Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoàn Tụ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiết Hoa Triều, ngày sinh của trăm hoa. Nam nữ kinh thành hôm ấy đều nô nức ra ngoài thưởng xuân, lên chùa hoa thần dâng lễ. Văn nhân mặc khách thì tụ hội ngắm cảnh, uống rượu, làm thơ.

Ta cùng Vệ Dụ An dạo bước trên phố, các tiểu cô nương bán hoa ríu rít rao:

“Hoa tươi đẹp đây—!”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ta nghi ngờ nhìn hắn:

“Ngươi chẳng phải vội đi ăn ở Phúc Thụy Đức sao? Cớ gì cứ đi vòng vèo, còn có vẻ ngược hướng thế này?”

Hắn khẽ búng lưỡi, dáng dấp cà lơ phất phơ:

“Đã có người sốt sắng mời, ta đành cung kính không bằng tuân mệnh thôi.”

7.

Phúc Thụy Đức buôn bán thịnh vượng, xưa nay vốn là tửu lâu nổi tiếng nhất kinh thành, cũng là nơi các tiểu thư khuê các thường lui tới.

Tiểu nhị nhăn nhó, cả khuôn mặt cau lại như khổ qua:

“Tiểu thư, thật không phải là bọn tiểu nhân không muốn, mà là lầu trên thực sự không còn nhã gian nào nữa. Hay là tiểu thư chờ thêm một lát, để tiểu nhân lên hỏi lại xem sao?”

Vệ Dụ An tựa người vào vách, ánh sáng hắt ngược khiến thần sắc khó đoán. Ta chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Tiểu nhị loáng cái đã chạy lên lầu. Hồi lâu sau mới quay lại, mặt mày hớn hở:

“Nếu tiểu thư không chê, có một vị khách nguyện ý cho dùng chung bàn.”

Ra ngoài một lần thật chẳng dễ, chẳng biết bao giờ mới có dịp nữa. Ta nghĩ ngợi giây lát, vẫn quyết định hỏi qua ý Vệ Dụ An. Hắn chỉ quét mắt nhìn, rồi khẽ gật đầu.

Lên đến lầu hai, cảnh sắc sạch sẽ, tao nhã. Tiểu nhị dẫn ta tới một gian ở tận trong cùng. Trước cửa có một thị vệ đứng gác, khí thế dữ dằn, khiến ta thấy quen quen, song nhất thời không nhớ từng gặp ở đâu.

Cửa mở, tấm màn sa màu sữa vén lên, bên trong chỉ có một người. Nghe động tĩnh, hắn hơi nghiêng đầu, ta lập tức nhận ra khuôn mặt quen thuộc vô cùng: Dương Giác.

Không ngờ lại chạm trán hắn ở đây. Sắc mặt Vệ Dụ An lập tức sa sầm.

Hôm nay Dương Giác khoác bộ trường bào gấm Thục sắc nguyệt bạch thêu dây leo, bên hông còn đeo ngọc bội hình trăng khuyết, dáng vẻ tiêu sái, nho nhã, khác hẳn phong thái thường ngày chỉ mặc huyền y giản lược, không hề trang sức.

“Là ngươi?”

Vệ Dụ An đối với hắn vốn chẳng mấy thiện cảm, lời nói ra liền gay gắt, chẳng chút khách khí.

Tiểu nhị nghe vậy liền nịnh nọt:

“Hóa ra các vị quen biết, thật là trùng hợp.”

Nói rồi khép cửa lui ra ngoài.

“Thế tử hân hạnh.”

Dương Giác dường như chẳng nghe ra mảy may địch ý, chỉ cười ôn hòa.

Sau đó quay sang ta, dịu giọng:

“Công chúa bình an chứ?”

Ta vốn đã hạ quyết tâm cắt đứt hẳn, nhưng lòng oán hận vẫn còn. Nếu không phải hắn khi xưa trước mặt quần thần công khai từ hôn, ta cũng đâu đến nỗi thành trò cười trong mắt người người.

Nay lại rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, ở lại cũng chẳng yên, rời đi cũng chẳng xong. Ta gượng cười, cất lời khách sáo:

“Bản công chúa vẫn bình an, đa tạ tướng quân quan tâm.”

Vệ Dụ An thấy thế bèn dịu giọng, kéo nhẹ tay áo ta, khẽ nhướng mày, hạ giọng hỏi:

“A Nguyên muốn ăn gì?”

“Hôm nay là ta mời, đương nhiên chọn theo ý ngươi.”

Hắn đứng dậy đi gọi tiểu nhị, trong phòng chỉ còn ta và Dương Giác.

Cửa sổ mở ra đường lớn, tiếng người bán hàng rong vọng lên ồn ào. Ta ngồi đó, lòng ngột ngạt, chỉ cố lắng nghe âm thanh ngoài kia cho đỡ bối rối.

