Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Đông Cứu Rỗi

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

07

Mẹ tôi thoăn thoắt trói chặt tôi lại chỉ trong vài động tác.

Bà ta nắm đầu dây thừng, kéo lê tôi như kéo một con ch.ó c.h.ế.t ra khỏi sân nhà dì Phương.

Tôi không cam tâm bị trói mang về như vậy.

Khi bị lôi ra khỏi cửa, nhân lúc họ sơ ý, tôi lao đầu vào bụng mẹ, rồi loạng choạng chạy ra ngoài.

Mẹ tôi phản ứng lại, tức giận đến phát điên, giật mạnh sợi dây, kéo tôi trở lại.

Bà ta đá mạnh một cú khiến tôi ngã xuống đất, rồi cúi xuống điên cuồng tát vào mặt tôi.

“Đánh c.h.ế.t nó! Đánh c.h.ế.t con ch.ó nô tài này!”

Chu Ngọc Bảo ở bên cạnh nhân cơ hội hăng hái quất roi vào chân tôi, còn Chu Ngọc Châu khoanh tay đứng nhìn lạnh lùng.

Tôi bỏ mặc không chống cự, để mặc những cú roi và cái tát giáng xuống chân, xuống mặt mình.

Cho đến khi một bóng dáng quen thuộc lao tới, mạnh mẽ đẩy mẹ tôi và Chu Ngọc Bảo sang một bên.

Chu Ngọc Bảo bị đẩy ngã xuống đất, khóc thét lên.

Mẹ tôi hét lên một tiếng, chạy đến bên Chu Ngọc Bảo, rồi gào vào mặt dì Phương:

“Cô điên rồi sao? Sao có thể ra tay với một đứa trẻ?”

Nhìn dì Phương như vị cứu tinh xuất hiện trước mắt, ánh sáng lại bừng lên trong mắt tôi.

Dì Phương không thèm liếc mẹ tôi, kéo tôi từ dưới đất dậy.

Bà tháo dây trói cho tôi, tiện tay chỉnh lại quần áo trên người tôi.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Nhóc bị ngu rồi hả? Khi lũ súc sinh già và súc sinh con này đánh nhóc, sao không gọi người? Đồ nhát gan, chỉ biết khóc thì có ích gì!”

Dì Phương cốc mạnh vào đầu tôi, vẻ mặt hận sắt không thành thép.

Tôi liếc trộm cha mình, sắc mặt ông ta tối sầm lại.

“Nói chuyện đừng khó nghe thế, chúng tôi dạy con mình là lẽ đương nhiên, một người ngoài như cô không có quyền xen vào.”

Giọng cha tôi vẫn còn bình tĩnh, nhưng ánh mắt sắc như d.a.o khi liếc sang tôi đã chứa đầy giông bão.

Ánh mắt đó tôi quá quen thuộc, người tôi khẽ run lên, lặng lẽ lùi về sau đứng nép vào dì Phương.

08

Mẹ tôi có cha tôi chống lưng, như thể tìm được chỗ dựa.

Bà ta kích động, chỉ vào tôi, nghiến răng quát lớn:

“Đồ c.h.ế.t tiệt! Còn không mau lăn lại đây cho tao?!”

Dì Phương quay đầu hỏi tôi: “Nhóc có muốn về với bọn họ không?”

Khi ông ngoại còn sống, ông thương hoàn cảnh của tôi, từng hỏi thẳng trước mặt họ rằng tôi có muốn theo ông về không. Lúc đó tôi đã gật đầu.

Nhưng vì bố mẹ tôi tìm mọi cách ngăn cản, ông ngoại không thể đưa tôi đi, sau đó tôi phải nhận một trận đòn tàn nhẫn hơn gấp bội.

Tôi không chắc dì Phương có chịu giữ tôi lại hay không, sợ lịch sử lặp lại, nên chỉ im lặng không trả lời.

Thấy tôi không nói, dì Phương bực bội kéo tôi từ phía sau ra.

“Tôi cho nhóc một cơ hội nữa…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-dong-cuu-roi/3.html.]

“Cháu không về, cháu không về.”

Tôi cắn răng, nắm chặt vạt áo dì Phương không chịu buông, muốn liều một phen.

