Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Thái hậu, Bệ hạ, An vương phi mang theo tiểu thế tử đến thỉnh an."

Thái hậu còn chưa dứt lời, ngoài điện truyền tới âm thanh thỉnh tấu.

"Cho bọn họ vào."

Thái hậu bỏ qua đề tài này, cười nói: "Mấy tiểu tử An vương phủ rất lanh lợi, người cũng cùng gặp mặt đi."

Gia Ninh Đế gật đầu, thấy mấy tiểu oa nhi chạy vào điện dáng vẻ ngây thơ hoạt bát, nét mặt trầm xuống.

An vương này, biết rõ Đông cung không có chính thất, hắn còn suốt ngày đem đám oắt con trong phủ đưa vào cung để chọc tức người khác! Giương mắt nhìn Thái hậu ôm tiểu thế tử An vương phủ cười đến không dời mắt được, Gia Ninh đế híp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì.

An vương phi cùng Thái hậu nói đùa, thấy Thái hậu yêu thích tôn nhi nhà mình, cũng rất cao hứng.

"Hoàng thượng, nghe nói Quý nhân sắp sinh, nếu sinh tiểu hoàng tử, trong cung sẽ thêm náo nhiệt."

Thái hậu cảm khái, thấy Gia Ninh Đế chưa trả lời, không khỏi tăng thêm âm thanh gọi: "Hoàng đế?"

Gia Ninh Đế hoàn hồn, nhìn thoáng qua An vương phi mang theo thâm ý, quay đầu lại cười nói: "Mẫu hậu, người nói đúng, Hoàng gia không có chính thất quả thật hoang đường, Đông cung nên chọn Thái tử phi."

Thái hậu và An vương phi đồng thời giật mình, Đông cung Thái tử phi? Thái tử một mực không chịu cưới quý nữ nhà nào, Hoàng đế hiện giờ nhắc đến, chẳng lẽ muốn nghênh đón cô nhi Đế gia bị nhốt ở Thái Sơn sao!

"Hoàng thượng, người nói vậy có ý gì?"

Thái hậu buông tiểu thế tử trong tay ra, âm thanh trầm xuống, khuôn mặt hiền lành hơi lạnh lùng.

An vương phi mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, giống như không nhìn ra bầu không khí trong đại điện nháy mắt đã bị đông lạnh.

"Mẫu hậu."

Gia Ninh Đế vỗ vỗ tay Thái hậu, cười nói: "Người yên tâm, trẫm nhất định sẽ không chọn nữ tử khiến người không thích vào Đông cung làm Thái tử phi."

Nói xong cáo lui rời đi.

An vương phi như ngồi trên đống lửa nôn nóng ra về, thấy Thái hậu không còn hứng thú, vội ôm tiểu thế tử cáo lui.

Từ An điện khôi phục sự thanh tịnh như trước, Tô ma ma bưng một bát ngao tuyết vừa hầm từ ngự thiện phòng đi vào, thấy Thái hậu thần sắc mệt nhừ, khuyên nhủ: "Thái hậu, người yên tâm, Đế gia năm đó phạm phải đại tội mưu nghịch, dù cho Thái tử có kiên trì hơn nữa, Bệ hạ cũng sẽ không lập cô nhi Đế gia lập làm Thái tử phi đâu."

"Nàng có di chỉ do tiên đế lưu lại."

Thái hậu mở mắt, không nhanh không chậm, trong giọng nói tràn đầy lãnh ý: "Ngươi cho rằng thật sự do Thái tử kiên trì, nên Bệ hạ mới không tuyển Thái tử phi Đông cung sao?"

Tô ma ma khó hiểu: "Nếu không phải vì Điện hạ, Bệ hạ cần gì phải nhường nhịn đến vậy?"

"Hồ đồ, năm đó tiên đế lưu lại di chỉ, ngoại trừ lập đế Tử Nguyên làm Thái tử phi, còn viết cái gì, ngươi đã quên hay không?"

Tô ma ma trả lời: "Còn có lập Bệ hạ làm đế..."

