nghi vấn, hắn đưa quả nho đã lột vỏ vào miệng Đế Tử Nguyên "Nào, mở miệng. Trong thành Quân Hiến, nàng làm sao thoát khỏi sự theo dõi của Tang Nham, tìm tới chỗ của ta?"

Gương mặt tuấn tú, đường nét rõ ràng này cách Đế Tử Nguyên chưa đầy một tấc, đôi mắt đen láy ẩn chứa chút nghi hoặc, môi mỏng khẽ mím khiến cả người hắn trông rất thuần khiết lại mang theo chút mê hoặc, đặc biệt đẹp mắt.

Cũng như Hàn Diệp chưa từng nhìn thấy Đế Tử Nguyên duyên dáng cười xinh, Đế Tử Nguyên cũng chưa từng thấy Hàn Diệp dịu dàng mê hoặc như vậy. Nàng nhất thời không thể phản ứng được gì, chỉ cúi đầu há miệng ăn nho do bàn tay khớp xương rõ ràng đưa tới trước mặt, nhất thời không cẩn thận, đầu lưỡi quét qua đầu ngón tay của Hàn Diệp.

Hàn Diệp ngây người, tay dừng giữa không trung, toàn thân cứng đờ ở tư thế nghiêng người, vành tai lập tức đỏ bừng.

Tự tạo nghiệt, không thể sống, chính là nói Hàn Diệp lúc này.

"Khoảng thời gian trước, ta đã sớm biết chuyện Tây Vân Hoán biết về cái chết của tộc nhân Liên thị rồi, tin tức Tây gia liên hôn với hoàng thất Bắc Tần và chuyện huynh rời Đồng quan cùng lúc đưa đến tay ta, ta cảm thấy đây là một cơ hội tốt, ta để ......"

Đế Tử Nguyên nhai nho trong miệng nói được một nửa thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, cái tên Hàn Diệp mặt trắng chết bầm này lại dám dùng nam sắc mê hoặc moi lời nàng! Xem những ngày tháng cầm đao tắm máu mấy chục năm qua của nàng sống uổng phí rồi sao!

Đế Tử Nguyên hoàn toàn quên mất lúc nãy suýt chút nữa đã bán đứng sự tồn tại của Quân gia với Hàn Diệp, nếu vị tổ tiên Đế Quân Nam biết bí mật trăm năm nay hai nhà Đế Quân giữ gìn cứ thế bị nàng tiết lộ, sợ là tức giận đến mức đội mồ từ trên núi Cửu Hoa sống dậy đập cho nàng một trận.

Nghĩ như vậy, Đế Tử Nguyên ngẩng đầu định mắng hành vi vô sỉ của Hàn Diệp, lại bắt gặp đôi mắt nặng trĩu không rõ cảm xúc, không hiểu sao nàng lại không thể nói những lời hằn học nhe nanh múa vuốt.

Hai người cứ như thế mắt to trừng mắt mắt nhỏ, cuối cùng Đế Tử Nguyên cũng không tức giận được, mở miệng, gom lại chút tự tin, định lên tiếng ......

Hàn Diệp lại không biết vì sao mà bật cười, vô thức xoa xoa đầu ngón tay, đưa tay vén những sợi tóc bị gió thổi bay của Đế Tử Nguyên ra sau tai, chọc chọc vào trán nàng, trước ánh mắt tức giận của Đế Tử Nguyên cười nói "Ừm, đây quả thật là một cơ hội tốt, cũng may nàng sớm tra được bí mật về cái chết bi thảm của tộc nhân Liên thị, còn đóng giả thành Tây Vân Hoán để khống chế Mạc Thiên, nếu không thì Thái tử Đại Tĩnh ta đây sợ là sẽ bị đả thương trong thành Quân Hiến, rơi vào tay Liên Lan Thanh, không về được nữa."

Lời Hàn Diệp nói hòa nhã nhẹ nhàng, lại thật thà chân thành, quan trọng nhất là hắn có vẻ ngoài đẹp, khi cười lên khiến người khác mềm lòng lại không đành lòng trách mắng.

Chẳng trách ánh mắt các quý nữ trong kinh khi nhìn thấy Hàn Diệp như sói hoang kiếm mồi, quả thật là có nguyên nhân cả. Đế Tử Nguyên trong lòng đưa ra một so sánh không thỏa đáng lắm, để bản thân thư thái một chút.

Được nhiều người thèm muốn như vậy, cả đống tuổi rồi đến chính phi cũng không có, quả thật cũng không dễ dàng.

