19
Trong hai năm sống ở nhà họ Chu, tôi chưa từng được ăn một bữa no.
Khi Chu Xương Vinh và Lý Mỹ Phượng vui vẻ, họ sẽ cho tôi nửa bát cơm và vài cọng rau, bắt tôi ngồi xổm ở góc ăn. Khi họ không vui, tôi chỉ có thể chịu đói.
Tôi đói đến mức không chịu nổi, nhân lúc họ không để ý, lén lút vào bếp lấy đồ ăn.
Cũng từ lúc đó, họ bắt đầu gọi tôi là “kẻ trộm”.
Việc Chu Ngọc Châu thích nhất chính là lén bỏ tiền tiêu vặt vào túi tôi, rồi mách với vợ chồng nhà họ Chu rằng tôi ăn cắp tiền.
Mười lần thì có tám lần tôi bị đánh là do Chu Ngọc Châu gây ra, và cái tiếng tôi là kẻ trộm cũng bắt đầu lan truyền từ đó.
Về sau, bất kể ở nhà hay hàng xóm trong khu tập thể, chỉ cần nhà ai mất đồ, đều lập tức quy tội cho tôi.
Nhìn nụ cười đắc ý trên mặt hai chị em Chu Ngọc Châu và Chu Ngọc Bảo, mắt tôi đỏ bừng vì tức giận.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Những uất ức và bóng ma trong quá khứ lại ùa về.
Chúng thật đáng chết!
Tôi túm lấy Chu Ngọc Bảo và Chu Ngọc Châu, ra sức đ.ấ.m vào người chúng, lớn tiếng hét rằng tôi không hề lấy đồ của chúng.
Đúng lúc đó, Lý Mỹ Phượng vừa đến cổng trường, bà ta túm lấy cổ áo tôi, vừa tát vừa chửi:
“Lá gan to thật, dám động tay với chị và em mày à? Tao đã nói rồi, mày đúng là chó không bỏ được thói ăn phân! Hôm nay tao không đánh c.h.ế.t mày thì tao không mang họ Lý!”
Tôi bị tát đến mức choáng váng, phải khó khăn lắm mới tìm được cơ hội cắn mạnh vào cổ tay bà ta.
Lý Mỹ Phượng đau đến mức kêu la oai oái, đá mạnh một cú khiến tôi ngã xuống đất.
Xung quanh có vài phụ huynh đến đón con, thấy vậy liền lên tiếng khuyên can, nhưng bà ta làm như không nghe thấy.
Ngay lúc Lý Mỹ Phượng tiếp tục đ.ấ.m đá tôi, dì Phương – người đến đón tôi – lao tới, hất bà ta ngã xuống đất.
Dì nghiến răng túm tóc Lý Mỹ Phượng, giơ tay tát liên tiếp vào mặt bà ta.
“Triều Dương bây giờ là con gái của tôi! Cô dựa vào cái gì mà đánh con gái tôi?”
Lý Mỹ Phượng ngã trên đất, ngoài khóc lóc ra thì không có chút sức phản kháng nào, còn tôi lại thấy vô cùng hả dạ.
20
Dì Phương đánh xong Lý Mỹ Phượng, lại túm lấy Chu Ngọc Châu và Chu Ngọc Bảo, tát cho mỗi đứa mấy cái.
“Hai con súc sinh này, còn nhỏ mà lòng dạ đã độc ác như thế, dám vu oan cho con gái tao ăn cắp đồ của chúng mày à? Tiền tiêu vặt của con gái tao muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cần gì phải đi trộm mấy đồng bạc lẻ với mấy cây bút của chúng mày?
“Từ nay về sau, nếu còn dám bắt nạt con gái tao, tao sẽ g.i.ế.c hai con tiểu tạp chủng chúng mày!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-dong-cuu-roi/7.html.]
Hai chị em nhà họ Chu sợ đến mức khóc òa, gật đầu lia lịa, hoàn toàn không còn dáng vẻ vênh váo như trước.
Mấy thầy cô đến muộn, sợ xảy ra án mạng, vội chạy tới kéo dì Phương ra.
Những bạn học chứng kiến toàn bộ sự việc, chỉ qua vài câu hỏi của thầy cô đã nói ra sự thật Chu Ngọc Châu và Chu Ngọc Bảo vu oan cho tôi.
Tôi mừng vì thầy cô là người công bằng, hai chị em nhà họ Chu bị ép phải xin lỗi tôi trước mặt mọi người.
Lý Mỹ Phượng ban đầu còn muốn giở trò ăn vạ, nhưng khi thầy cô hơi gây áp lực, nói sẽ cho hai chị em nghỉ học để kiểm điểm, thì bà ta lập tức xẹp giọng, lủi thủi kéo hai đứa con đi mất.
Trên đường dì Phương dẫn tôi về nhà bôi thuốc, sắc mặt dì vẫn căng thẳng.
Tôi cực kỳ bất an, sợ dì trách tôi gây chuyện, càng sợ dì đuổi tôi đi, nên không dám lên tiếng.
“Dì hỏi rồi, chúng nó bắt nạt con ở trường đâu phải một hai lần. Sao con không nói sớm? Con sợ gì chứ? Hai con tiểu tạp chủng đó đánh con thì con đánh lại!”
“Mẹ…”
Tôi nghẹn ngào ngắt lời dì, không kìm được nữa mà nhào vào lòng dì.
Dù thời gian qua, mỗi tối tôi đều chui vào giường dì ngủ, và dì chưa từng đuổi tôi ra, nhưng dì cũng chưa bao giờ để tôi đổi cách xưng hô gọi dì là “mẹ”.
Vừa rồi, khi dì nói trước cổng trường rằng tôi là con gái dì, trời biết tôi đã xúc động đến thế nào.
“Được rồi, được rồi, mẹ đã đánh trả cho con rồi, cũng coi như không thiệt thòi gì.”
Dì Phương kéo tôi ra khỏi lòng, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
21
Hết chuyện này chưa yên, chuyện khác lại tới.
Hôm sau vừa hay là thứ Bảy, mẹ của dì Phương – bà Từ dẫn theo hai đứa trẻ tầm mười tuổi tìm đến nhà.
Cha của dì Phương vốn là một con bạc, đã c.h.ế.t từ nhiều năm trước, các con trai cũng nhiễm thói ham cờ bạc, cuộc sống vô cùng bê bết.
Từ khi dì Phương nhận nuôi tôi, bà Từ đã tới đây hai lần.
Lời nói của bà, trước sau đều ám chỉ muốn dì Phương đuổi tôi đi. Mỗi lần như thế đều bị dì Phương mắng cho bỏ chạy.
Vừa bước vào nhà, bà Từ đã mắng dì Phương ngu dại.
“Mày có tiền rảnh để nuôi con người ta, lại còn là một con tiện tì. Nó có nuôi mày lúc già được không? Mày bị bệnh não à? Có tiền thì để lại cho cháu trai còn hơn…
“Con tiện tì này nổi tiếng tay chân không sạch sẽ, sớm muộn gì cũng trộm sạch nhà mày, lúc đó khóc cũng chẳng ai thương…”
Dì Phương liền xách ra con d.a.o mổ heo đã lâu không dùng, chỉ thẳng vào bà Từ, quát bà cút.
“Bà không có tư cách quản tôi, bà không xứng! Tôi bị các người bán hết lần này tới lần khác, giờ còn muốn bám lên người tôi hút m.á.u à? Bà tính là cái thá gì?”
Rồi dì lại túm lấy một thằng bé tầm tám chín tuổi, làm bộ như sắp c.h.é.m nó.
--------------------------------------------------