Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đế Hoàng Thư

Chương 178

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một ánh kiếm lạnh lẽo, cắt ngang trận chiến sinh tử đã trở thành định cục, nhuyễn kiếm bạc với khí thế không thể ngăn cản kia xua tan hơi thở chết chóc giữa hai lông mày của Đế Tử Nguyên. Cảm giác ấm áp từ bên hông truyền đến, nàng rơi vào vòng tay ấm áp quen thuộc, được người ôm trọn vào lòng, nhanh chóng rút lui về sau.

Nàng dùng sức lực cuối cùng ngẩng đầu lên, góc nghiêng kiên nghị của Hàn Diệp rơi vào mắt nàng qua đôi mắt nhòe máu mờ sương. Người ôm nàng run rẩy liên tục truyền chân lực vào kinh mạch của nàng.

"Hàn Diệp ......" nàng cuối cùng cũng nhìn thấy Hàn Diệp cúi đầu.

Bao năm qua, nàng đã nhìn thấy rất nhiều dáng vẻ của Hàn Diệp, cơ trí, khoan dung, lạnh lùng, chịu đựng, nhưng nàng chưa từng nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ đến cực điểm, lại tức giận như sóng to gió lớn cuốn phăng vạn vật của hắn như lúc này.

Hàn Diệp, sao chàng lại xuất hiện ở đây?

Giang sơn, dân chúng?

Tình thân, nhân nghĩa?

Rốt cuộc chàng lựa chọn điều gì?

Ta có thể chế ngự lòng người, nắm giữ thiên hạ, xoay chuyển càn khôn, chỉ có chàng, ta vĩnh viễn không thể nhìn thấu.

Nếu có cơ hội, lần này chàng đến nói ta biết, rốt cuộc thứ chàng muốn là gì!

Tiếng đao kiếm va chạm, tiếng kêu gào khẩn thiết tan biến bên tai, Đế Tử Nguyên mất hết sức lực, cuối cùng nhắm mắt, chìm vào bóng tối sâu thẳm.

Trên nền tuyết, Quy Tây, Cát Lợi, Uyển Thư đứng cạnh nhau, bảo vệ trước mặt Hàn Diệp và Đế Tử Nguyên với tất cả vũ khí trong tay.

Thấy Hàn Diệp và những người khác xuất hiện, quan tiên phong Ngô Phi đứng phía sau vách núi, nhanh chóng ném bật lửa xuống đất, giẫm mạnh dập tắt, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Hắn cũng biết nặng nhẹ, lập tức hành lễ với Hàn Diệp, dẫn những tướng sĩ còn lại đuổi theo xe quân lương.

Ôn Sóc trầm mặc nhìn hai người trên tuyết, hai mắt đỏ bừng, khóe môi mím chặt, hai tay buông thõng khẽ run lên, nhìn nét mặt Đế Tử Nguyên mang theo một tia hạnh phúc mất đi rồi lấy lại được.

Ba chuẩn tông sư bị chấn động lui về sau mấy bước, nhìn mấy người đứng trong tuyết, sắc mặt hoàn toàn trầm xuống. Bọn họ nhìn Quy Tây sắc mặt lạnh lùng như nhìn thấy một đóa hoa, trong mắt không giấu được vẻ ngạc nhiên.

Chỉ mới hai mươi tuổi đã bước đến đỉnh cao của chuẩn tông sư! Nếu không phải được tu luyện tốt, hầu như cả ba người đều sẽ hét lên 'tuyệt đối không thể'!

Công lực của tiểu thái giám và cô nhóc kia tuy không bằng bọn họ nhưng lại mạnh mẽ chính thống, rất khó đối phó. Còn cả hộ vệ đầu gỗ cực kỳ khó giải quyết, chỉ cần mấy người này, đừng nói là gϊếŧ Đế Tử Nguyên, bọn họ cũng khó có thể thuận lợi rời khỏi núi Hổ Tiếu.

Hơn nữa, người đó thật sự đã đến đây ......

