Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 211

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tấn Bắc các, nằm ở cực bắc của hoàng thành, một hành lang dài trải ra ngoài, gian các được xây trên cao ngoài tường thành, nếu tính ra thì, Tấn Bắc các ở cực bắc của hoàng thành là kiến trúc duy nhất ở ngoài kinh thành. Năm đó Thái tổ đã xây gian các này để ngắm cảnh, chính là vì để Đế gia chủ có thể nhìn về quê hương.

Vua Gia Ninh đã đợi trong gian các này rất lâu, nằm trên ghế tựa, sắc mặt tái nhợt, lông mày nhíu chặt.

Triệu Phúc đứng sau, không dám rời đi nửa bước. Hắn mang Ngọc tỷ truyền quốc của vua Gia Ninh đến núi Phù Lăng, nhưng Đế gia chủ quay lưng chỉ lạnh lùng nghe hắn nói xong thỉnh cầu, thậm chí còn không chính diện nhìn hắn.

Đến cuối cùng, chỉ bước vào rừng với một câu 'biết rồi', không còn thấy bóng dáng. Hắn vội vàng trở về biệt uyển đưa vua Gia Ninh vào cung, đến Tấn Bắc các này, chờ một hồi lâu, nhưng Đế gia chủ từ đầu đến cuối vẫn không tới.

"Bệ hạ, người không thể ở đây nữa, vẫn nên sớm tuyên Thái y vào cung ......" Triệu Phúc nhẹ giọng nói, vua Gia Ninh không hề mở mắt, đúng lúc này, một cơn gió thổi qua, trong lòng Triệu Phúc sợ hãi, ngẩng đầu nhìn sang, một tấn y đen tuyền rơi vào trong mắt.

Vua Gia Ninh mở mắt, ông phất tay, Triệu Phúc khom người, lui khỏi Tấn Bắc các.

"Trẫm, Trẫm nghĩ, ngươi nên tới gặp Trẫm một lần." một tiếng ho khan vang lên, vua Gia Ninh ngồi dậy, nửa dựa vào ghế tựa, nhìn bóng người đen tuyền kia, trong mắt có tia sáng lạ thường.

"Có gì đáng để gặp, chẳng qua là một người đã chết và một người sắp chết." giọng nói nhàn nhạt truyền đến, lạnh lùng lười biếng, không hề đặt quân chủ phía sau vào mắt.

"Trên đời này ai có bản lĩnh làm gì ngươi?" không để ý sự thờ ơ của Đế Thịnh Thiên, vua Gia Ninh đột nhiên cao giọng "Năm đó người mất một nửa võ công, mười chuẩn tông sư của Trẫm cũng không lấy được mạng của ngươi ở Nam Hải, ngươi khinh thường Trẫm, đấu với Trẫm, dạy ra một con nhóc tranh đoạt với Trẫm, dù người trong thiên hạ cho rằng ngươi đã chết, trên đời này ai có bản lĩnh làm gì ngươi!"

"Ta cô độc một đời, sớm đã xuất thế, Hàn Trọng Viễn, ngươi còn muốn làm gì ta?" một hồi lâu, Đế Thịnh Thiên lên tiếng, thấp giọng thở dài, nàng quay đầu "Năm đó ta gặp ngươi ở Thương thành, không giống như bây giờ."

Rất nhiều năm về trước, Đế Thịnh Thiên và Thái tổ gặp nhau ở Thương thành, lúc đó vua Gia Ninh mới mười mấy tuổi, Đế Thịnh Thiên cũng hết lòng yêu thương, dốc sức bồi dưỡng.

Nói ra thì năm đó, Thái tổ thích Đế Vĩnh Ninh, Đế Thịnh Thiên càng yêu tính khí của Hàn Trọng Viễn.

Khoảnh khắc Đế Thịnh Thiên quay đầu lại, nhìn dung mạo không thay đổi của nàng. Vua Gia Ninh đột nhiên sửng sốt, hai tay không khỏi run lên. Sau nhiều năm qua đi, nàng vẫn là dáng vẻ của năm đó.

Đại Tĩnh thăng trầm, thời gian thay đổi, chỉ có Đế Thịnh Thiên, như vẫn sống trong những năm tháng loạn lạc đó.

"Năm đó Trẫm thế nào?" vua Gia Ninh khàn giọng hỏi.

"Bây giờ hỏi, còn ý nghĩa gì."