Nói đến một nửa, Tô ma ma sửng sốt.

"Đúng vậy, xử tử Đế Tử Nguyên, tước đoạt tư cách vào Đông cung của nàng, chẳng khác nào vi phạm di chỉ cuối cùng tiên đế để lại, Bệ hạ không chỉ sẽ bị sử quan can thiệp, ngay cả quyền kế thừa đế vị chính thống của hắn, cũng sẽ bị vạn dân nghi ngờ, vương hầu trong triều năm đó có hơn phân nửa từng nhận ân huệ của Đế gia, nếu không phải năm đó Tĩnh An Hầu mưu phản chứng cứ xác thực, ngươi cho rằng thiên hạ của Hàn gia còn có thể ngồi vững sao? Đem Đế Tử Nguyên giam mà không gϊếŧ, không phải niệm tình Thái tử, mà là vì triều đình Đại Tĩnh an ổn, điểm này, Bệ hạ rất rõ ràng."

"Thái hậu, vậy chúng ta nên làm thế nào?"

"Cái gì cũng không làm."

Thái hậu tiếp nhận thuốc bổ Tô ma ma đưa tới, giọng nói thản nhiên: "Đến bây giờ còn cái gì phải lo lắng, nàng được Hoàng gia nuôi dưỡng mười năm, ngươi cho rằng vẫn là Đế tử nguyên năm đó sao? Thiên hạ Đại Tĩnh, vĩnh viễn chỉ có thể là của họ Hàn!"

Cũng chỉ có lúc này, mới có thể ở trên người vị Thái hậu an dưỡng tuổi già này, nhìn thấy uy nghiêm thâm trầm từng là mẫu nghi thiên hạ.

Tin tức Gia Ninh đế muốn chọn Thái tử phi cho Thái tử lan truyền nhanh chóng khắp triều đình, vương hầu các nhà đều hưng phấn, thiết nghĩ cũng đúng, Thái tử đã hai mươi hai mươi tuổi, vẫn chưa có đích tử, bất luận là vì an ổn của triều đình, hay là tương lai quốc gia, đều nên sớm ngày giải quyết việc này. Cho dù tin tức vừa ra, quý nữ ở độ tuổi sắp gả của các phủ đều đình chỉ* nghị thân, quan sát phản ứng của Thái tử, nào biết Đông cung bị vây trong lời đồn nhảm lần này lại bảo trì im lặng, vô luận triều thần nói bóng nói gió như thế nào, Thái tử điện hạ cũng chỉ bày ra bộ dáng 'gió mát trăng thanh', chuyện gì cũng không liên quan đến mình.

Ngược lại dân gian bên ngoài vô cùng náo nhiệt, bọn họ đem quý nữ nhà Vương hầu liệt kê ra ba sáu chín bậc, vì chuyện tuyển chọn Thái tử phi mà nổi máu đánh cược.

Nửa tháng sau, bàn đánh cược chính thức được mở ra, đứng đầu là nhi nữ Khương Điệp Vân nhà Tả tướng, Tam tiểu thư Triệu Cầm Liên của Viễn Đông Đông An Hầu phủ, trưởng nữ Lạc Ngân Phong của Tấn Nam Lạc lão tướng quân.

Ba nữ nhân này vang danh Đại Tĩnh, văn chương xuất chúng, là lựa chọn hàng đầu cho vị trí Thái tử phi Đông cung.

Ngoài ra, vì để cho trận đánh cược này càng thêm hào hứng, sòng bạc còn ngầm liệt kê tên của hai người ở trên bàn, đương nhiên, bởi vì thân phận của hai người này, không ai dám đem tên của các nàng đặt ra công khai.

Đế Tử Nguyên, Thái tử phi trước khi Thái tổ băng hà tự mình lựa chọn, hiện giờ là nữ tử trên người có tội.

Nhậm An Lạc, Thượng tướng quân thanh danh nổi bật, từng vạn dặm cầu hôn Thái tử, xuất thân là thổ phỉ.

