Điều đáng tiếc là hành trình mà thiết bị lưu trữ khi không có tín hiệu thì không thể truyền về lại được. Chỉ khi tìm thấy thiết bị, mới có thể đăng nhập vào để đọc dữ liệu.
Phùng Quân chờ tín hiệu, chờ suốt một đêm. Nhưng chỉ đợi được tin tức về "tai nạn trên đường ray.”
Mặc dù trong lòng vô cùng đau buồn nhưng anh ấy hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ.
Băng nhóm tội phạm này quá độc ác, nếu sự hy sinh của Hoàng Hải Yến vẫn không thể đưa chúng ra trước vành móng ngựa, thì sau này sẽ có thêm nhiều người bị hại.
Vì vậy anh ấy cố nén đau thương, nhanh chóng liên hệ với đội phòng chống ma túy thành phố để báo cáo sự việc, đồng thời dặn dò đồng nghiệp chuẩn bị mẫu nang tóc của bố mẹ Hoàng Hải Yến để dùng vào việc nhận dạng thân phận "Trang Linh Hoa".
Đúng vậy, anh ấy muốn tiếp tục điều tra.
Mà điều quan trọng nhất là thiết bị định vị đó. Bởi vì trong khoảng thời gian Hoàng Hải Yến mất tích, cô ấy chắc chắn đã bị đưa đến nơi tập trung của bọn tội phạm.
Nơi tập trung này có thể là ổ sản xuất và buôn ma túy. Còn thiết bị định vị đã ghi lại vị trí, ngay cả khi không thể truyền về lúc đó do vấn đề tín hiệu nhưng cũng đã ghi lại hành trình trong bộ nhớ.
Chỉ cần tìm thấy thiết bị này là sẽ có bước đột phá lớn.
Sáng ngày 5 tháng 5, do xử lý các vấn đề hậu sự của Hoàng Hải Yến và bị trì hoãn một khoảng thời gian dài ở đội điều tra hình sự, anh ấy không thể dành thời gian tìm kiếm thiết bị định vị.
Còn ở đội điều tra hình sự, anh ấy đã nhìn thấy những mảnh quần áo chúng tôi thu thập được, biết rằng quần áo của Hoàng Hải Yến đã bị thay đổi.
Điều này có nghĩa là thiết bị định vị này không ở gần đoạn đường ray.
Đồng thời, anh ấy phát hiện nhóm Trần Lệ Lệ không hề có chút hoảng loạn nào.
Từ đó cũng biết được, Hoàng Hải Yến thà c.h.ế.t cũng không tiết lộ thông tin mình là cảnh sát và bản thân anh ấy cũng không bị bại lộ.
Anh ấy từ chối yêu cầu phái người tăng cường của đội đặc nhiệm thành phố, quyết tâm không phụ sự hy sinh của Hoàng Hải Yến, nhất định phải tóm được băng nhóm tội phạm hung ác này.
Sau khi trở về, anh ấy đã tìm thấy thông tin định vị mà thiết bị này truyền về lại, chính là ở khu dân cư nơi Trần Lệ Lệ và đồng bọn đang ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doa-hoa-chim-trong-dia-nguc/chuong-11.html.]
Có thể suy đoán, những người xử lý quần áo của Hoàng Hải Yến là họ. Hơn nữa còn là xử lý rất cẩu thả ngay trong khu dân cư.
Sáng ngày 6 tháng 5, Phùng Quân đi vào khu dân cư nơi ba chị em Trần Lệ Lệ đang ở, dựa theo thông tin định vị đã tìm thấy một đống đồ lặt vặt bị đốt cháy.
Trong đó chắc chắn có quần áo của Hoàng Hải Yến, bởi vì Phùng Quân đã thành công tìm lại được thiết bị chuyên dụng của cảnh sát đó ngay trong đống đồ lặt vặt.
Đồng thời, anh ấy cũng bị đồng nghiệp của chúng tôi phát hiện và đưa về đội điều tra hình sự.
Lão Từ sau khi biết đã nhanh chóng quay lại thả người nhưng lúc đó chúng tôi vẫn còn mơ hồ.
Sau khi trở về, Phùng Quân đã đăng nhập vào thiết bị đó và lấy được thông tin định vị quan trọng cũng như một đoạn ghi âm mà Hoàng Hải Yến đã lén lút ghi lại trước khi chết.
Hành động tối nay là nhắm vào địa điểm đó. Bởi vì từng có người cung cấp thông tin cho biết, băng nhóm này cực kỳ chú ý đến việc xe cộ bên ngoài đi vào, thậm chí còn thuê người chuyên báo tin.
Vì vậy, nếu đến đội phòng chống ma túy thành phố gọi thêm người nữa, sợ đánh động, khiến bọn chúng di chuyển ổ.
Vì vậy, sau khi nhận được sự phê chuẩn của cấp trên, Phùng Quân quyết định dựa vào lực lượng cảnh sát hình sự của huyện chúng tôi để kịp thời xóa sổ băng nhóm tội phạm này.
15
"Các đồng chí! Đoạn ghi âm mà đồng chí Hoàng Hải Yến đã ghi lại này rất tàn nhẫn nhưng chúng tôi vẫn quyết định để tất cả mọi người cùng nghe. Sau khi nghe xong, các đồng chí mới có thể hiểu rõ sâu sắc về bọn tội phạm, mới có thể không sợ hãi, không nương tay vào thời khắc quan trọng!"
Giọng của Cục trưởng Hoàng tuy cao và dõng dạc nhưng cũng khó che giấu được nỗi đau buồn trong đó.
Tất cả mọi người im lặng, một đồng nghiệp tiến đến bật đoạn ghi âm.
Ban đầu âm thanh hơi ồn ào, nhưng rất nhanh sau đó có thể nghe thấy rõ tiếng người.
Tên đàn ông đầu tiên: "Nói mau! Mày có phải là cảnh sát được phái tới không? Mày chính là cảnh sát đúng không?"
Người phụ nữ vừa khóc vừa nói: "Không phải, thật sự không phải. Huhu... Xin các người hãy thả tôi ra, tôi thật sự không biết gì cả... Huhu..."
Tiếng khóc thảm thiết ấy ngay lập tức làm nhói tim tôi. Đây là giọng ai, chúng tôi đều biết rõ.
--------------------------------------------------