"Ngươi không hỏi ta tại sao truy gϊếŧ ngươi ở Nam Hải, tại sao ép Đế Vĩnh Ninh tự sát ở thành Đế Bắc, tại sao diệt cả Đế gia ngươi?" vua Gia Ninh hai mắt đỏ bừng, khàn giọng hỏi.

"Ngươi đã đạt được thứ mình muốn chưa?" Đế Thịnh Thiên không trả lời mà hỏi "Hàn Trọng Viễn, ngươi làm nhiều như vậy, đến bây giờ, ngươi đã đạt được thứ mình muốn chưa?"

Con ngươi vua Gia Ninh đột nhiên co rút, bấu chặt vào mép ghế, nặng nề thở hổn hển không trả lời. Hắn hao hết tất cả một đời, hãm hại bằng hữu, diệt cả Đế thị, nhưng cuối cùng lại rơi vào kết cục ép chết đích tử trưởng nữ, gài bẫy mẫu thân, lui về sống ở biệt uyển. Đế Thịnh Thiên hỏi ông đã đạt được thứ mình muốn chưa, đúng là nực cười!

"Không thể trách Trẫm, năm đó nếu không phải ngươi và Thái tổ có ý lập Đế Vĩnh Ninh làm trữ quân, Trẫm làm sao có thể đi đến bước đường hôm nay! Chính các ngươi, chính các ngươi đã ép Trẫm!" vua Gia Ninh gầm lên, tất cả những bất bình và không cam lòng chôn chặt trong lòng đều thốt ra hết, Thái tổ đã sớm qua đời, mấy chục năm sau, những uất ức sợ hãi mà ông phải chịu đựng năm đó chỉ có thể chất vấn Đế Thịnh Thiên.

"Ngươi có biết Đại Tĩnh năm đó đã dùng bao nhiêu xương cốt để lập triều?" Đế Thịnh Thiên nhìn ông, đột nhiên nói "Ngươi theo phụ thân ra chiến trường năm tám tuổi, người khác không biết, ngươi phải biết."

Giọng của Đế Thịnh Thiên càng nặng "Thị tộc chia rẽ, Trung Nguyên loạn chiến mười tám năm, thành lập Đại Tĩnh đã hao tổn hàng trăm ngàn sinh mạng của các thị tộc ở Trung Nguyên, xương máu chồng chất để đổi lấy một vương triều Đại Tĩnh thái bình, Hàn Trọng Viễn, ngươi cảm thấy, Hàn Tử An và ta làm thế nào để rèn luyện người kế thừa?"

Vua Gia Ninh giật mình, trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ hoang đường. Ông chậm rãi lắc đầu "Không thể nào, không thể nào, ngươi nói năm đó phụ hoàng ......"

"Phụ thân ngươi chinh chiến cả đời, dốc hết toàn lực để thống nhất Trung Nguyên, bản thân lại đầy thương tích bệnh tật, từ lúc đăng cơ, huynh ấy biết mình còn rất ít thời gian, năm đó ngươi còn nhỏ tuổi, nghênh ngang đắc ý, nhưng huynh ấy đã không còn thời gian để dạy ngươi cách làm vua một nước, Đại Tĩnh lập quốc mới được vài năm, căn cơ chưa vững, không còn cách nào, huynh ấy chỉ đành rèn luyện ngươi trên triều, để ngươi nhanh chóng trưởng thành, năm đó có đồn đại huynh ấy muốn lập Vĩnh Ninh làm trữ quân, chỉ để xem ngươi có nhân đức khoan hồng với thiên hạ. Nhưng tiếc là ngươi quá độc đoán, tính cách ngày càng đáng ngờ, dần mất đi tấm lòng ôn hòa."

"Tử An thấy không ổn, huynh ấy mới thật sự nảy sinh lòng lập Vĩnh Ninh làm trữ quân, nhưng cả ta và Vĩnh Ninh đều từ chối. Sau đó, chiếu thư Vĩnh Ninh cũng có tư cách kế thừa ngôi vị trữ quân, chỉ là phụ thân ngươi cảnh báo ngươi mà thôi, nhưng đáng tiếc ngươi không nhìn thấu khổ tâm của huynh ấy, cố chấp cho rằng chúng ta xem ngươi như đứa con bị bỏ rơi, thành lập phe phái trong triều, lôi kéo quần thần."

