Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoàn Tụ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Ngày ta cử hành lễ cập kê, tuyết rơi dày đặc.

Hắn nói muốn từ hôn.

Giữa yến tiệc long trọng, không gian bỗng tĩnh lặng đến đáng sợ.

Hắn quỳ thẳng tắp trước mặt phụ hoàng, đầu cúi thấp, giọng trầm xuống:

“Thần tự biết mình không xứng với công chúa, nguyện cùng công chúa giải trừ hôn ước.”

Phụ hoàng giận dữ, cầm chén trà trên án ném thẳng vào đầu hắn.

Nước trà nóng hổi hòa cùng dòng m.á.u đỏ tươi chảy xuống thái dương, len qua tóc rồi nhỏ từng giọt lên cổ áo.

“Phụ hoàng…”

Ta vội kéo tay áo phụ hoàng, khẽ khuyên: “Phụ hoàng bớt giận…”

Ta biết rõ, thật ra không phải hắn không xứng với ta, mà là ta không xứng với hắn.

Dòng họ Dương ở Hoa Âm, ba đời có hoàng hậu, bốn đời có tể tướng, sáu đời có danh tướng, đích thực là một trâm anh thế gia.

Nếu không nhờ mẫu phi cùng Dương phi – cô cô ruột của hắn – có giao tình, hôn sự này đâu đến lượt ta. Ta vốn nên tự biết thân phận mình.

“Xin bệ hạ thu hồi thành mệnh, thần cam chịu mọi hình phạt.”

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng phụ hoàng, ánh mắt kiên định, không chút run sợ.

Bỗng dưng, ta muốn buông tay.

Cưỡng ép một người không yêu mình, nào có nghĩa lý gì?

Nhưng sao trong lòng lại nhói buốt đến thế.

Phụ hoàng giận quá hóa cười, nhưng ta hiểu, Người sẽ không thật sự xử phạt hắn.

Biên cương đang loạn, hắn vừa lập công trở về, nếu giờ trừng trị sẽ khiến lòng quân lạnh giá.

Vậy nên, bậc thang này, chỉ có thể do ta kê ra.

Ta quỳ xuống cạnh hắn, nuốt đắng trong tim:

“Phụ hoàng, nếu Dương tiểu tướng quân không muốn, vậy thôi bỏ đi.”

Lời vừa dứt, hắn giật mình quay sang nhìn ta, tựa hồ kinh ngạc lắm.

Ta nghiêng mặt, không dám đối diện, chỉ lặng lẽ quỳ nơi điện rộng.

Những lời xì xào quanh ta đều lọt hết vào tai.

Các quý nữ vốn chướng mắt ta, giờ lại nhìn ta đầy khinh miệt.

Phải rồi, một bông hoa dại tùy tiện sao có thể sánh cùng bình gốm quý giá?

Phụ hoàng trầm ngâm giây lát, rồi mở miệng:

“Thế thì thôi vậy.”

“Đa tạ phụ hoàng.”

“Đa tạ bệ hạ.”

Hai chúng ta đồng thanh, có lẽ đây là lần đầu tiên ta với hắn “tâm ý tương thông”.

Có lẽ phụ hoàng áy náy, Người cho phép ta rời cung lập phủ, thưởng một vạn lượng vàng, ba đôi vòng mã não, năm bộ trà cụ ngọc sứ và vô số báu vật khác.

Ta muốn trở về chỗ ngồi, Dương Giác lại nắm tay áo ta.

Đôi mắt hắn vẫn đẹp như thuở nhỏ. Ta nghe hắn khẽ nói:

“Đa tạ.”

“Không cần.”

Ta gạt tay hắn, mơ hồ ngồi xuống, chỉ thấy toàn thân lạnh lẽo.

Mãi đến yến tiệc tan. Đợi họ ra hết, ta cũng chẳng rõ mình bước ra cửa điện thế nào.

Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, gió cuốn bông bay lả tả, phủ kín cả vai ta.

Ta chớp mắt, lông mi cũng đọng vài bông tuyết.

Khẽ thở ra, làn khói trắng bốc lên.

“Ê, nàng là ai mà đứng đây một mình?”

Tiếng gọi bất chợt khiến ta giật mình. Ngẩng lên, mới thấy sau giả sơn bước ra một nam tử áo đỏ, khoác lông hồ trắng dày, mắt phượng dài hẹp, nơi đuôi mắt còn có nốt ruồi mê hoặc. Cả người phóng túng mà lại sáng rực, rực lửa.

“Ta… ta…”

Chưa kịp nói, hắn đã ghé sát, chống cằm, trầm ngâm:

“Thì ra là một tiểu nói lắp à?”

“Tiểu nói lắp, nàng đứng đây một mình không lạnh sao?”

Hắn chỉ vào chiếc mũi đỏ ửng của ta, bất chợt nắm lấy tay ta:

“Tay cũng lạnh thế này.”

