Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 249

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau quốc hôn, Thiên tử vẫn luôn nhớ về lời hứa với Hoàng hậu năm đó, vừa vào đông, hành dinh của Thiên tử đã đến biệt cung trên Lộc sơn nghỉ dưỡng.

Vốn dĩ chỉ có cả nhà Tĩnh An Hầu đi cùng, vừa hay Uyển Thư và Quy Tây hồi kinh bẩm báo công vụ, nàng còn chẳng thèm quay về phủ tiểu tướng quân của mình, mặt dày bám lấy bên cạnh Uyển Cầm, vô cùng yêu thích tiểu An Lạc của nhà Tĩnh An Hầu, mới hai ngày, một lớn một nhỏ hai kẻ dở hơi đã hợp tính khí, ầm ĩ ồn ào khiến biệt cung không thể an bình, chỉ còn thiếu leo nóc dỡ ngói, xuống hồ đánh cá thôi.

Tĩnh An Hầu không đành lòng phạt khuê nữ bảo bối, chỉ đành đi tìm Quy Tây ra mặt, vị đệ nhất kiếm khách Đại Tĩnh này cũng rất dứt khoát, nửa đêm đi thẳng vào biệt cung, không nói một lời liền mang Uyển Thư đang say ngủ trở về phủ tướng quân ở đế đô.

Uyển Thư đi rồi, An Lạc không còn lăn tăn gì nữa, Hàn Diệp mới có thể đưa Đế Tử Nguyên đi dạo một vòng.

Tuyết trắng mênh mông, Ngự tiền thị vệ canh gác xung quanh, cưỡi ngựa độc hành trong tuyết.

Hàn Diệp nắm dây cương, Đế Tử Nguyên hiếm khi dậy sớm, ngáp dài mơ hồ dựa vào trong lòng hắn.

"Mấy ngày trước, Trẫm đến Sùng Văn các, tình cờ gặp hai thiếu niên đạt hạng nhất trong cuộc săn mùa xuân mấy tháng trước, hai người đó đến bây giờ vẫn nhớ mong Ngự tửu của Trẫm đã bị nàng uống, nhìn thấy Trẫm liền trở thành dáng vẻ uất ức."

"Bọn họ còn nhớ à, không phải ta đã phái người đưa mấy vò rượu tới phủ của bọn họ rồi sao? Sao hả, Thiên tử ban là Ngự tửu, Hoàng hậu ban thì không phải sao? Bọn họ còn chê rượu của bổn cung ban uống không ngon chắc?" Đế Tử Nguyên lập tức lấy lại tinh thần, không mê ngủ nữa, hoàn toàn bày ra dáng vẻ lão tử là Hoàng hậu, lẽ nào uống rượu mà lão tử ban thì mất mặt sao.

"Hai người họ mới bao lớn, còn nàng bao nhiêu tuổi rồi." Hàn Diệp lắc đầu cười nói "Nào có Hoàng hậu giành rượu với thần tử chứ?"

Đế Tử Nguyên hừ một tiếng, liếc xéo "Sao, chàng không thích?"

"Thích chứ, thích chứ, ai nói ta không thích." Hoàng hậu chỉ mới nhướng mày, Thiên tử đã phải dỗ dành, nhanh chóng tỏ vẻ trung thành "Chỉ cần nàng muốn uống, Ngự tửu của Trẫm sau này đều chỉ ban cho nàng uống, không ban cho ai hết."

Lời ngọt đến nỗi, với định lực của Đế Tử Nguyên, cũng phải run hết cả lên.

"Được rồi, được rồi, có mất mặt không, đừng để người khác nghe thấy, chàng muốn ban bao nhiêu thì ban bấy nhiêu, ta không quan tâm." Đế Tử Nguyên xua tay, đổi tư thế trong vòng tay của Hàn Diệp.

Khung cảnh tuyết trắng, đất trời an bình, mọi thứ đột nhiên có chút hư ảo.

Hàn Diệp ôm chặt Đế Tử Nguyên, xác nhận người trong lòng là thật, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên nói "Cũng may nàng đã tìm được Linh Triệu."

Hành động trong tiềm thức của hắn không hề che giấu được Đế Tử Nguyên, trong lòng nàng có chút đau lòng, phủ lấy bàn tay ngang eo nàng "Đúng vậy, may là ta đã tìm được. Chàng có biết ta tìm thấy Linh Triệu ở đâu không?"

