Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Đông Cứu Rỗi

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

16

Tôi tám tuổi rồi, đủ để phân biệt phải trái, và tôi ghét cái vẻ mặt xem trò vui của đám người đó mỗi khi nhắc đến dì Phương.

Chuyện của dì Phương, dì Lưu đã sớm lặng lẽ kể cho tôi nghe rồi.

Tên súc sinh đó vốn đáng chết.

Cha của dì Phương là một kẻ nghiện cờ bạc, để trả nợ, ông ta đã ép gả dì cho một lão đàn ông ở thị trấn lớn hơn dì hai mươi tuổi.

Người đàn ông đó tính tình bạo lực, chỉ cần không vừa ý là sẽ đ.ấ.m đá dì Phương.

Đáng sợ hơn, lão ta lại là một con súc sinh, ngang nhiên làm chuyện l.o.ạ.n l.u.â.n với chính con gái ruột sáu tuổi của mình.

Vốn tính tình nhu nhược, nhưng lần đó dì Phương lần đầu dấy lên ý định phản kháng, kết quả bị đánh đến rách đầu chảy máu.

Sau đó, nhân lúc lão đàn ông không có nhà, dì lặng lẽ đưa cô con gái lớn cho một cặp vợ chồng từ nơi khác đến.

Rồi dì dắt theo cô con gái ba tuổi, định tạm thời về nhà mẹ đẻ để lánh nạn.

Không ngờ, dì vừa quay đầu đã bị chính mẹ ruột bán đi.

Cha cờ b.ạ.c và hai người em trai của dì đích thân áp giải dì quay về nhà lão đàn ông kia.

Tối hôm đó, lão ta uống say, đóng cửa lại, một lần nữa ra tay với dì.

Cô con gái nhỏ bị nhốt ngoài sân, không biết thế nào mà ngã úp mặt vào thùng nước trong sân, bị c.h.ế.t đuối ngay tại chỗ.

Dì Phương hoàn toàn mất kiểm soát, đỏ mắt lên, giật ngược con d.a.o trong tay lão đàn ông, c.h.é.m c.h.ế.t lão ta.

Vết sẹo trên mặt dì chính là do lão đàn ông đó c.h.é.m vào đêm hôm ấy. Vì tội ngộ sát, dì bị kết án năm năm tù.

Một người mẹ vì bảo vệ con mà sẵn sàng liều cả mạng sống của mình, sao có thể là người xấu được?

Ngay cả tôi – một đứa không họ hàng m.á.u mủ gì – dì cũng sẵn sàng che chở, so với những kẻ miệng đầy nhân nghĩa kia, dì tốt hơn gấp trăm lần.

Tôi sầm mặt, hung hăng đẩy mạnh bọn họ một cái rồi quay người bỏ chạy.

Sau khi biết chuyện, hôm sau dì Phương liền sát khí đằng đằng kéo thẳng đến khu tập thể.

17

Dì mang cho nhà họ Lý hai cân gạo, cho nhà họ Trương một bao ngô lớn, cho nhà họ Lương mười cân khoai lang.

“Quản cho tốt cái miệng của các người, sau này đừng để tôi nghe từ miệng các người những lời như *Triều Dương nhà tôi là kẻ trộm* nữa.

“Nửa bát cơm, mấy bắp ngô có thể làm giàu được chắc? Các người mà có nổi một chút lòng tốt thì đã chẳng đến nỗi này. Miệng không có đức, cẩn thận trời phạt!”

Sắc mặt đám người kia lúc xanh lúc trắng, đối diện với dì Phương thì giận mà không dám nói, chỉ mau chóng cất đồ đi.

Đến nhà họ Trần, dì Phương chỉ hờ hững liếc đứa con nhà họ Trần – lớn hơn tôi hai tuổi – một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dem-dong-cuu-roi/6.html.]

Đối phương liền khóc lóc nhận sai, thú nhận con gà bị mất là do nó cùng mấy đứa trẻ nhà khác trong khu tập thể lén đem ra ngoài đồng ăn.

