Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Đông Cứu Rỗi

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10

Nhà họ Chu vốn không phải người ở thị trấn này.

Sau khi cha tôi được điều đến trạm phát điện của thị trấn làm việc, mẹ tôi liền dẫn chị gái và em gái cùng đến đây.

Lương một tháng của cha tôi chỉ có hai ba trăm tệ, đối với nhà họ Chu mà nói, gần ba nghìn tệ kia chính là gần một năm tiền lương của ông.

Ông đương nhiên không nỡ bỏ ra số tiền đó.

Dì Phương không hề chèn ép bọn họ, đó thật sự là khoản tiền dì ấy đã bỏ ra khi đưa tôi đi bệnh viện.

Hôm đó, ngoài việc xử lý vết thương do roi để lại trên người, thì gãy xương sườn mới là khoản tốn kém nhất.

Dì Phương hôm đó không chớp mắt mà đóng tiền viện phí cho tôi.

Tại bệnh viện, bác sĩ đã mắng dì Phương một trận.

Nói dì dù có tức giận cũng không thể trút lên một đứa trẻ, làm vậy là có thể lấy mạng người.

Khi dì Phương hỏi bác sĩ xem ngón tay trỏ bên trái của tôi – đoạn bị cong không thể duỗi thẳng – có cách nào chữa được hay không, dì lại bị bác sĩ quở trách thêm lần nữa.

Sớm biết có ngày hôm nay thì trước đó cần gì phải ra tay tàn nhẫn như vậy, đúng là cha mẹ thất đức.

Bác sĩ mắng dì Phương là làm càn, nói thời gian đã quá lâu, không thể cứu chữa được nữa.

Tôi vừa mới mở miệng nói không phải lỗi của dì Phương thì đã bị dì trừng cho một cái, lập tức im bặt.

Ngón tay cong đó là do năm tôi sáu tuổi, vừa mới bị đón về nhà, mẹ tôi dùng tấm ván đánh tôi, tôi đưa tay lên đỡ nên mới bị như vậy.

Sau đó, mẹ tôi ném cho tôi hai tệ, bảo tôi đi mua dầu xoa bóp trị bầm.

Đến khi ngón tay không còn đau nữa thì đã không thể duỗi thẳng được nữa rồi.

Trước lời trách mắng của bác sĩ, dì Phương cũng không giải thích.

Bác sĩ vừa đi, dì liền sầm mặt nói với tôi rằng, số tiền dì bỏ ra cho tôi đều được ghi lại từng khoản một.

Sau này tôi phải trả dì gấp đôi.

Tôi âm thầm thề rằng, đợi khi tôi lớn lên, nhất định sẽ báo đáp dì Phương.

Đừng nói gấp đôi, cho dù là gấp một trăm lần, tôi cũng cam lòng.

11

Hôm sau, vào buổi chiều tối, sau khi ba mẹ tôi đến, dì Phương vừa về đến nhà thì dì Lưu tức giận xông tới, dì Lưu là người mở tiệm làm tóc ở con hẻm phía sau phố Tây.

Vừa bước vào nhà, dì liền trút giận vào dì Phương:

“Tưởng Hoa Phương, chị bị điên à? Chuyện gì không lo lại xen vào chuyện người khác? Nhà họ Chu muốn hành hạ con mình thì kệ họ, chị làm gì mà làm người tốt rởm? Chị đúng là rảnh rỗi quá mức!

“Chị còn thật sự coi nó là con ruột của mình sao? Tỉnh lại đi, con gái chị c.h.ế.t lâu rồi! Nó chỉ là người ngoài…”

“Không liên quan đến chị, chị im miệng!”

Trong nhà vang lên tiếng cãi vã kịch liệt, tiếp đó là tiếng đánh nhau.

Từ khi tôi dọn đến nhà dì Phương, dì Lưu đã tới hai lần, lần nào cũng không có thái độ tốt với tôi, dì ấy không thích tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-dong-cuu-roi/4.html.]

Tất nhiên, tôi cũng không dám mong dì có thái độ tốt với mình.

Ngay cả ba mẹ tôi còn coi tôi như gánh nặng, chỉ biết đánh mắng, thì thái độ của dì Lưu với tôi đã được xem là hòa nhã rồi.