"Ở đâu?" trong giọng Hàn Diệp lộ ra một chút tò mò. Lúc đầu, ám vệ đại nội và các phủ địa phương dốc hết sức, nhưng cũng không tìm được tiểu đạo sĩ vân du thiên hạ, Tử Nguyên rốt cuộc đã tìm thấy hắn ở đâu?

Sau khi Đế Tử Nguyên trở về, hắn chỉ biết Lạc Minh Tây an ổn, cả hai đều không nhắc đến Đế Tử Nguyên đã sống thế nào một năm Đế Tử Nguyên biến mất.

"Ta tìm thấy hắn trong biển hoa Trường Tư do mẫu thân trồng ở Đế phủ Tấn Nam." giọng Đế Tử Nguyên nhàn nhạt vang lên, mang theo kỳ tích mà ngay cả nàng cũng không thể tin được.

"Trong biển hoa Trường Tư ở Đế phủ Tấn Nam?" Hàn Diệp kinh ngạc.

"Lúc đó, thân thể của Minh Tây không thể chống đỡ được nữa, ta cùng huynh ấy trở về Tấn Nam, để huynh ấy đoàn tụ cùng Lạc bá phụ, Lạc bá mẫu, Ngân Huy, huynh ấy chống đỡ đến giây phút cuối cùng, không muốn ở trước mặt song thân ......" giọng Đế Tử Nguyên ngập ngừng "Ta đưa huynh ấy đến biển hoa Trường Tư nơi chúng ta cùng lớn lên lúc nhỏ, tiễn huynh ấy đi ......" Đế Tử Nguyên thở dài "Không ngờ chúng ta lại bắt gặp Linh Triệu ở hậu hoa viên Đế phủ lặng lẽ hái Trường Tư."

"Tại sao hắn lại đến đó?"

Đế Tử Nguyên quay đầu, bắt gặp ánh mắt có phần nghi hoặc của Hàn Diệp.

"Linh Triệu nói với ta, chàng dưỡng thương ba năm ở Hoài thành, chưa từng yêu cầu Mạc Sương bất cứ điều gì, thứ duy nhất lên tiếng yêu cầu là hoa Trường Tư ở Tấn Nam. Mạc Sương đã tốn rất nhiều công sức để tìm cho chàng ba gốc Trường Tư, chàng tự tay mình trồng trong nhà trúc ngoài ngoại ô Hoài thành, phải mất ba năm mới nở hoa."

Hàn Diệp gật đầu, trong mắt hiện lên tiếc nuối "Đáng tiếc, lúc đó ta không nhìn thấy, không thể tận mắt nhìn thấy ba gốc Trường Tư đó nở rộ."

"Linh Triệu từ nhỏ theo Quốc sư Tịnh Thiện học y, hắn phát hiện hoa Trường Tư không chỉ đẹp, mà trong phấn hoa có thể có dược tính đặc biệt, tiếc là năm đó trong nhà trúc chỉ có ba gốc, chàng yêu hoa như mạng, hắn không dám lấy ra nghiên cứu. Sau đó, Bắc Tần quy thuận Đại Tĩnh, Quốc sư Tịnh Thiện qua đời, trong lòng hắn không còn vướng bận, liền đến Tấn Nam để tìm hoa Trường Tư nghiên cứu."

"Thì ra là vậy. Không hổ là đệ tử của Quốc sư Tịnh Thiện, cố chấp với y đạo như vậy." Hàn Diệp cảm khái nói "Ban đầu hắn hỏi ta ở đâu có nhiều hoa Trường Tư nhất, ta nói với hắn hậu hoa viên của Đế phủ ở Tấn nam có một biển hoa Trường Tư."

"Hắn nghiên cứu hoa Trường Tư, không chỉ vì cố chấp với y đạo. Chàng nên biết, tuổi thọ của người Bắc Tần không dài, đặc biệt là con cháu hoàng thất lại càng ngắn."

"Phải, ta từng nghe sư phụ nói qua. Người Bắc Tần đến từ rừng tuyết ở Mạc Bắc, trong huyết mạch đã mang theo hàn khí trời sinh, bẩm sinh yếu ớt, tuổi thọ không dài." Hàn Diệp nói đến đây, đột ngột dừng lại, nhìn về phía Đế Tử Nguyên "Ý nàng là hoa Trường Tư ......"