Sự xuất hiện của hai người này làm cho sòng bạc ngầm của kinh thành sôi nổi, tuy rằng tỷ lệ cược kinh người, lại ít ai dám đặt cược, nhưng kể ra cũng không có gì lạ, bởi vì mọi người đều biết, kỳ tích bọn họ có thể vào Đông cung làm Thái tử phi so với 'tuyết rơi tháng sáu', sợ rằng chênh lệch không xa.

Thượng Thư các gần đây tấu chương được đưa vào so với nửa năm trước kia còn nhiều hơn, nhưng chỉ có một vài lão thần nói rằng Thái tử lớn tuổi nhưng con nối dõi quá thưa thớt, hy vọng Bệ hạ có thể chọn ra quý nữ phẩm hạnh đức hậu từ trong các vương hầu phủ để vào Đông cung. Mấy ngày nay Gia Ninh Đế lật xem tấu chương, cuối cùng cũng biết được một sự thật, nhi tử nhà hắn tuy không được hắn chào đón cho lắm, nhưng lại được cả triều văn võ bá quan coi như bánh bao thơm suốt ngày thương nhớ.

Triệu Phúc ở một bên mài mực, thấy Gia Ninh Đế thần sắc khác thường, rũ mắt im lặng không lên tiếng.

"Trẫm chờ mấy ngày, thật đúng là có người không sợ chết, dám can thiệp muốn trẫm triệu hồi Đế Tử Nguyên."

Gia Ninh Đế đem tấu chương để qua một bên, vẻ mặt khó lường.

Triệu Phúc rùng mình, Sợ Gia Ninh Đế phiền lòng, hỏi: "Bệ hạ, vị đại nhân nào to gan lớn mật như vậy?"

Gia Ninh Đế xua tay, cũng có chút kinh ngạc: "Là phe phái Tả tướng."

Nói xong liền nhíu mày, Tả tướng và Đế gia có thể nói là đối thủ một mất một còn, không có khả năng nguyện ý nhìn thấy Đế gia ngóc đầu trở lại, chẳng lẽ thần tử trong triều thật sự có suy nghĩ như vậy?

Nghĩ lại không ít tấu chương của các lão thần tử cũng lờ mờ nhắc tới thỉnh nguyện đón cô nhi Đế gia trở về, nhưng lúc đó Gia Ninh Đế cũng không quá mức để ý.

"Bệ hạ, hiện giờ chuyện Điện hạ tuyển phi đang xôn xao ở kinh thành, ngài thật sự muốn chọn Thái tử phi cho Điện hạ?"

Đừng nói những người khác, ngay cả Triệu Phúc cả ngày đi theo bên cạnh Gia Ninh Đế cũng bị hai cha con này làm cho hoang mang không hiểu chuyện gì, thấy các đại thần nhắc đến Đế Tử Nguyên nhưng Gia Ninh Đế không hề tức giận, nên mới tò mò hỏi một câu, vừa dứt lời, liền bắt gặp ánh mắt nhàn nhạt của Gia Ninh Đế lườm tới, Triệu Phúc sắc mặt trắng bệch, quỳ xuống dập đầu liên tục: "Bệ hạ, nô tài đáng chết, nô tài đáng chết..."

Thăm dò tâm ý của đế vương, quả thật tội đáng chết vạn lần. Gia Ninh Đế không nói nửa câu, tiếp tục lật xem những tấu chương khác, trong thư phòng chỉ có thể nghe thấy tiếng lật xem tấu chương xen lẫn tiếng dập đầu của Triệu Phúc.

Sau nửa nén hương, Gia Ninh Đế mới mở miệng: "Được rồi, đứng lên đi."

Triệu Phúc như được đại xá, lúc này mới từ trên mặt đất đứng lên, trán đã hiện ra vết máu: "Tạ Bệ hạ thứ tội."

"Nếu không phải là ý của Thái tử, ngươi cho rằng những lão thần này sẽ vì Đế Tử Nguyên mà dám mở miệng."

Gia Ninh Đế khép lại tấu chương.