Khi ba chuẩn tông sư đã trải qua hàng chục năm thăng trầm đặt mắt nhìn bóng người trên tuyết, đều đồng thời cảm thấy một loại khí lạnh khó tả.

Tuyết lớn rơi suốt đêm, đỉnh núi phủ một màu trắng xóa.

Hàn Diệp nửa quỳ trên đất, ôm chặt người trong lòng, không nói lời nào.

Cả đỉnh núi Hổ Tiếu đã trầm mặc một cách quỷ dị kể từ lúc hắn xuất hiện với thanh kiếm kia của mình.

Trữ quân Đại Tĩnh ôn hòa tốt bụng trong mắt thiên hạ đột nhiên biến mất, dù hắn rũ mắt, nửa quỳ trên đất làm người khác nhìn không rõ nét mặt, nhưng mọi người vẫn có thể cảm nhận được sát khí hung tàn muốn hủy diệt mọi thứ trên người hắn.

Vảy ngược của rồng, không thể đụng tới.

Lời này là đạo lý từ thời xa xưa.

"Ta đã nói, nếu có duyên, ta nhất định sẽ gặp lại các vị trên chiến trường Tây Bắc này." Hàn Diệp đứng dậy, quay lưng với mọi người, cẩn thận đưa người đang ôm trong lòng vào tay Ôn Sóc. Hắn xoay người, nhìn ba chuẩn tông sư vẻ mặt bất định, nói một câu như vậy.

Khôi y nhân im lặng hồi lâu, cởi bỏ khăn che mặt, hắn chính là thủ lĩnh của mười chuẩn tông sư vài ngày trước.

Hàn Diệp dù gì cũng là Hàn Diệp, thương thế của Đế Tử Nguyên khiến hắn ruột gan rối bời, nhưng không hề mất đi lý trí. Điều hắn thật sự kiêng dè không phải ba người trước mắt, mà là bảy chuẩn tông sư không rõ tung tích còn lại.

Nếu mười người này liên thủ, trừ khi đại tông sư xuất thế, nếu không ở biên giới Tây Bắc này không ai có thể ngăn cản.

"Điện hạ, ta chỉ làm theo lệnh. Điện hạ cần gì phải nghịch ý vua cha, ngăn cản ta? Lẽ nào nữ tử nhỏ bé này còn quan trọng hơn giang sơn xã tắc của Điện hạ?"

Dù đã đoán được ba chuẩn tông sư này nhận lệnh của ai, nhưng chính tai nghe thấy vẫn không khỏi chấn động. Đế vương Đại Tĩnh ngồi trên cao trong điện Kim Loan thật sự là kẻ đứng sau cấu kết với Bắc Tần gϊếŧ thống soái ba quân, bất chấp quốc nạn!

Tất cả mọi người đều hướng mắt về phía Hàn Diệp đang đứng trầm mặc.

"Giang sơn là gì? Xã tắc là gì? Thiên hạ Đại Tĩnh thuộc về dân chúng Đại Tĩnh, không phải gia tộc Hàn thị độc chiếm. Ngày sau, thành mất nước vong, giang sơn sụp đổ, dân chúng diệt vong. Hàn gia ta còn đâu thiên hạ? Còn đâu xã tắc? Ba vị cũng đã trải qua mấy chục năm thăng trầm, năm đó từng giúp hai nhà Hàn Đế chinh chiến thiên hạ, xây dựng xã tắc, hiện giờ sống những ngày tháng yên bình quá lâu, nên đã quên dân chúng lầm than, máu chảy thành sông khi ban đầu thiên hạ đại loạn rồi sao?"

"Ta sao lại không biết thông đồng với địch sẽ hủy thanh danh một đời, ta chỉ làm theo lệnh vua!" khôi y nhân bị lời khiển trách của Hàn Diệp nói không nên lời, tức giận lên tiếng.

