Sau đó, bản đồ vệ tinh được mở trên màn hình lớn, Phùng Quân bắt đầu giải thích chi tiết tuyến đường ra vào nhà máy hóa chất và địa hình môi trường xung quanh.
Trong khi nghe anh ấy giải thích, tôi đột nhiên cảm thấy địa chỉ này có chút quen thuộc, vội vàng lật tập tài liệu trong tay ra.
Đây là kết quả tài sản thuộc các công ty của tám cổ đông pháp nhân của câu lạc bộ người hâm mộ mà tôi đã nhờ đồng nghiệp tra cứu trước tối nay.
Trong đó có cả nhà máy hóa chất này!
Điều này cho thấy hướng điều tra của tôi không sai.
Nhưng vấn đề là những nhà máy hóa chất tương tự, bọn chúng có tới tám cái!
Đều là các nhà xưởng nhỏ, đều nằm ở những khu vực hẻo lánh.
Nếu xưởng mà Hoàng Hải Yến bị đưa đến chỉ là một trong số những địa điểm tạm thời bọn chúng dùng để tra tấn người, chứ không phải là ổ sản xuất ma túy thì sao?
Bởi vì Hoàng Hải Yến có thể không phải bị bắt sau khi theo dõi đến nhà máy này, mà là đã mất tín hiệu định vị ngay trong khu dân cư của Trần Lệ Lệ.
Cô ấy có khả năng đã bị nhóm Trần Lệ Lệ khống chế ở đó, rồi mới đưa đến nhà xưởng này.
Nếu là như vậy thì hành động của chúng ta rất có thể sẽ vồ hụt.
Vồ hụt sẽ bị bại lộ, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Sự hy sinh của đồng chí Hoàng Hải Yến sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, khi Phùng Quân ngừng nói, tôi lập tức giơ tay và báo cáo tất cả tài liệu trong tay cùng thông tin tình báo cá nhân mình biết.
Không chỉ Phùng Quân, mà cả ba vị cục trưởng cũng đều rất coi trọng.
Nhưng Phùng Quân chỉ ra rằng tám nhà máy hóa chất trong tài liệu, thật ra anh ấy cũng đã điều tra từ lâu rồi.
Các đối tượng tội phạm là lợi dụng những nhà máy hóa chất này để mua Bromoketone nguyên liệu theo từng đợt, sản xuất ra Ephedrine, sau đó dùng Ephedrine để chế tạo m* túy đá.
Đồng thời, anh ấy cũng chỉ ra một vài nhà máy trong số đó không thể trở thành tụ điểm.
Thứ hai, nhà máy ở thôn X này có khoảng cách khá xa so với trung tâm huyện, xa hơn tất cả các nhà máy khác.
Việc cố ý đưa Hoàng Hải Yến đến đây, có thể xác định địa điểm này mang một tính chất đặc biệt nào đó.
Mặc dù Phùng Quân nói rất có lý nhưng vẫn tồn tại rủi ro nhất định.
Đúng lúc này, Lão Từ lại đưa ra một kế hay: "Trần Lệ Lệ, Chu Thiến, Dương Thu Bình ba người này vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta đúng không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doa-hoa-chim-trong-dia-nguc/chuong-13.html.]
Đồng nghiệp liên quan lập tức báo cáo, tại hiện trường quả thật vẫn còn đồng nghiệp đang làm nhiệm vụ canh gác.
"Tốt, vậy cậu dẫn người đi tìm họ, mang theo xấp tài liệu này, dùng một chút thủ đoạn, trong vòng một tiếng đồng hồ, bắt họ phải khai ra tất cả thông tin mà họ biết. Tôi không chỉ muốn bắt những kẻ cầm đầu sản xuất và buôn ma túy, tôi còn muốn mỗi một tên tép riu từng tham gia sử dụng và buôn ma túy, tôi muốn thông tin của tất cả những người trong câu lạc bộ người hâm mộ của cô ta!"
17
Tôi cùng ba đồng nghiệp đến khu chung cư của Trần Lệ Lệ.
Và thuận lợi đưa họ đến căn hộ của Trần Lệ Lệ, trên đường đi không để họ chạm vào điện thoại.
Khi ngồi xuống phòng khách, họ vẫn chưa biết chúng tôi định làm gì, thậm chí còn tức giận la lối đòi khiếu nại.
Khiếu nại cái quái gì.
Vừa nghĩ đến việc họ cũng có mặt tại hiện trường của Hoàng Hải Yến, tôi siết chặt nắm đấm.
Nhưng tôi vẫn cố nén giận, đợi đồng nghiệp khóa cửa xong, đặt thiết bị chặn tín hiệu, xác nhận trong phòng khách không có camera giám sát và thiết bị ghi âm. Mới bình tĩnh tuyên bố với họ một chuyện.
Họ sắp bị bắt và sẽ bị tử hình.
Ba người phụ nữ lập tức bùng nổ, nhao nhao nói họ tuyệt đối không phải hung thủ.
Nhưng họ cũng chỉ là miệng mồm kêu la thôi, dù sao chúng tôi có bốn người đàn ông vạm vỡ, thật sự ra tay thì họ chắc chắn toi đời.
Tôi không có ý định giảng giải đạo lý với họ.
Chỉ là rút xấp giấy ra, đặt lên bàn, rồi nói cho họ biết chúng tôi đã điều tra được những gì.
Đây đã không còn là vụ án của Trang Linh Hoa nữa rồi.
Câu lạc bộ người hâm mộ, cổ đông pháp nhân, mấy công ty, thủ đoạn rửa tiền.
Nhà máy hóa chất, nguyên liệu Bromoketone, Ephedrine, m* túy đá.
Bỏ m* túy, ép buộc dùng chất gây nghiện, buôn m* túy để duy trì việc sử dụng.
Tất cả đều rành mạch.
Cuối cùng, tôi còn bật một đoạn ghi âm Hoàng Hải Yến bị tra tấn đến c.h.ế.t đêm đó, khiến ba người phụ nữ sợ đến tái mét mặt mày.
Tôi nghiến răng, nói ra một câu dường như đã vượt quá giới hạn: "Tôi lấy mạng mình ra đảm bảo, các cô c.h.ế.t chắc rồi!"
Bọn họ bị tôi dọa cho không nói nên lời.
Lúc này, tôi rất muốn g.i.ế.c c.h.ế.t họ nhưng tôi không thể.
--------------------------------------------------