Sắc mặt vợ chồng nhà họ Trần cũng chẳng khá hơn, chỉ luôn miệng nói con mình còn nhỏ, không hiểu chuyện, tất cả chỉ là hiểu lầm.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Còn chuyện nhà họ Cao mất năm mươi đồng thì hoàn toàn là bịa đặt.

“Đã là hiểu lầm thì dễ nói, hôm nay tôi nói rõ ở đây: Tưởng Triều Dương bây giờ là người nhà tôi, nước giếng không phạm nước sông. Sau này mà còn nghe các người nói xấu sau lưng, đừng trách tôi không khách khí.”

Vẻ mặt dì Phương vừa dữ vừa gắt, khiến bọn họ ấp úng, khuôn mặt đầy vẻ xấu hổ.

Tôi đi theo sau lưng dì, nước mắt cứ chực trào.

Tôi chưa bao giờ nghĩ, thì ra dì tìm đến họ là để đòi lại sự trong sạch cho tôi.

Từ đầu đến cuối, dì chưa từng nhắc đến bản thân mình một câu.

Đi ngang qua trước cửa nhà họ Chu, Lý Mỹ Phượng lạnh lùng liếc tôi một cái, rồi quay người vào nhà.

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y dì Phương, trong lòng đối với người mẹ trên danh nghĩa này, đã không còn chút gợn sóng nào.

18

Mùa thu năm 1998, khi gần chín tuổi, tôi lần đầu tiên bước chân vào cổng trường, trở thành học sinh lớn tuổi nhất trong lớp Một của thị trấn.

Dì Phương nắm tay tôi, đích thân đưa tôi đến trường, và tôi lại chạm mặt người nhà họ Chu.

Người mẹ trước đây của tôi – Lý Mỹ Phượng – hung hăng trừng mắt nhìn tôi, tôi dũng cảm ngẩng đầu, trừng mắt nhìn lại.

Tôi sẽ không bao giờ như trước kia nữa, chỉ cần một ánh mắt của Lý Mỹ Phượng cũng đủ khiến tôi run rẩy.

Khoảng thời gian này, tôi được ăn no mặc ấm, ngủ đủ giấc, người cao hơn, cũng tròn trịa hơn.

Những ngày sống bên dì Phương, tôi vô cùng yên tâm.

Dì Phương khẽ cười, vỗ nhẹ đầu tôi, nói một câu: “Làm tốt lắm.”

Lý Mỹ Phượng không dám đối đầu trực diện với dì Phương, chỉ tức tối kéo Chu Ngọc Châu và Chu Ngọc Bảo rời đi trong vẻ lúng túng.

Bây giờ dì Phương không bán thịt lợn nữa, dì thuê một cửa hàng ở thị trấn để mở tiệm tạp hóa.

Mỗi ngày sau giờ tan học, cũng như thứ Bảy, Chủ Nhật, tôi đều đến cửa hàng giúp việc, trên gương mặt dì Phương lại xuất hiện nụ cười.

Chỉ là ngày yên ổn không kéo dài lâu, vẫn có người mong tôi cả đời sống trong bùn lầy.

Mới khai giảng chưa đầy một tháng, hai chị em Chu Ngọc Châu và Chu Ngọc Bảo – vốn từ lâu không ưa tôi – chặn tôi lại sau giờ tan học, cố nhét vào tay tôi năm đồng và một cây bút mới.

Ngay trước cổng trường, Chu Ngọc Bảo lập tức hô lên rằng tôi là kẻ trộm, rằng tôi đã cướp đồ của chúng.

Chu Ngọc Châu thì bắt đầu kể cho các bạn học và phụ huynh đang đứng xem về những lần tôi từng ăn trộm trước kia.

Nhìn ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh, tôi thấy toàn thân lạnh buốt.

Nói cho cùng, cái tiếng “kẻ trộm” này vốn là từ nhà họ Chu truyền ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Đông Cứu Rỗi
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...