Cha tôi không nói gì, tiến lại gần tôi, sắc mặt khó đoán.

“Các người muốn dạy con thì đúng là tôi không quản được, hôm nay muốn đưa nó đi cũng được…”

Tôi không dám tin, đột ngột ngẩng đầu nhìn gương mặt lạnh lùng của dì Phương, lòng như tro tàn, từng chút từng chút buông lỏng tay áo bà.

“Trước tiên thanh toán rõ ràng với tôi! Bằng không, đừng hòng!”

Nói xong, bà cũng không để ý đến cha tôi, quay người nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào trong nhà.

Khi trở ra, trong tay bà đã có thêm một xấp hóa đơn và một con d.a.o lọc xương sáng loáng.

Hóa đơn là chi phí hôm sau khi tôi tìm đến bà, bà đưa tôi lên bệnh viện thành phố xử lý vết thương và kiểm tra sức khỏe.

“Nó hôm đó suýt c.h.ế.t trước cửa nhà tôi, đây là tiền thuốc men, tổng cộng hai nghìn sáu trăm tám mươi tệ. Nó ăn ở đây một tuần thêm hai trăm tệ, đưa tiền đây, lập tức dẫn người đi.”

Giọng dì Phương rất lạnh, ánh mắt nhìn bố mẹ tôi cực kỳ hiểm độc.

“Cô đây là tống tiền, cô không sợ lại ngồi tù lần nữa à?”

Mẹ tôi đe dọa sẽ tố cáo dì Phương để bà phải ngồi tù, số tiền này bà ta không chấp nhận trả.

09

“Tưởng Hoa Phương này xưa nay chưa từng làm vụ làm ăn lỗ vốn, không có tiền thì cút ra ngoài cho tao.

“Ngồi tù? Vậy thì chúng mày nhớ trông chừng cho kỹ hai con tạp chủng nhà mình, không chừng một ngày nào đó tao thật sự lại phải vào ngồi một chuyến.”

Ánh mắt lạnh lẽo của dì Phương quét qua hai chị em Chu Ngọc Châu và Chu Ngọc Bảo, sắc mặt bố mẹ tôi lập tức thay đổi, bỏ lại một câu “đồ điên” rồi cuống cuồng bỏ chạy.

Khó khăn lắm mới thoát được một kiếp, chân tôi mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

“Đồ vô dụng!”

Dì Phương liếc tôi một cái, mặt lạnh đẩy tôi vào trong nhà.

Vào nhà rồi, tôi không kìm được mà lao thẳng vào lòng dì ấy, “hu hu” khóc nức nở.

Những ngày sống cùng dì, tôi chưa từng thấy dì cười, nhưng tôi đã không còn sợ dì nữa.

Dì lại một lần nữa bảo vệ tôi.

Những người nhà công nhân ở trạm phát điện, mỗi lần nhắc đến dì Phương đều biến sắc, sau lưng thì nói dì là bọn buôn người, là kẻ g.i.ế.c người, ai cũng tránh xa.

Còn tôi thì chỉ mong dính chặt lấy dì.

Dì cho tôi cảm giác an toàn mà từ khi bị đưa về nhà, tôi chưa từng có.

Lúc này, ngay cả vết sẹo trên mặt dì, tôi cũng thấy đẹp.

Tôi rõ ràng cảm nhận được cơ thể dì Phương hơi cứng lại, không biết có phải ảo giác hay không, tôi thấy có một đôi bàn tay khẽ đặt lên đỉnh đầu mình.

Vài phút sau, dì Phương lại bắt đầu trở nên bực bội.

Dì đẩy mạnh tôi ra, bước nhanh ra ngoài, tôi gọi mấy tiếng dì cũng không đáp.

Khi dì quay lại, trên tay đã có mấy củ khoai lang nướng và bánh nướng, nhét vào tay tôi, dặn tôi đừng ra ngoài rồi vội vã rời đi.

Có lẽ vì gió ngoài trời lớn, tôi thấy mắt dì hơi đỏ.

Từ hôm đó trở đi, có lẽ vì e dè dì Phương, hoặc cũng có thể là tiếc tiền chuộc tôi về, bố mẹ tôi không bao giờ tới nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Đông Cứu Rỗi
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...