Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoàn Tụ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài cửa, gã thị vệ dữ tợn khẽ ngẩng mắt nhìn, rồi lại cúi đầu, lặng lẽ nhường đường.

Trong thoáng chốc, ta như nghe thấy tiếng gốm sứ vỡ nát. Có lẽ là thật, có lẽ chỉ do ảo giác, dù thế nào đi nữa, cũng chẳng còn liên can đến ta.

Vệ Dụ An từ cầu thang bước tới, vẻ mặt ngờ vực:

“Sao lại ra ngoài rồi?”

“Không muốn ăn nữa, Vệ Dụ An, để hôm khác ta mời ngươi vậy.”

Ta níu c.h.ặ.t t.a.y áo hắn, bóp đến nếp gấm cũng nhăn nheo:

“Ta muốn về.”

“Được, ta đưa nàng về nhà.”

Hắn khẽ rút áo khỏi tay ta, vòng tay ôm lấy cánh tay ta, chẳng hỏi thêm lời nào.

9.

Từ ngày Dương Giác công khai từ hôn, đã tròn nửa năm trôi qua.

Phụ hoàng hạ lệnh xây phủ công chúa bên ngoài hoàng cung, nay cũng đã hoàn thành.

Ta rời cung, dọn về phủ mới trên phố Tư Thủy.

Xung quanh đều là nhà của văn sĩ nhã khách, ngày thường vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng còn nghe tiếng ai đó bên kia tường nâng chén thưởng trăng, ngâm thơ đối ẩm, cũng là một cảnh thú vị trong đời.

"Thắp trầm hương, tan cái oi nồng, chim chóc hót trời trong, hửng sáng ríu rít bên hiên vọng."

Ninh Yến sai người trồng đầy sen trong hồ nước giữa phủ.

Gió thổi qua, giọt nước tròn xoe lăn trên mặt lá sen rồi rơi xuống, mặt hồ gợn từng vòng lăn tăn.

Ta nằm dài trên ghế mây giữa lầu thủy tạ, phe phẩy chiếc quạt tròn, gió mang theo hương sen lướt qua, nhè nhẹ mà mát rượi.

Từ ngày rời cung, Vệ Dụ An trèo tường ngày càng thành thạo, ta cũng đã quen chẳng buồn ngạc nhiên nữa.

Chỉ là mỗi lần hắn xuất hiện đều khiến người ta "khó nói thành lời".

Ngay hôm ta mới dọn vào phủ, hắn lại từ hậu viện chui vào từ bếp, kết quả bị gà trống nuôi nhốt trong sân rượt đuổi khắp nơi.

Toàn thân đầy lông gà tơi tả, mái tóc thường ngày chải chuốt kỹ lưỡng cũng rối tung, thậm chí còn cắm một chiếc lông đuôi ngũ sắc lòe loẹt giữa đỉnh đầu.

“A Nguyên, gà trống nhà nàng quả thật bất phàm.”

Ta cố nín cười nhưng không nhịn được, ôm bụng cười đến đau cả người.

Hắn lườm ta một cái đầy ai oán, rồi dõng dạc nói:

“Cho ta một con đi, ta đem huấn luyện rồi đưa ra trường đấu gà, biết đâu làm nên ‘Tướng quân bất bại’.”

Chỉ nghĩ đến cảnh ấy thôi, ta lại bật cười thành tiếng.

Một vài giọt nước bất chợt rơi xuống trán ta. Ta ngồi dậy nhìn quanh nhưng chẳng phát hiện điều gì.

Đang định nằm xuống lại, mặt hồ chợt nổi sóng, rồi Vệ Dụ An phá nước trồi lên, đầu tóc ướt sũng, tay phải còn bám vào lan can gỗ của thủy tạ.

Vẫn là cái dáng xuất hiện khiến người ta không thể hy vọng gì nhiều.

Trên đầu hắn đội một lá sen to gãy cuống, nhìn chẳng khác nào đang đội mũ xanh.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“A Nguyên, gia đến rồi đây!”

Ta khẽ co giật khóe môi, không buồn đáp lời.

Hắn lục lọi trong nước vài cái, rồi vớt lên một nắm gương sen tươi non, còn đọng giọt nước tròn long lanh:

“Tặng nàng!”

Dáng vẻ như đứa trẻ con khoe chiến tích.

Ta nhận lấy, đặt bên bàn nhỏ cạnh ghế. Hắn vẫn ngâm mình dưới nước, chẳng có ý định rời đi.

“Không lên à?”

Ta vờ như vô tình hỏi.

Hắn bày ra vẻ mặt vừa tinh quái vừa tội nghiệp:

“Gia vất vả hái sen tặng nàng, A Nguyên chẳng biết kéo ta một tay…”

Biết rõ hắn đang làm nũng, nhưng ta vẫn như bị ma xui quỷ khiến mà vươn tay ra.

Vừa nắm lấy tay hắn, cảm giác mát lạnh lan khắp lòng bàn tay, bao nhiêu nóng nực giữa hè bỗng dịu lại.