Triệu Phúc không dám nói nữa, chỉ im lặng lắng nghe.

"Hắn vẫn luôn cho rằng năm đó trẫm đối với Đế gia quá tuyệt tình, vì một Đế Tử Nguyên mà nghịch ý trẫm mấy năm nay, nếu hắn lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm như thế, trẫm sẽ đưa người đó đến trước mặt hắn, trẫm cũng không tin, trẫm mất mười năm cố gắng, dùng sự phú quý của Hoàng gia nuôi dưỡng nữ nhi Đế gia nhưng tâm tính của nàng vẫn như năm đó không thay đổi..."

"Trẫm ngược lại muốn xem thử, đến tột cùng hắn có thể vì Đế Tử Nguyên làm đến mức nào."

Gia Ninh Đế đứng dậy, đi tới gần tường bên trong, cầm lấy thanh thiết kiếm màu xanh sẫm trên giá bạc, chạm vào lạnh buốt, đoan chính vô ngần.

Hắn híp mắt lại, trên khuôn mặt nhân từ hiện ra vẻ lạnh lùng, lời nói ra khỏi miệng làm cho Thượng Thư phòng ngưng trệ xuống.

"Thái tử cũng nên được giáo huấn lâu hơn một chút."

Bất luận lần lập phi này sóng to gió lớn như thế nào, cho dù sòng bạc kinh thành đem tỷ lệ cược của Nhậm An Lạc tăng lên 'một thắng một trăm', nàng vẫn mỗi ngày bôn ba trong yến hội của các phủ Hầu gia, đối với việc này không hề quan tâm tới.

Một tháng sau, trên hành lang phủ An Ninh công chúa, Uyển Thư theo Nhậm An Lạc sải bước đi vào nội đường kêu rên: "Tiểu thư, chúng ta đã ăn yến tiệc một tháng rồi, không có thời gian nghỉ ngơi! Những quý nhân trong kinh thành này sao ai cũng có sở thích quái dị hết vậy, thích cùng người chơi cờ kiểu vô lại không nói đi, nhưng còn mấy Hầu gia đánh không thắng ta, cứ cách mấy ngày lại tìm ta quyết đấu, một đám lão đầu râu ria bạc trắng, gân cốt yếu ớt lại không thể đánh, làm ta phải kìm nén bực bội, tiểu thư, một tháng này ta luyện đánh cùng họ hai mươi lăm ngày, người nói xem, có nha đầu nào mệnh khổ như ta không, ta muốn trở về Tấn Nam!"

Nhậm An Lạc quay đầu lại, thấy nha đầu nhà mình nổi giận đùng đùng, nàng vuốt cằm đánh giá một chút, thấy đáy mắt cô nương từ trước đến nay làm bằng sắt đen đang trợn thành vòng tròn, nhún nhún cái đầu giống như bị chà đạp, bất giác sinh ra một chút đồng tình, phất tay thành toàn: "Được, đừng kể khổ, chờ bữa tiệc hôm nay của An Ninh kết thúc, ta cho ngươi nghỉ nửa tháng, còn cho ngươi chọn một món bảo bối ở trong nhà kho."

"Thật không?."

Ánh mắt Uyển Thư trong nháy mắt lóe sáng vô cùng, nàng nghĩ đến bảo bối trong nhà kho, lập tức sinh khí dồi dào, dắt tay Nhậm An Lạc đi vào nội đường: "Tiểu thư, người mau đi vào, yến hội nhanh kết thúc thì chúng ta cũng hồi phủ sớm một chút."

Uyển Thư kéo Nhậm An Lạc một đường đi nhanh, đến gần nội đường nghe thấy An Ninh hào sảng cười to: "Thế nào, Tranh Ngôn, ta đã nói, chỉ cần loan tin trong phủ Công chúa có cổ thư người xưa để lại, Hoàng huynh nhất định sẽ không mời mà đến!"

"Nếu ngươi đã dám đưa tin để ta tới đây, tất nhiên không thể nói dối, ta đến một chuyến thì đã làm sao?"

