Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đóa Hoa Chìm Trong Địa Ngục

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thứ nhất, họ phải trả tiền cho chủ quán bar nên có thể đoán rằng họ không làm nghề dắt mối. Bởi vì họ không hề dựa vào Lý Lập Huy để kiếm tiền mà còn trả tiền cho ông ta. Thứ hai, bỏ ra nhiều tiền như vậy chỉ để thường xuyên biểu diễn tại quán bar thôi sao? Kẻ ngốc cũng không tin. Vậy rốt cuộc họ làm gì mà có thể kiếm nhiều tiền như vậy? Hay là họ thực sự làm nghề tú bà nhưng khách hàng không phải Lý Lập Huy mà?

Vẫn phải tiếp tục điều tra thôi.

Tôi cũng phát hiện ra, người chuyển tiền cho quán bar không phải là nhóm người Trần Lệ Lệ. Mà là “câu lạc bộ người hâm mộ ban nhạc Hoa Sen”. Khi biết được, tôi suýt bật cười vì một ban nhạc tồi tàn ở một cái huyện nhỏ vậy mà cũng có câu lạc bộ người hâm mộ.

Lúc đó tôi đã bỏ qua, sau này mới biết, tổ chức câu lạc bộ người hâm mộ này mới là điểm mấu chốt cực kỳ quan trọng.

9

Chúng tôi nhanh chóng quay về đội điều tra hình sự, định báo cáo tiến độ với Lão Từ nhưng không ngờ Lão Từ còn chưa về thì một người đặc biệt đã đến…

Đó là Trần Minh Phong.

Lần này không phải là triệu tập mà là anh ta bị áp giải về. Bởi vì anh ta lại lén lút xuất hiện trong khu chung cư nơi ba người bạn kia đang ở, ngay lập tức bị đội trực chốt giám sát của chúng tôi nhìn thấy.

Khi bị hỏi cung, anh ta rất kích động, không thể đưa ra lời giải thích cho việc mình có mặt ở đó nên đã bị đồng nghiệp đưa về.

Các đồng nghiệp đang đợi Lão Từ về quyết định nhưng tôi đã vội vàng kéo Triệu Tuấn vào phòng hỏi cung.

Trần Minh Phong thấy chúng tôi, vội vàng lên tiếng tố cáo: "Cảnh sát! Thủ phạm nhất định là họ! Tại sao các anh không bắt họ mà lại bắt tôi...?"

Tôi lập tức hiểu tại sao anh ta lại kích động như vậy: "Sao anh biết họ là thủ phạm? Dựa vào lời nói vô căn cứ của anh mà chúng tôi phải tin sao?"

"Ngoài họ ra thì còn ai? Làm gì còn người khác chứ..."

Vừa lẩm bẩm nói, mắt anh ta lại đỏ hoe.

Anh ta thực sự muốn tìm ra hung thủ, đòi lại công bằng cho người vợ đã khuất của mình. Nhưng anh ta quá hấp tấp khiến tôi không khỏi nghi ngờ, liệu anh ta có điều gì giấu giếm chúng tôi không?

Hôm qua t.h.i t.h.ể của Trang Linh Hoa mới được tìm thấy. Còn hôm kia, ngày 4 tháng 5, anh ta mới gặp nhóm Trần Lệ Lệ và không tìm thấy gì. Thế mà hôm nay, anh ta lại đi tìm ba cô gái đó.

"Trần Minh Phong, anh có manh mối gì muốn cung cấp cho chúng tôi không?"

Anh ta dụi mắt không nói gì, chỉ lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doa-hoa-chim-trong-dia-nguc/chuong-7.html.]

Dưới nỗi đau mất vợ, anh ta rất cần một người để trút bỏ đau thương, tôi hiểu điều đó. Nhưng điều khiến tôi thấy mâu thuẫn là hôm trước khi xác định được nạn nhân là Trang Linh Hoa, dù anh ta có ôm đầu khóc nức nở nhưng không hề kêu gào một câu nào về việc hung thủ là ai.

Hoàn toàn khác so với biểu hiện của anh ta hôm nay.

Chuyện hồ sơ, cộng thêm hành động bất thường của anh ta lúc này khiến tôi càng nghi ngờ anh ta hơn.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở, Lão Từ thò đầu vào nói: "Không cần hỏi nữa, thả anh ta ra đi."

Nói xong liền thò đầu ra.

Tôi và Triệu Tuấn nhìn nhau. Lão Từ bị gì thế? Sáng nay ông ấy kêu Triệu Tuấn dừng điều tra Trần Minh Phong, giờ còn muốn thả anh ta đi.

Tôi nhìn Trần Minh Phong đang cúi đầu, không nói một lời.

Tôi và Triệu Tuấn vội vàng đứng dậy, rời khỏi phòng. Lúc đó tôi không hiểu, cứ nghĩ đầu Lão Từ bị chập mạch rồi.

Nhưng hóa ra không phải vậy.

Lúc đó ngoài Lão Từ ra, chúng tôi đều không biết Trần Minh Phong là mấu chốt trong vụ án. Thậm chí còn quan trọng hơn hơn ba chị em Trần Lệ Lệ.

10

Trong sảnh văn phòng, tôi và Triệu Tuấn chất vấn Lão Từ, hỏi ông ấy tại sao lại thả Trần Minh Phong.

Lão Từ không trả lời, chỉ nghiêm mặt bảo chúng tôi báo cáo. Hết cách, chúng tôi đành phải báo cáo toàn bộ quá trình tiếp xúc với Lý Lập Huy.

Lão Từ nghe xong, chỉ nhíu mày, lẩm bẩm một câu: "Lý Lập Huy... chắc không đến nỗi... vậy thì..."

Tôi định hỏi ông ấy có phải đang nắm giữ thông tin tình báo mà chúng tôi không biết không, ai ngờ ông ấy lại lạnh lùng ra lệnh: "Gửi thông báo cho toàn đội, hôm nay ai còn đang ở trung tâm huyện thì tối nay phải quay về tăng ca, phải có mặt trước tám giờ, không được xin nghỉ."

Dù không hiểu gì nhưng Triệu Tuấn cũng lập tức đi chấp hành.

Tôi càng thấy khó hiểu hơn, đội điều tra hình sự của huyện chúng tôi chỉ có 67 người, xử lý đủ loại việc, từ vụ lớn đến vụ nhỏ, đều rất bận rộn.

Lúc đó số người nghỉ phép hoặc đi công tác không quá mười người. Nói cách khác, tối nay Lão Từ muốn hơn năm mươi người cùng tăng ca.

Điều này cho thấy, tối nay chắc chắn phải làm gì đó rất quan trọng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đóa Hoa Chìm Trong Địa Ngục
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...