Bàn tay hắn ấm áp, khô ráo, bao lấy bàn tay ta lạnh như cà rốt.

Không hiểu sao, ta bỗng muốn khóc.

Hắn hoảng hốt:

“Này này, nàng… nàng đừng khóc mà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doan-tu-cnqp/1.html.]

2.

Ta gắng sức nuốt nước mắt trở lại, giọng vương mùi nghẹn ngào khẽ cãi:

“Ta… ta đâu phải là người nói lắp.”

“Vậy…”

Ta biết hắn định hỏi gì, liền đáp:

“Lục Công chúa – tên ta là Nguyên Hoa.”

“A ha ha…”

Hắn bất chợt cười gượng, rồi buông tay ta ra, lại tự nhiên như quen biết từ lâu, vòng tay qua cổ ta:

“Kẻ phụ tình chẳng đáng để bận lòng.”

Thì ra chuyện ta bị từ hôn đã sớm truyền khắp nơi, chắc giờ cả kinh thành đều biết cả rồi.

“Ngươi… ngươi buông ra! Ta phải về cung!”

Tư thế chúng ta bây giờ thật sự chẳng hợp lễ nghi.

Người người đều khen Lục Công chúa lễ nghĩa chu toàn, thực ra ta rất ghen tỵ với các tỷ muội khác.

Họ có thể không kiêng dè mà làm nũng với phụ hoàng, có thể tùy hứng, có thể ngang ngược…

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Còn ta thì không thể.

Ta không có tư cách ấy.

Nếu năm mười tuổi không lấy thân che kiếm cho phụ hoàng, có lẽ giờ ta vẫn đang chịu khổ trong lãnh cung.

Mẫu phi vẫn thường ân cần nhắc ta:

“A Nguyên phải ngoan ngoãn.”

Lời ấy ta ghi nhớ đã rất lâu, lâu đến nỗi thường xuyên nhẩm đi nhẩm lại trong lòng.

Nghe một tiếng “chậc” của hắn, hắn bèn buông ta ra.

“Chán quá.”

Đúng là chán thật.

Người như ta, suốt ngày giữ phép tắc, vốn chẳng ai thích.

Ta cúi đầu, giọt nước tan chảy từ bông tuyết trên tóc lăn xuống trán, nhìn như ta đang khóc thật.

Một luồng ấm áp chợt đến, hắn lạnh mặt khoác chiếc hồ cừu trắng lên vai ta, còn nghiêm chỉnh buộc thành nơ bướm.

“Ngươi…”

“Ta đưa nàng về.”

Hắn sải bước đi trước, áo đỏ phấp phới như ngọn lửa bùng lên, mạnh mẽ mà nóng bỏng.

Ta hít sâu một hơi, rón rén theo dấu chân hắn.

Về sau ta mới biết, hắn chính là thế tử Vệ Dụ An – con của Thụy Vương, danh chấn kinh thành.

Khụ… không phải danh tiếng tài hoa, mà là danh tiếng ăn chơi trác táng vang khắp thiên hạ.

Đấu dế, dắt chó, chơi mọi trò quái đản, chẳng có thứ gì hắn không thử, quả thực là kẻ phá cách.

Ta nghe Tứ tỷ kể vô số chuyện cười:

Có lần hắn đem gà trống nhà mình ra đấu gà, kết cục bị đánh cho nửa tháng không xuống nổi giường.

Lại có lần đang đấu dế, Thụy Vương túm tai lôi hắn về.

Những chuyện như vậy đếm không xuể.

Trước đây ta thân nhất với Cố tiểu thư. Nàng mời ta đến dự sinh thần, còn gửi thiệp hẳn hoi.

Hôm ấy ta khoác lên người chiếc váy lụa gấp nếp màu xanh hành nhạt thêu ẩn hoa, cài lên tóc cây trâm bướm vàng khảm ngọc, cẩn thận che quầng thâm dưới mắt.

Dù sao thua người cũng không được thua khí thế, ta phải để thiên hạ biết mình chưa hề sụp đổ vì chuyện từ hôn.

Khi ta đến, khách đã đông đủ.

Cố Yên ra đón:

“Sao muội tới muộn vậy?”

Nàng khoác tay ta, giọng trách yêu.

“Trên đường ta vướng việc nên trễ chút.”

Ta đón lấy hộp quà từ tay nha hoàn, đưa ra như khoe: “Này, quà của tỷ đây, sinh thần vui vẻ nhé!”

“Biết ngay A Nguyên là nhất! Dương Giác hắn…”

Cố Yên nhận ra mình lỡ lời, lúng túng nhìn ta: “A Nguyên…”

“Không sao đâu.”

Thấy ta thật sự không để tâm, nàng vui vẻ nắm tay ta, ghé sát tai thì thầm:

“Một lát ta kể muội nghe chuyện vui, coi như tạ lỗi nhé.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoàn Tụ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...