Giọng nói của Hàn Diệp thanh nhã, Nhậm An Lạc nhướng mày, sải bước đi vào nội đường.

"An Lạc, ngươi tới rồi."

An Ninh đang bị khí thế của Hàn Diệp đè ép đến không thở nổi, thoáng nhìn An Lạc giống như nhìn thấy Bồ Tát, lập tức từ trên ghế đứng lên, nghênh đón nàng, cảm giác như Nhậm An Lạc vừa đến, sức lực của nàng đấu với Thái tử cũng tăng thêm.

"Hôm nay thật náo nhiệt."

Nhậm An Lạc nhìn vào nội đường, thấy phần lớn là tướng lĩnh Tây Bắc vào kinh bẩm báo công vụ, hơi sáng tỏ. An Ninh hiện giờ bị Gia Ninh Đế trói ở kinh thành, sợ là ngày sau cơ hội gặp những người này cũng ít đi, cho nên mới tổ chức yến hội trước khi bọn họ rời đi. Về phần Hàn Diệp, nghe nói y từng dẫn quân vài năm ở Tây Bắc, mọi người trong sảnh đường đều thoải mái, không hề câu nệ, chắc hẳn cũng có chút giao tình với y.

Nhậm An Lạc đẫm máu sa trường danh tiếng vang xa, ngồi đây đều là hán tử cương trung được luyện ra từ chiến trường, nhìn thấy thái độ nàng với An Ninh không khác gì nhau, hào sảng khoái ý, chỉ trong chốc lát đã trở nên thân thuộc.

Từ khi Nhậm An Lạc tiến vào, ánh mắt Hàn Diệp vẫn luôn không đặt ở trên người nàng, chỉ lười biếng nhìn hoa mai nở rộ ngoài sân, vẻ mặt nhàn nhạt.

An Ninh có chút kỳ quái, đẩy đẩy Hàn Diệp, thấp giọng nói: "Ta vì huynh mới đặc biệt gọi An Lạc tới, huynh còn không mau nói chuyện với nàng ấy."

Hàn Diệp nhướng mày: "Nói cái gì?"

"Phụ hoàng đang tuyển Thái tử phi cho huynh, oanh oanh yến yến trong các phủ vương hầu nhìn huynh giống như nhìn một miếng thịt béo, làm cho người ta hoảng sợ. Huynh xem An Lạc thật tốt a, lần trước phụ hoàng tứ hôn, huynh cũng không nên từ chối, làm cho cô nương nhà người ta không xuống đài lên tiếng thì không được, huynh mau nói một chút lời tốt, gặp phụ hoàng thỉnh cầu lại ân chỉ, cho dù là Trắc phi cũng được, dễ chặn miệng của người khác."

"Không cần."

"Vì cái gì, huynh không vừa ý người ta?"

Hàn Diệp cùng chúng tướng triều đình trò chuyện khí thế ngất trời, nhìn thoáng qua Nhậm An Lạc chỉ thiếu chút nữa đã lật bàn nhảy lên ngồi, thờ ơ hỏi: "Ngươi nhìn nàng xem, nếu thật sự quan tâm đến vị trí Đông cung Thái tử phi, sẽ bày ra bộ dạng như vậy sao, một tháng nay nàng cùng các lão Hầu gia trong kinh thành kết giao rất vui vẻ, sợ là không có thời gian băn khoăn đến hôn sự của ta."

An Ninh ngẩn ra, quay đầu lại nhìn Nhậm An Lạc, cảm thấy hoàng huynh nhà mình nói không sai, không khỏi có chút tiếc hận, lo lắng: "Nhất định là do huynh chọc giận nên nàng mới như thế, hoàng huynh, huynh cái gì cũng không làm, nếu phụ hoàng thật sự ban Thái tử phi cho huynh, chẳng lẽ huynh phải tùy tiện tiếp nhận sao?"

Hàn Diệp cười cười, "Người ta muốn nghênh đón vào Đông cung, ngươi biết rõ chỉ có một người."