Đế Tử Nguyên gật đầu "Hoa Trường Tư mọc ở nơi cực nóng của Tấn Nam, khó tồn tại, nhưng trời sinh là khắc tinh của hàn chứng. Lúc Linh triệu chăm sóc chàng ở Hoài thành đã phát hiện đặc tính của hoa Trường Tư, hắn muốn tìm cách chữa khỏi bệnh bẩm sinh của người Bắc Tần, mới lặn lội đến tận Tấn Nam để nghiên cứu hoa Trường Tư. Nhưng chưa ai từng thử thuốc của hoa Trường Tư, nếu không phải tính mạng của Minh Tây đã nguy kịch, Linh Triệu cũng không dám mạo hiểm cho huynh ấy dùng thuốc. Bệnh của Minh Tây quá nặng, huynh ấy hôn mê nửa năm, dưới sự điều trị của Linh Triệu mới dần tỉnh lại, ta không dám rời đi, chỉ đành ở lại."

"Vậy trong nửa năm qua, hai người điều trị cho Minh Tây ở đâu?"

Nửa năm Đế Tử Nguyên biến mất vốn không ở thành Đế Bắc, điều này Hàn Diệp biết.

"Đoán xem?" Đế Tử Nguyên ngẩng đầu cười nói.

"An Lạc trại." Hàn Diệp nói không chút do dự.

Đế Tử Nguyên nhướng mày, thầm nghĩ Hàn Diệp quả thật biết chuyện.

"Thành Đế Bắc đã bị ám vệ của chàng tra từng ngóc ngách, nếu chàng đã đoán được ta đến An Lạc trại, sao lại không phái người đến?"

"Trong quốc thổ của Trẫm, chỉ có nơi này, vĩnh viễn sẽ không bị quấy nhiễu." cằm Hàn Diệp nhẹ nhàng đặt trên đầu Đế Tử Nguyên, nhẹ nhàng nói "Đó là nơi An Lạc của Trẫm trưởng thành."

Cả đời Đế Tử Nguyên vượt nhiều chông gai, trái tim sắt đá là thế nhưng lại mềm lòng khi nghe những lời của Hàn Diệp.

Nàng nhìn Hàn Diệp rồi bật cười "Có lúc ta nghĩ, có thể ý trời đã âm thầm sắp đặt, nếu năm đó không phải chàng ở Hoài thành để Linh Triệu nhìn thấy hoa Trường Tư, có lẽ hắn sẽ không bao giờ đến Tấn Nam, ta và Minh Tây cũng sẽ không tình cờ gặp hắn, ta sẽ không có cơ hội trở về bên cạnh chàng."

"Trẫm là Thiên tử, nghe theo ý trời, ông trời đương nhiên sẽ giúp ta." Hàn Diệp búng trán Đế Tử Nguyên, ôm nàng vào lòng "Cũng may những chuyện này đều qua hết rồi, hôm qua Tẫn Ngôn nói trong hành cung có tuyết hồ xuất hiện, An Lạc ngày nào cũng bám lấy hắn đòi đi xem, đi, chúng ta đi đón An Lạc, đưa con bé đi tìm tuyết hồ!"

Hàn Diệp vừa nói vừa kéo dây cương, vung roi ngựa hướng về nội cung đi đón cô bé An Lạc.

Mấy ngày nay, Đế Tử Nguyên bị tiểu tổ tông đó làm phiền không chịu được, nét mặt kinh ngạc "An Lạc muốn xem, chàng dẫn con bé đi xem là được, kéo theo ta làm gì!" giọng lười biếng của Đế Tử Nguyên truyền đến.

"Trẫm muốn nàng nhìn An Lạc nhiều hơn."

"Bổn cung cũng không phải phụ mẫu của con bé, sao suốt ngày phải vây lấy con bé." giọng lười biếng của Đế Tử Nguyên lại truyền đến.

"Nhìn nhiều rồi, nàng sẽ có giác ngộ."

"Giác ngộ cái gì?"

"Tử Nguyên."

"Hả?"

"Nàng không cảm thấy, trong cung của chúng ta cũng đến lúc có thêm một đứa trẻ như An Lạc rồi?"

"Giống Đế An Lạc?" Đế Tử Nguyên hừ một tiếng "Chàng cũng không sợ mệt chết sao?"

"Không sợ, không sợ, lúc nhỏ An Lạc do một tay ta nuôi dưỡng, Trẫm có kinh nghiệm."

Gió thổi hiu hiu, hai giọng nói từ trong màn tuyết, tiêu tán giữa đất trời.

Mọi chuyện trên đời, chẳng qua là sinh tử phú quý, yêu hận giận si, trong số đó, sống quan trọng nhất, yêu cố chấp nhất.

Đất trời mênh mông, đời người sóng gió, Đế Tử Nguyên cuối cùng cũng hiểu, dù tình yêu cách sông núi, sông núi cũng có thể san bằng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 249
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...