Một lúc lâu không ai nói gì.

Dương Giác rót chén trà, đẩy đến trước mặt ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doan-tu-cnqp/4.html.]

“A Nguyên, là ta có lỗi với nàng.”

Ta khẽ cười, khóe môi đầy châm biếm:

“Vậy thì có ích gì?”

Quả nhiên mẫu phi nói chẳng sai, lời xin lỗi vốn là thứ vô dụng nhất trên đời. Không thể níu giữ, chẳng thể bù đắp, rốt cuộc cũng chỉ là lời sáo rỗng.

“Có điều cũng tốt. Hòa hợp không được thì chia tay êm đẹp, còn hơn ngày sau sống trong cảnh chán ghét nhau. Nói vậy, cũng coi như có chút lợi.”

Ngón tay hắn khẽ rụt lại khỏi chén trà, mày chau chặt rồi dần buông lỏng, khóe môi nhếch lên một nét cười bất lực, lại thấp thoáng chua xót.

Ngờ đâu nhìn hắn như vậy, lòng ta lại dấy lên cơn giận vô cớ, như thể tất cả lỗi lầm đều là do ta vậy.

8.

Ta còn nhớ rõ, lần đầu gặp Dương Giác là vào một ngày xuân rực rỡ.

Vạn vật hồi sinh, cỏ non xanh rì, oanh ca ríu rít.

Tiết trời đẹp quá đỗi, ta dậy sớm, mang theo diều giấy ra chơi.

Xuân phong mạnh mẽ, diều chưa kịp bay cao thì dây đã đứt.

Ta vội vàng chạy theo hướng diều rơi, chỉ thấy ở nơi đó có một người, chính là hắn.

Dưới tán đào hồng rực rỡ, sáng bừng trong ánh dương, hắn nằm vắt vẻo trên cành, một chân gác lên chân kia, tùy tiện lấy quyển Kinh Thi đã úa vàng che mặt.

Tóc đen rủ xuống, lơ đãng đung đưa giữa không trung.

Trong tay hắn còn cầm diều hoa rực rỡ của ta, đoạn dây đứt rối bời.

Tựa hồ nhận ra động tĩnh, hắn khẽ nhấc quyển sách, đôi mắt dần mở ra, đó là một đôi mắt đẹp đến động lòng.

Hơi dài, ánh nhìn kiêu bạc, trong sắc nắng lấp lánh sắc nâu hổ phách, sáng trong như thủy tinh.

“Đó là diều của ta.”

Hắn không nói gì, chỉ thuận tay ném lại cho ta, rồi cúi người nhặt sách.

Ta thoáng thấy trang sách mở ra bài Đào Yêu:

“Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa. Chi tử vu quy, nghi kỳ thất gia.”

Một cơn rung động mơ hồ dấy lên trong lòng.

Từ đó, ta ngày ngày ngóng đợi, lặng lẽ đứng trước cửa Thái học, chờ hắn tan học.

Nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh nhạt, hắn lướt qua ta như người xa lạ.

Ta còn ngây ngô nghĩ rằng hắn bị thầy quở trách nên tâm tình chẳng tốt.

Tự tay thêu túi gấm, ngón tay bị kim đ.â.m đến tứa máu, lại bị hắn thẳng thừng ném bỏ.

Ta lại ngây dại nghĩ rằng chỉ vì tay nghề mình vụng về.

Ta từng lặn lội đến núi Lạc Vân, dập đầu ba lần chín lạy ở Tướng quốc tự, cầu khấn cho hắn chinh chiến thuận lợi, bình an trở về.

Ngỡ rằng chỉ cần hắn hồi triều, ta sẽ được nắm chặt hạnh phúc, cùng hắn đi hết kiếp này.

Rõ ràng hôn ước là chính miệng hắn nhận lời…

Vậy mà ta chẳng ngờ, hắn lại công khai từ chối trước bá quan.

Ngay cả tiếng gọi “A Nguyên” đầu tiên, cũng là trong tình cảnh ấy, đắng cay đến thế.

Ta chỉ thấy bản thân thật đáng thương.

Vệ Dụ An nói đúng, Dương Giác, hắn vốn… không đáng.

Ta hít sâu một hơi, đè nén trái tim hỗn loạn, ngửa đầu uống cạn chén trà:

“Năm năm tháng tháng hoa vẫn như xưa, mà người thì đã khác.”

Quả thật, cảnh vật không đổi, chỉ là lòng người phai.

“Dương Giác, nguyện từ nay ta với ngươi như sao Sâm sao Thương, vĩnh viễn không còn liên quan.”

Ta đứng lên, lùi hai bước, chẳng buồn nhìn thêm, đẩy cửa bước ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoàn Tụ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...