An Ninh dừng lại, vẻ mặt phức tạp: "Hoàng huynh, phụ hoàng sẽ không để nàng rời Thái Sơn, huynh nên buông xuống đi, đừng kiên trì nữa..."

An Ninh còn chưa dứt lời, tiếng bước chân ngoài sảnh đường dồn dập vang lên, thủ vệ sai vặt phủ Công chúa từ gian ngoài chạy vào, biểu tình quái dị như gặp quỷ.

Mọi người dừng vui đùa, hồ nghi nhìn về phía gã sai vặt ngay cả thở hổn hển cũng khó khăn này, tròng mắt theo cổ hắn duỗi thẳng lên xoay chuyển.

"Điện... thưa ngài."

Đầu tiên hắn nhìn về phía An Ninh, sau đó cảm thấy không đúng, bất thình lình quay đầu hướng về phía Hàn Diệp, run rẩy nói không thành lời: "Thái tử... Thái tử điện hạ, trong cung... trong cung có chỉ truyền đến..."

An Ninh là một người nóng tính, làm sao chịu được lề mề như vậy, lớn tiếng quát mắng: "Nói chuyện cho đoàng hoàng, không nói trôi chảy được thì đến quân doanh lĩnh quân côn!"

Gã sai vặt bị An Ninh quát hoảng sợ rùng mình một cái, ngẩng đầu lên: "Bẩm Điện hạ, trong cung truyền đến thánh chỉ của Bệ hạ, nói Bệ hạ lệnh Cấm vệ quân hộ tống tiểu thư của Đông An Hầu phủ và Tấn Nam Lạc phủ vào kinh."

An Ninh Nhíu mày, biết Gia Ninh đế đã hạ quyết tâm chọn phi cho Hàn Diệp, không kiên nhẫn xua tay: "Sòng bạc ở kinh thành đã mở một tháng rồi, ngươi cho rằng bổn công chúa không biết sao, không có tiền đồ, còn không mau lui xuống."

Gã sai vặt chớp mắt mấy cái, thấy ánh mắt khinh bỉ của Công chúa nhà mình, nắm chặt nắm đấm, ngẩng đầu, kéo cổ họng thấy chết không sờn hô lên một câu: "Điện hạ, Bệ hạ còn hạ chỉ cho Thân thống lĩnh cấm vệ quân đi lên Thái Sơn, mời tiểu thư Đế gia trở về!"

Bầu không khí trở nên nghẹt thở khó diễn tả thành lời, cả đại sảnh đột nhiên yên tĩnh lại. Mọi người kinh ngạc nhìn nhau, nhìn gã sai vặt quỳ dưới đường, nhất thời chưa lấy lại tinh thần, người này vừa rồi nói cái gì... Bệ hạ hạ chỉ cho tiểu thư Đông An Hầu phủ và Tấn Nam Lạc phủ vào kinh, còn có cái gì, a, đúng rồi... nghênh đón tiểu thư Đế gia...

Nghênh đón tiểu thư Đế gia! Khi tất cả mọi người ý thức được ý tứ của những lời này, cơ hồ là ngay lập tức, tất cả mọi người quay đầu nhìn về phía Thái tử gia đang ngồi trên sảnh đường, nhìn thoáng qua, liền vô cùng sững sờ.

Thái tử ngồi trên cao, trong tay cầm một quyển sách cổ, nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe môi nhếch lên, cả người mang theo vui sướng nhàn nhạt, ôn nhuận thanh nhã giống như từ trong tranh bước ra.

Nhậm An Lạc đứng giữa võ tướng, nhìn về phía Hàn Diệp cách đó không xa, sâu trong ánh mắt lăn tăn gợn sóng.

Nàng chưa từng thấy qua nụ cười như trút được gánh nặng trên mặt Hàn Diệp, ít nhất... trong những ngày nàng lấy thân phận Nhậm An Lạc vào kinh, chưa từng thấy qua.

———

Chú thích:

*Đình chỉ: tạm thời dừng lại.

———

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đế Hoàng Thư
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...