Khi tôi lao vào trong, thấy hai người mắt đỏ hoe đánh nhau túi bụi.

Dù mới tám tuổi, tôi cũng hiểu rõ dì Lưu chỉ là đang thay dì Phương bất bình mà thôi.

Không suy nghĩ gì, tôi lập tức nhào tới ôm chặt lấy chân dì Lưu, vừa ôm vừa hét: “Không được đánh dì Phương của cháu!”

Cả hai cùng sững lại, đồng thời dừng tay.

“Tôi sẽ không bao giờ xen vào chuyện của hai người nữa, cả lớn lẫn nhỏ đều là đồ đòi nợ!”

Dì Lưu tức giận, trừng mắt nhìn tôi một cái thật dữ rồi quay người bước nhanh ra ngoài.

Dì Phương tóc tai rối bù, sắc mặt khó coi, dì sầm mặt ngồi xuống ghế sofa hút thuốc, tâm trạng rõ ràng rất tệ.

Trong lòng tôi thấp thỏm không yên, cứ đi tới đi lui bên cạnh dì, lại không biết nên mở miệng thế nào, chỉ sợ dì Phương sẽ đuổi tôi đi.

“Đừng đi vòng vòng nữa, quay vòng làm tôi chóng mặt. Sợ tôi đuổi nhóc à? Dì Lưu của nhóc là người ngoài miệng cứng nhưng trong lòng mềm, đừng để ý bà ấy!”

Dì Phương đứng dậy chỉnh lại mái tóc rối, mặt vẫn sầm sì rồi chui vào bếp nấu cơm, suốt cả buổi tối không nói với tôi câu nào.

12

Nếu nói trong trấn có mấy người nổi tiếng nhất thì dì Lưu cũng được tính là một trong số đó.

Một đứa nhà họ Chu chuyên trộm gà bắt chó như tôi, dì Phương từng ngồi tù, và dì Lưu mở tiệm làm tóc – ba chúng tôi được coi là ba “độc sùng” lớn nhất của trấn này.

Đó là cách người ngoài đánh giá chúng tôi.

Dì Lưu cũng là một trong những cái tên mà dân khu tập thể gia đình công nhân bên kia thường hay nhắc đến.

Mỗi lần nhắc đến dì Lưu, khóe miệng họ đều mang một chút khinh bỉ, câu nói thường lặp lại nhất là:

“Cởi lỏng cạp quần, còn hơn làm công ba năm.”

Họ nói dì Lưu làm nghề buôn hương bán phấn, ở nhà mẹ đẻ còn có một đứa con trai không rõ cha là ai.

Một người đàn bà như vậy, nếu ở thời xưa, đã bị đem đi dìm lồng heo rồi.

Ấy vậy mà thật kỳ lạ, từ lúc tôi gõ cửa nhà dì Phương, số phận lại khiến ba kẻ mang tiếng xấu này quấn chặt lấy nhau.

Đêm khuya, tôi không ngủ được, lờ mờ nghe thấy từ phòng bên cạnh truyền ra tiếng khóc nghẹn ngào.

Tôi đẩy cửa đi vào, lặng lẽ bò lên giường dì Phương, chui vào chăn của dì ấy, bắt chước dáng vẻ khi bà ngoại còn sống, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng dì.

Tiếng khóc lập tức im bặt, đêm đó dì Phương không đuổi tôi ra ngoài.

Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, sắc mặt dì Phương có chút không tự nhiên, giọng điệu lại trở về lạnh lùng như cũ.

Dì cảnh cáo tôi, hôm nay nếu không viết được từ số “1” đến số “100”, không chép được những chữ Hán mà dì giao, thì sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà.

Tôi chưa từng được đi học, một chữ cũng không biết.

Khi mới được đón về nhà, lời ba mẹ tôi nói với người ngoài là tôi còn nhỏ, đợi đến khi em gái tôi – Chu Ngọc Bảo – đi học thì sẽ cho tôi đi cùng.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Hai năm đã trôi qua, Chu Ngọc Bảo đã học lớp một, còn tôi vẫn không được đi học.

Mẹ tôi nói với người khác rằng tôi ngu như heo, là bản thân tôi không muốn đi học.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Đông Cứu Rỗi
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...