"Lệnh vua cũng sẽ sai!" Hàn Diệp dứt khoát ngắt lời hắn, hít một hơi thật sâu, lặp lại lần nữa "Dù là đế vương thì đã sao, lệnh vua cũng sẽ sai! Nếu nước mất nhà tan, giang sơn sụp đổ, nào còn có Trung Nguyên an bình cho dân chúng và thị tộc?"

Trữ quân thẳng lưng nghiêm nghị, trầm giọng lên tiếng, đôi mắt đen láy của hắn chứa đựng cơ trí dung hòa lòng từ bi với chúng sinh.

Những lời như vậy, cao cả mạnh mẽ, không thể nói không lay động.

Có lẽ lời của Hàn Diệp đã chạm đến ba người, khôi y nhân nhìn chằm chằm Hàn Diệp hồi lâu, đột nhiên lên tiếng dò hỏi "Lão từng nghe qua một chuyện cũ, không biết có phải là lời đồn?"

"Chuyện gì?"

"Nghe nói Điện hạ lúc nhỏ từng bái Đế gia chủ Đế Thịnh Thiên làm sư?"

"Đúng vậy, ta được Đế gia chủ dạy dỗ ba năm."

"Khó trách." khôi y nhân gật đầu, ánh mắt hiện lên một tia xúc động hồi tưởng hiếm thấy "Tính cách Điện hạ không giống Bệ hạ, lại giống vị kia đến chín phần."

Nhưng cảm xúc này cũng phai nhạt rất nhanh, khôi y nhân nhìn chằm chằm Hàn Diệp, chậm rãi nói "Điện hạ, Bệ hạ là vua, người là thần. Bệ hạ là phụ thân, người là nhi tử. Lão muốn biết, dù Điện hạ cảm thấy Bệ hạ làm sai, người có thể làm gì? Hiện nay trên triều đình, Bệ hạ sẽ không tha cho Đế Tử Nguyên, cũng sẽ không mặc kệ Đế gia lớn mạnh uy hiếp giang sơn Hàn gia, người làm sao bảo vệ Đế gia vẹn toàn? Lẽ nào muốn gϊếŧ cha đoạt vị, gϊếŧ vua đoạt quyền, chắp tay dâng giang sơn cho Đế gia?"

"Phụ hoàng sai, ta không thể sai. Ông ấy làm sai, ta sẽ thay ông ấy trả cho Đế gia, dân chúng và thiên hạ. Còn về làm sao để bảo vệ Đế gia vẹn toàn, đó là chuyện của ta, liên quan gì ngươi."

Hàn Diệp chậm rãi nói, vẻ mặt không chút do dự.

Khôi y nhân hơi giật mình, nhìn Hàn Diệp, chợt thở dài.

"Chẳng trách ...... chẳng trách Thái tổ để lại một di chỉ truyền ngôi như vậy, thì ra là vậy, thì ra là vậy. Điện hạ người ...... thật sự không giống Bệ hạ."

Mười bảy năm trước khi Thái tổ Hàn Tử An qua đời, để lại một di chỉ truyền ngôi, trong đó ngoài Hàn Trọng Viễn được phong làm Hoàng đế, đồng thời phong Hoàng thái tôn Hàn Diệp làm Thái tử, nữ nhi Đế thị Đế Tử Nguyên làm Thái tử phi. Nếu năm đó không xảy ra án oan Đế gia, bây giờ xem ra, nếu Hàn Diệp và Đế Tử Nguyên làm đế hậu, Đại Tĩnh thống nhất Vân Hạ, kéo dài trăm năm thịnh vượng của quốc gia xã tắc gần như đã trở thành định cục.

Đáng tiếc ......

"Ba vị đều biết có những chuyện không thể làm, vậy tại sao không buông bỏ chấp niệm, sớm ngày quay đầu. Nếu không quay đầu, dù các vị có nhận lệnh của ai mà đến, với ta mà nói, các vị đều đã phạm tội cấu kết ngoại tộc, truy gϊếŧ thống soái, hại nước hại dân! Theo luật pháp Đại Tĩnh, phạm vào tội chết, ta sẽ không mềm lòng!"