Đế Tử Nguyên vô tâm vô tình mười mấy năm, không hiểu tại sao lại chợt nhớ tới Hàn Diệp đã vì nàng mà làm một chuyện khó khăn lại chân thành như vậy, chút tự tin vừa mới có được lập tức tan vỡ, nàng nặng nề ho khan một tiếng, lầu bầu nói "Huynh biết là tốt, ta hiếm khi đích thân cứu người, huynh không biết ơn thì thôi, còn muốn đuổi ta đi, đây là ân cứu mạng, sau này phải trả đó." nàng ngừng một chút, lại bổ sung một câu "Nhà ai mà chẳng có át chủ bài chống đỡ gia tộc, Đế gia chúng ta cũng là thế gia truyền đời trăm năm, có một chút thủ đoạn thì có gì kỳ lạ, dù Bắc Tần và Mạc Bắc có xa hơn nữa, nhà chúng ta không đến mức bản lĩnh tra chút chuyện bí mật kia cũng không có."

Hàn Diệp cười cười nghe nàng giải thích, không tiếp tục vấn đề lúc nãy, không không tiếp tục dò hỏi.

Hắn dẫn quân ba năm ở thành Quân Hiến, vốn đã quen thuộc các thành ở Tây Bắc. Trước khi đến biên giới Đông Khiên, Thi Tranh Ngôn đã giao hết cho hắn toàn bộ mật thám và thế lực ngầm của Thi gia hoạt động mấy chục năm qua ở Tây Bắc, dù là vậy, hắn cũng chưa từng biết bí mật này của vương triều Bắc Tần, càng không thể bày ra kế hoạch hoàn hảo như vậy dưới sự cản trở của Liên Lan Thanh.

Từ triều đình Bắc Tần đến thành Quân Hiến ở Mạc Bắc, Tử Nguyên đã giăng một lưới lớn chỉ trong nửa tháng, hầu như không có sơ hở. Điều này vượt xa khả năng của thế gia ở Tấn Nam, dù từ lâu đã biết Đế gia sâu xa khó lường, nhưng cả chuyện dùng toàn bộ thế lực của hoàng triều cũng không dễ dàng làm được, thì nàng rốt cuộc đã làm thế nào?

Quyết định của phụ hoàng năm đó đã gần như hủy đi một sự tồn tại thế nào, để lại tai họa ngầm thế nào cho con cháu Hàn gia?

Năng lực của Đế Tử Nguyên, nông sâu ở thành Đế Bắc, tương lai Đế gia có thể làm ...... rốt cuộc là đến mức nào? Sau khi hắn và Đế Tử Nguyên trải qua trận chiến này, kết cục đang chờ là gì?

Tất cả điều này gần như là những suy nghĩ theo bản năng xuất hiện trong lòng với tư cách là Thái tử Đại Tĩnh của Hàn Diệp. Lúc này, gần như là cơ hội tốt nhất để dẫn lời của Đế Tử Nguyên hoặc cầu xin nàng buông bỏ mối hận trong lòng.

Đế Tử Nguyên bỏ một trăm ngàn đại quân ở thành Thanh Nam, không quan tâm sau khi chạy ngàn dặm cứu người, còn trở về được hay không, hết lòng hết sức tính kế mọi việc, không tiếc để át chủ bài của Đế gia xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ vì bảo toàn mạng của hắn ......

Sống chết của hắn, trong lòng của Đế Tử Nguyên, có lẽ còn quan trọng hơn hắn nghĩ.

Đây quả thật là cơ hội tốt nhất, phát hiện điểm yếu của kẻ thù, một đòn diệt gọn.

Nhưng Hàn Diệp quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bình minh đã ló dạng, bầu trời mùa đông Tây Bắc trong xanh, trời đất như hợp thành một đường, muốn cắt ngang mây mù, xua đuổi bóng tối.

Hắn nhìn lại, Đế Tử Nguyên đang vùi đầu mò mẫm trong chén sứ tìm thức ăn.

Giờ phút này, hắn đã mong chờ mười một năm, lại không ngờ sẽ diễn ra trong đại chiến không rõ sống chết ở biên cương Bắc Tần.

Hàn Diệp đột nhiên không muốn hỏi nữa.

Nếu Đế Tử Nguyên gánh vác thù oán Đế gia, trù tính kế hoạch mười năm có thể vì hắn làm đến bước này, hắn còn có thể hỏi gì nữa? Dù kết cục cuối cùng của bọn họ là gì, dù tương lai nàng chọn lựa thế nào, Đế Tử Nguyên đối với Hàn Diệp, đối với Thái tử Hàn gia hắn, đã tận tình tận nghĩa, làm đến tột cùng rồi.

Dù Đế Tử Nguyên chưa từng nói ra, nhưng có lẽ chính nàng cũng không biết tại sao mình lại làm tất cả những chuyện này.

Nhưng Hàn Diệp biết, mười một năm nhớ mong chờ đợi của hắn, đột nhiên vào ngày hôm nay, có được kết quả.

Như vậy, đủ rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...