Hắn mượn lực bàn tay ta và lan can, nhún mình một cái liền nhảy phắt lên thủy tạ, nước b.ắ.n tung tóe.

Tấm trường sam đen ướt sũng dán chặt lấy thân, từng múi cơ mảnh nơi cánh tay hiện rõ dưới ánh sáng.

Ta vội quay mặt đi, tiện tay ném cho hắn một chiếc áo choàng màu nhạt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doan-tu-cnqp/5.html.]

“Mau khoác vào, kẻo cảm lạnh.”

“Đa tạ A Nguyên.”

Hắn lập tức tiếp lời, không khách khí ngồi phịch xuống ngay bên cạnh ghế nằm của ta, khiến ta bị chen đến xích ra một bên.

Tay áo ta bị ướt, ta hất hắn một cái:

“Ngươi tránh xa ra một chút! Làm ướt cả y phục của ta rồi.”

10.

“Dẫn nàng tới một chỗ thú vị.”

Hắn bất ngờ ghé sát tai ta, giọng nói vừa bí ẩn vừa mang theo chút ranh mãnh, đôi mắt phượng khẽ nháy đầy tinh quái.

“Thế ít nhất ngươi cũng nên thay đồ trước đã chứ.”

Hắn lại bắt đầu than thở, vừa lắc đầu vừa luống cuống lau nước trên tóc:

“Ai da, thật là phiền toái quá đi.”

Sau đó, ta đành sai người trong phủ tìm hai bộ nam trang đơn giản cho hắn thay.

Vệ Dụ An thay đồ xong liền dắt ta đến một gian nhà nhỏ hẻo lánh trên phố Cẩm Tị phía Tây thành.

Vừa định bước vào, hắn lại giơ tay chắn ta lại:

“Đeo cái này vào.”

Hắn lấy ra một tấm khăn sa trắng phủ lên mặt ta, chỉ chừa lại đôi mắt và vầng trán.

“Ta đang cải trang nam tử mà, quấn khăn thế này có khác gì ‘giấu đầu lòi đuôi’ đâu?”

Ta biết, nữ tử thời nay khi ra ngoài thường lấy sa che mặt, nhưng ta đang mặc nam trang, quấn khăn thế này chẳng phải càng khiến người khác chú ý hơn sao?

“Ta bảo đeo thì cứ đeo.”

Hắn chẳng buồn giải thích, kéo tay ta vào gian nhà kia.

Vừa đẩy cửa vào, một luồng khí u ám pha lẫn khói bụi tạt thẳng vào mặt.

Trong nhà tối om, ánh nến chập chờn vì gió, từ tầng trên truyền xuống những tiếng ồn ào náo nhiệt:

“Hay quá!”

“Không được rồi, con kia sắp thua rồi!”

Tiếng hô hào không ngừng vang vọng, khiến ta không khỏi rướn người, ghé sát vào Vệ Dụ An, hỏi nhỏ:

“Đây là nơi nào vậy?”

Hắn thản nhiên đáp:

“Đấu gà.”

“Cái gì?!”

Hóa ra là đấu gà!

“Ngươi đưa ta tới đây làm gì chứ, ta có biết đấu đâu?”

“Dẫn nàng đến hiểu thêm một chút.”

Chẳng đầu chẳng đuôi nói xong câu đó, hắn kéo tay ta thẳng lên tầng trên.

Trên lầu, một đám người vây thành vòng tròn, kẻ vui mừng nhảy cẫng, kẻ ủ rũ than ngắn thở dài, mặt mũi như khổ qua.

“Vệ thế tử cuối cùng cũng chịu ló mặt rồi, mấy tháng rồi đấy nhỉ. Ta còn tưởng ngươi đã ‘cải tà quy chính’ rồi cơ.”

Một nam nhân mặc huyền y lên tiếng. Hắn có một vết sẹo dài từ đuôi mắt kéo xuống má, thoạt nhìn dữ tợn khiến ta bất giác siết c.h.ặ.t t.a.y Vệ Dụ An.

Hắn nhẹ nhàng vuốt nhẹ ngón tay ta, như âm thầm trấn an.

“Vị công tử này là ai?”

Tên họ Phó kia nghiêng đầu nhìn sang ta, nhìn chằm chằm hồi lâu mới cất giọng, “Gần đây có lời đồn… Vệ thế tử thích nam phong, chẳng lẽ là thật? Chỉ có điều vị công tử này che kín mặt mũi, là sợ gì không dám cho người ta ngắm dung nhan sao?”

Ta cứng đờ người.

“Phó lão bản thật biết đùa. Đừng trêu hắn nữa.”

Vệ Dụ An bỗng nở nụ cười, lời nói nhẹ nhàng nhưng lại khiến không khí căng thẳng phút chốc tiêu tan.

“Chỉ là đùa thôi. Công tử chớ để tâm.”

Phó lão bản khom người hành lễ với ta, gương mặt dữ tợn ban nãy giờ bỗng có vài phần hòa nhã, khiến ta nhất thời không hiểu rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoàn Tụ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...