"Ngươi nói bậy! Nếu ông ấy thật sự có ý lập ta làm trữ quân, tại sao để lại di chỉ cho ngươi ở điện Chiêu Nhân, giao quyền phế quân chủ vào tay ngươi. Trẫm lo sợ run rẩy nửa đời, hết lòng hết sức, bây giờ ngươi mới nói với Trẫm là vì Trẫm, đúng là nực cười! Ngươi cho rằng Trẫm sẽ tin?"

"Di chỉ phế quân chủ?" ánh mắt Đế Thịnh Thiên hơi trầm "Ngươi lại cho rằng thứ cuối cùng mà Hàn Tử An giao cho ta là thánh chỉ phế ngươi." Đế Thịnh Thiên lấy ra một cuộn giấy vàng tươi từ trong tay áo ném về phía vua Gia Ninh, lạnh giọng nói "Hàn Trọng Viễn, ta là gia chủ Đế gia khai quốc Đại Tĩnh, nhường thiên hạ, quyền thế không thua phụ thân ngươi, chỉ cần một lời kêu gọi, Đại Tĩnh ắt sẽ có nội loạn giành đế vị, lúc Hàn Tử An chết, chính là lúc uy danh của ta đang hưng thịnh, huynh ấy chết, ở Đại Tĩnh không còn ai có thể khống chế được ta. Thời gian trôi qua, ai biết được ta có đổi ý không, khơi dậy nội loạn, lấy lại một nửa giang sơn thuộc về Đế gia, ngay cả ta cũng không thể đảm bảo điều này. Ta và huynh ấy đều biết nội loạn thật sự của Đại Tĩnh chính là ta, Đế Thịnh Thiên."

"Hàn Trọng Viễn, ngươi cảm thấy, phụ hoàng ngươi trước lúc băng hà, muốn làm điều gì nhất? Đế Thịnh Thiên ta muốn làm điều gì nhất? Đối với chúng ta mà nói, hòa bình ngày sau của Đại Tĩnh mới là điều chúng ta muốn."

Vua Gia Ninh cúi đầu nhìn cuộn giấy vàng tươi đang mở ra trên ngực, khi nhìn trên đó, con ngươi ông từng chút mở to, trong ánh mắt lộ ra vẻ khó tin.

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: kể từ ngày Trẫm băng hà, gia chủ Đế gia Đế Thịnh Thiên không được bước vào đế đô Đại Tĩnh nửa bước."

Di chỉ cuối cùng của Thái tổ, chỉ có một câu như vậy, ông ấy đã đích thân trao cho Đế Thịnh Thiên trước lúc qua đời, thiên hạ không hề hay biết.

Thánh chỉ này Thái tổ để lại vì cả Đại Tĩnh, mà Đế Thịnh Thiên, là người duy nhất giữ lời.

Đó cũng là vì sao những năm qua, dù Đế gia có xảy ra chuyện gì, Đế Thịnh Thiên từ đầu đến cuối chưa từng vào đế đô gϊếŧ vua Gia Ninh, không vì gì khác, năm đó trước lúc Thái tổ băng hà, nàng đã tự tay tiếp thánh chỉ này, lập lời hứa một đời vì Đại Tĩnh thái bình.

Vua Gia Ninh ôm lấy di chỉ, toàn thân run lên, sự vẩn đục trong mắt từng chút tan đi, như máu tràn ra, ông phun ra một ngụm máu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đế Thịnh Thiên, môi mấp máy, nhưng hoảng loạn không thể nói một lời.

"Bệ hạ!" Triệu Phúc nghe thấy tiếng động, vội vàng từ nội các xông ra, vừa thấy tình cảnh của hai người thì hoảng sợ.

"Hàn Trọng Viễn, dù năm đó xảy ra chuyện gì, ít nhất ngươi cũng nên tin, huynh ấy cuối cùng đã chọn ngươi, ngươi là trữ quân mà huynh ấy chọn cho Đại Tĩnh. Ngươi không phải hỏi ta, ta đã thấy ngươi thế nào khi lần đầu gặp ở Thương thành năm đó?"

Đế Thịnh Thiên rũ mắt, nhìn về phía vua Gia Ninh, từng câu từng chữ nói "Năm đó ta gặp ngươi, ngươi còn nhỏ tuổi, như bầu trời trong xanh, nắng sáng chói chang, lòng ta rất vui, nghĩ rằng giang sơn đã có người kế thừa, ngày sau ta và Tử An có thể an tâm nhắm rời đi."