Hàn Diệp trầm giọng khuyên hàng. Lúc này đã qua nửa khắc, Hàn Diệp đoán được chỉ có ba chuẩn tông sư này đến núi Hổ Tiếu, bảy người còn lại không có ở đây.

"Điện hạ ở nơi cung cấm, tự biết có những chuyện thân bất do kỷ." khôi y nhân lắc đầu "Nếu Bệ hạ không thể quản chế ta, sao có thể để mười người chúng ta đến chiến trường Tây Bắc này. Trận chiến hôm nay, sống chết có số, không thể hóa giải."

Ba chuẩn tông sư nhìn nhau, vẻ mặt nặng nề.

"Nếu hôm nay ta chiến bại mà chết, ngày sau Điện hạ đăng cơ hoàng vị hoặc Đế gia nắm giữ thiên hạ, vẫn mong Điện hạ và Tĩnh An Hầu quân niệm tình ta năm đó có ân nghĩa trợ giúp, miễn tội cho mười tộc của ta."

Ba người đồng thời chắp tay hành lễ với Hàn Diệp, cũng đồng thời lên tiếng.

Đất trời mênh mông, trên người ba chuẩn tông sư cúi người hành lễ này đều có cảm giác thê lương hiu quạnh ập đến trong mơ hồ.

Năm đó, anh dũng bảo vệ quốc gia, nhưng đến tuổi xế chiều lại hại nước hại dân. Mười người này đã bị quyền lực che mờ lý trí, phạm vào sai lầm, thanh danh một đời, hủy trong một lúc, không phải không muốn quay đầu, chỉ là đi đến bước này, không thể nào quay đầu được nữa.

Một lúc sau, Hàn Diệp xoay người, đón lấy Đế Tử Nguyên trong tay Ôn Sóc, đi tới lối vào vách núi phía sau.

"Ta hứa với các vị, chuyện ở Tây Bắc hôm nay, ngày sau sẽ không liên lụy tới tộc nhân của mười vị tiền bối. Quy Tây, tiễn ba vị tiền bối lên đường."

Hàn Diệp không hề dừng bước, cuối cùng đã để lại lời hứa của trữ quân.

Ba chuẩn tông sư vẫn chưa đứng dậy, cúi đầu về hướng Hàn Diệp vừa đi.

"Vâng, Điện hạ." Quy Tây nhận lệnh, rút trường kiếm trong tay, cùng Trường Thanh, Uyển Thư và Cát Lợi tiến về phía ba chuẩn tông sư.

Tiếng đao kiếm quyền cước sau lưng hắn biến mất bên tai, tuyết rơi dày đặc trên núi Hổ Tiếu vẫn không ngừng, Hàn Diệp ôm Đế Tử Nguyên băng qua vách núi, đi suốt con đường xuống núi.

Người đang ngủ trong lòng hắn thật an tĩnh hiền hòa, đột nhiên khiến hắn nhớ tới đứa nhỏ năm đó đi theo sau hắn, đôi mắt cong cong gọi hắn là Thái tử ca ca.

Hàn Diệp ôm chặt nàng, như thể ôm cả thế gian trong tay.

Tử Nguyên, không được từ bỏ.

Đừng từ bỏ cuộc sống, đừng từ bỏ niềm tin với ta.

Đời này của chúng ta gian nan đến vậy, thì đã làm sao?

Chỉ cần nàng còn sống, dù vận mệnh của ta có gian khổ gấp mười lần, đời này ta cũng cam tâm tình nguyện.

Phía sau bọn họ, Ôn Sóc nhìn từ xa, không hề bước tới.

Màn tuyết trắng xóa, phản chiếu hai bóng người cô độc.

Núi xanh vốn chẳng già, vì tuyết phủ bạc đầu.

Ôn Sóc nghĩ, có lẽ câu nói này đã chờ họ nửa đời người.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 178
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...