"Trọng Viễn, ngươi từng là trữ quân Đại Tĩnh duy nhất mà ta và Tử An gửi gắm kỳ vọng."

Câu nói cuối cùng rơi vào trong gió, đợi hai người hoàn hồn trở lại, Đế Thịnh Thiên đã biến mất.

Vua Gia Ninh hoảng sợ nhìn nơi nàng biến mất, một ngụm máu khác phun ra, mở to mắt ngã xuống giường.

Ta từng là, trữ quân Đại Tĩnh duy nhất mà hai người gửi gắm kỳ vọng sao?

Câu nói này, ta cầu một đời, cố chấp một đời, cần gì phải để ta nghe thấy lúc còn sống?

Đúng lúc này, ngoài đại điện, Hàn Diệp vừa mới cất bước, giọng nói lãnh đạm cứng rắn của Đế Tử Nguyên từ trên đài cao cách đó không xa đã vang lên.

"Thụy vương gia, người nặng lời rồi." Đế Tử Nguyên bỏ đi bộ dạng lười biếng, trầm giọng nhìn Thụy vương, ánh mắt chẳng hề sợ sệt "Bổn vương giám quốc là ý chỉ của Bệ hạ, nếu Thụy vương người nghi ngờ chất vấn quyền giám quốc của bổn vương, chi bằng đến biệt uyển ngoại ô cầu kiến Bệ hạ tước đi quyền nhiếp chính của bổn vương, chỉ cần bổn vương một ngày vẫn còn ngồi trên ngôi Nhiếp chính vương, chuyện trên triều đình Đại Tĩnh, bổn vương vẫn còn quyền làm chủ."

Thụy vương bị ánh mắt này nhìn đến, trong lòng run rẩy, dù sao cũng là nữ soái Đế gia chinh chiến sa trường, không thể coi thường.

Chúng thần trên bậc đá cũng nhìn ra Đế Tử Nguyên nổi giận, Đế gia trù tính mười mấy năm mới nắm chắc triều đình Đại Tĩnh trong tay, vây vua Gia Ninh trong biệt uyển ngoại ô, hiện giờ há có thể dễ dàng để vua Gia Ninh trở về, tám vương hầu lần này gặp xui xẻo rồi!

"Nhiếp chính vương, người hiểu lầm ý của Thụy vương gia rồi!"

Cẩn quý phi ở bên cạnh thấy Thụy vương bị Đế Tử Nguyên một câu 'ý chỉ của vua Gia Ninh' chèn ép đến thổi râu trừng mắt, nhất thời cắt ngang bầu không khí trì trệ, cười nói "Vương gia chỉ lo lắng về hai vụ án này, mới nói mấy lời mạo phạm đến Nhiếp chính vương, ai mà không biết Nhiếp chính vương công chính nghiêm minh, vụ án gian lận khoa cử năm đó đã nghiêm trị thế tử Trung Nghĩa Hầu và Đỗ Đình Tùng, truyền thành một giai thoại, Nhiếp chính vương được sĩ tử khắp thiên hạ ca tụng. Vụ án gian lận khoa cử lần này, hẳn là Nhiếp chính vương cũng sẽ công bằng xét xử, Thụy vương gia, người lo lắng quá rồi."

Cẩn quý phi an ủi Thụy vương, quay đầu nhìn Đế Tử Nguyên "Bổn cung nghe nói thí sinh Giang Vân Tu bị tráo đổi bài thi rất có danh tiếng trong kinh, nhưng khoa cử lần này lại thi trượt, quả thật đáng tiếc, hôm nay bổn cung đặc biệt triệu hắn vào cung gặp một lần. Nhiếp chính vương, hiền tài như vậy, Đại Tĩnh chúng ta không thể để mất."

Cẩn quý phi nói xong, không nhanh không chậm vỗ tay, nhìn về phía sĩ tử ngồi dưới bậc đá "Giang Vân Tu, tiến lên trả lời."

Cẩn quý phi vừa gọi, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, chẳng trách hôm nay Cẩn quý phi phá lệ cho phép các sĩ tử tham gia khoa cử dự yến tiệc Quỳnh Hoa, hóa ra là vì Giang Vân Tu này. Nếu Giang Vân Tu này thật sự có tài, chẳng khác nào tát một cái mạnh vào mặt Nhiếp chính vương.

Đang suy nghĩ, một thanh niên từ trong các sĩ tử dưới thềm đá bước ra, cẩm y giày trắng, dáng vẻ ưa nhìn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 211
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...